Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng tư quá mong manh để nói ra những điều chân thật

2018-04-01 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Tháng tư quá mong manh để con người nói ra những điều chân thật. Con người không đủ mạnh mẽ để nói hết tất cả mà phải chờ đợi đến cái mờ ảo của tháng tư để bày tỏ. Người ta vin vào những cái cớ, để rồi khuất lấp đi sự yếu đuối, để rồi tự làm cho mình đau.

***
Tháng tư quá mong manh để nói ra những điều chân thật

Tháng tư quá mong manh để nói ra những điều chân thật (Huỳnh Đức Hải Trường)


Thoáng một cái, như một người vừa chợp một giấc ngủ, tháng tư bừng tỉnh khỏi cơn mơ, vội vàng tìm đến, thay thế cho vị trí của tháng ba. Tháng tư đến vội vàng lắm, nên chưa kịp sửa soạn gì nhiều, chỉ kịp vơ vài điều mới rồi dùng tạm lại những cái cũ.

Nắng nửa sau tháng tháng ba và đầu tháng tư vẫn như nhau cả. Vẫn một màu vàng đó, vẫn cảm giác ấm áp đó. Trong nắng hình như vẫn giữ chất lửa tích tụ đầu hạ, đốt nóng cả vạn vật và đốt nóng cả lòng người. Ngẩng đầu lên cao, đảo mắt mới thấy sắc trời tháng ba và tháng tư chưa có nhiều bước chuyển mình đột phá, nó chỉ mới đứng giữa những lưng chừng cuối xuân, đầu hạ.

Trước cái ngưỡng ấy, tháng ba thả dịu dàng trên nên trời những vẫn mây trắng tinh, cuộn lại như đống bông gòn lơ lửng giữa không trung mênh mông. Rõ ràng là khung cảnh ấy gợi ra cho lòng người nhiều điều mông lung lắm... Rồi hình như, tháng tư còn có cả chút mưa buồn. Mưa lắc rắc, dung dăng khắp đầu đường cuối ngõ. Những giọt nước li ti đua nhau rơi thật nhanh, chạm vào những góc khuất bên ngoài, rồi chạm cả vào những góc khuất trong lòng người. Cái mập mờ của tháng tư liệu có quá tàn nhẫn không?

Tháng tư đơn giản là vậy. Không cầu kì, kiểu cách, chẳng điệu đà mà cũng không quá thuần nguyên, chỉ là nó là mang dấu ấn của cả hai mùa. Nó không thể nào nhất quán được như cách tháng một thể hiện mùa xuân, như cách tháng sáu bộc lộ chất hạ nóng bỏng. Nó tự quay mình trong mơ tơ rối, rồi nó tự nhận mình đa sầu đa cảm.

Ở tháng tư, con người đứng giữa ranh giới giữa cái thật và cái giả, giữa chân lý và tưởng tượng, giữa dũng cảm và yếu đuối. Cuối cùng, họ phải đem những lời nói thật bọc vào trong cái vỏ gian dối, rồi gửi nó dưới hình thức đùa giỡn. Nhận chúng, chúng ta phải đau đầu với những điều thật giả mơ hồ kia.

Tháng tư quá mong manh để con người nói ra những điều chân thật. Con người không đủ mạnh mẽ để nói hết tất cả mà phải chờ đợi đến cái mờ ảo của tháng tư để bày tỏ. Người ta vin vào những cái cớ, để rồi khuất lấp đi sự yếu đuối, để rồi tự làm cho mình đau. Tháng tư ơi, mi có thể giúp gì chăng?

Tháng tư đến rồi cũng sẽ qua đi mang theo cả sự mập mờ của nó. Rồi tháng khác cũng đến, xoa dịu đi những vết thương trong lòng. Nhưng, tháng tư có đi xa mãi, cũng sẽ để lại chút tàn dư, rồi mỗi lần chạm vào, nó lại làm nhói lên những cảm xúc trong lòng...

© Huỳnh Đức Hải Trường – blogradio.vn

Tháng tư quá mong manh để nói ra những điều chân thật

Tháng tư, anh về bên cô ấy (Dương Bạch)

Gửi nắng về miền đất hứa.

Người ta nói ngày Cá tháng tư là ngày để nói dối, còn em, em chờ ngày Cá tháng tư để viết những điều em chưa bao giờ viết.

Anh à, em đã từng nói, em trả anh về với chị, không giữ hình ảnh anh lại trong cuộc sống của em nữa. Nhưng…em không làm được.

Cho tới bây giờ em vẫn luôn nghĩ về mối quan hệ của hai ta giống như một đám lửa. Giá như nó bùng cháy thì có lẽ giờ này em chẳng còn nhớ anh như bây giờ. Nhưng giá như thì vẫn chỉ là giá như thôi, đám lửa ấy chưa bao giờ cháy, thì làm sao có thể bùng cháy. Và chắc vì nó âm ỉ với những đốm than mồi nên em chẳng thể quên anh.

Em vẫn nghĩ về một ngày, anh là của em. Mặc dù em biết nó chẳng bao giờ xảy ra được nữa. Nếu chúng ta gặp nhau sớm hơn, liệu có ngày đó không anh?

Em không mong ước những điều lớn lao, em chỉ mong có một