Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hà Nội 12 mùa hoa

2018-03-23 09:33

Tác giả: Hàng Xóm Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Và ai sẽ thôi không quên nhớ chuyện hoa sưa trắng trời tháng 3, chuyện cô gái bước qua trầm mặc nhặt từng cánh hoa đêm ép chặt trong đôi bàn tay nhỏ bé để người với người vừa gặp đã kịp thương nhau mất rồi.

***
Hà Nội 12 mùa hoa

Những ngày còn ở Hà Nội, anh vẫn thường bảo rằng, ở Hà Nội thích lắm vì chỉ cần xuống phố sẽ thấy Hà Nội có đủ 12 mùa, là 12 mùa thương nhớ. Có đi qua 12 mùa hoa ấy mới biết Hà Nội của chúng mình đẹp đến nhường nào anh nhỉ? Vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc Tràng An nhưng rất đỗi bình dị đến nao lòng. Thế mà đôi khi em lại chẳng kịp nhận ra đó là Hà Nội của chúng mình và rồi… em đã đánh rơi nó ở một khúc quanh, một con phố hay một mùa của Hà Nội. Thế nhưng, có một điều mà em biết chắc chắn rằng Hà Nội sẽ chẳng còn là Hà Nội nếu thiếu đi dù chỉ một mùa.

Chúng mình đã đi cùng nhau 12 mùa hoa chưa anh nhỉ để giờ đây nỗi nhớ chơi vơi chạm ngõ mùa đông về ngang phố. Em chọn viết về anh, viết về những mùa hoa gói trọn một màu thanh xuân hoang hoải cứ mải miết đi tìm nhau phía cô đơn.

Nhớ tháng giêng năm nào mình nắm tay nhau đi giữa ngập tràn sắc hoa đào và anh bảo Hà Nội của chúng mình là những ông đồ già áo the khăn xếp nơi cuối phố lưu giữ cả nghìn năm cuộc đời.

Tháng hai, chẳng cần lên Tây Bắc, Điện Biên, anh sẽ đưa em đi ngắm hoa ban phủ lối khắp phố Bắc Sơn, tím biếc những gương mặt gửi lời tự tình mong người đừng lỗi hẹn.

Và ai sẽ thôi không quên nhớ chuyện hoa sưa trắng trời tháng 3, chuyện cô gái bước qua trầm mặc nhặt từng cánh hoa đêm ép chặt trong đôi bàn tay nhỏ bé để người với người vừa gặp đã kịp thương nhau mất rồi.

Loa kèn tháng tư xuống phố xin mang chút tình e ấp gửi trọn dù biết anh và em như Bà Triệu với phố Huế, không những song song mà lại còn ngược chiều, hẹn gặp anh một lần ở điểm giao Trần Hưng Đạo để hai ta được thấy nhau.

Hà Nội 12 mùa hoa

Ngày tháng năm, giấu chút buồn sâu trong đáy mắt, là vương vấn cho những chia xa ấp ủ chẳng dám thành lời. Chùm hoa đỏ gom góp đặt vào màu mắt nhau nỗi buồn phượng thắm.

Tháng sáu năm nào đến Đinh cùng anh, vẫn thấy người phụ nữ Hà Thành mảnh mai, đôi bàn tay gầy guộc nâng những cánh sen đặt trên bậu cửa ban công giữa sớm mai mà sao đôi tay người giờ đã khác, giọt cà phê đen cặn khô trên nền thời gian đục mờ theo năm tháng.

Tháng bảy, em bước đi ngây ngất khi hoa sấu rụng như mưa bụi, đậu trên đầu, trên vai mỏng và lạo xạo bước qua những dằn vặt, xao xuyến thảm lá sẽ khiến lòng người không khỏi chút bâng khuâng, chạnh lòng.

Tháng tám ùa về cùng bao nỗi nhớ. Hoa dâu da nở trắng đường, cho em nhớ anh thêm chút nữa trên chuyến tàu ký ức.

Tháng chín mùa hoa sữa và những câu chuyện tình chưa kể về một cô gái yêu sâu sắc một chàng trai nhưng chỉ giám gửi tình vào cây. Và em sẽ giấu anh, giấu cả những nỗi nhớ về anh vào mùa hoa dù biết khi chia xa sẽ là ám ảnh khó nguôi.

Tháng mười này em hạnh phúc tựa mây bay, em mong manh như cúc, sao anh không là nắng, ôm em ấm một ngày.

Hà Nội tháng mười một tình yêu thủy chung tím biếc thạch thảo để cô đơn tìm về bon chen len vào mọi ngóc ngách trong tim.

Cứ thế, cứ thế… em đi qua biết bao thương nhớ, đi qua biết bao mùa bình dị, bình yên như vậy. Đừng nghĩ rằng em không biết cô đơn, không giằng xé những khổ đau, chỉ là em giấu nó sau những nụ cười.

Hà Nội 12 mùa hoa

Cho đến ngày mùa đông, em thấy mình hoang hoải những chới với bủa vây. Lạ thật khi nói mùa đông ở Hà Nội khác với những nơi khác, từ con ngõ nhỏ, từ màu sắc, từ hơi thở đều chất chứa những nỗi niềm. Phải chăng vì thế những người cô đơn ở đây thường lạnh lùng hơn, họ lạnh lùng bằng những cáu gắt thường ngày, bằng cơn gió lạnh phả ra khói, bằng đôi bàn tay đỏ ửng dưới cơn mưa phùn hiu hắt.

Về lại Hà Nội anh sẽ thấy, đông mang trái tim một người đã đi xa một người. Khi ta còn yêu thương, khi trái tim ta còn rực lửa cháy nhưng sao lại cứ phải chia xa. Có thứ tình yêu không phải vì hết thương mà chỉ vì cuộc đời lắm eo le.

Mùa Hà Nội này khác trước, chỉ còn một người ở lại và em, cô gái tháng 12 sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ can đảm hơn giữa những ngổn ngang, giữa lưng chừng quên nhớ. Hóa ra không phải cứ đủ nắng hoa sẽ nở, đủ gió chong chóng sẽ quay, đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy. Chỉ là con người ta học được cách yêu thương chính mình, học cách đi qua những niềm đau để nhìn về phía người kia được hạnh phúc.

Và giữa những ngày mùa đông này, có một Hà Nội tháng 12 hoa cải về trời. Bỗng lạ lùng khi Hà Nội phồn hoa lại có một loài hoa quê mùa nở vàng rực một góc trời ven ô, mọi bon chen, ngột ngạt phố thị bỗng dịu đi bởi cánh đồng cải rực rỡ tỏa hương trong nắng trải dài tới tận chân trời gọi mùa về giữa những ngày đông giá lạnh tưởng chừng bị bỏ quên lại bừng lên lạ kỳ.

Mùa hoa cải, mùa của bình yên, mùa của mộc mạc một chuyện tình. Dù một người ở lại còn một người ra đi nhưng điều đẹp đẽ nhất của năm tháng chính là tình yêu còn sống mãi. Dẫu biết cái giá của yêu thương không phải rẻ nhưng được sống vì nhau trong những năm tháng thanh xuân luôn là điều tuyệt vời nhất. Cuộc đời luôn có những sự lựa chọn, đôi khi tại sao ta không chọn hướng này mà chọn hướng kia dù biết sẽ phải đánh đổi bằng những tranh đua đời thường. Hãy nhắm mắt bỏ lại sau lưng tất cả và tận hưởng đi, bạn sẽ thấy bình yên một mùa hoa, một vòng tay, một cái siết chặt những nỗi cô đơn cho những ai yêu thương rồi sẽ được yêu thương.

© Hàng Xóm – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Hà Nội 12 mùa hoa

Hàng Xóm

Một giấc mơ để dành!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Mong rằng anh - người nàng từng yêu - sẽ luôn được hạnh phúc bên cô gái ấy. Còn nàng, đành đi tìm sự bình yên khác vậy!

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Điều đáng sợ nhất ở cuộc đời này là trong khoảnh khắc nào đó, bất chợt trong đời con người ta phải đối diện với sự cô đơn trống vắng. Cô đơn không phải là không có ai để yêu, không phải không có ai yêu, mà cô đơn vì cảm thấy lạc lõng giữa những tình yêu chật chội.

back to top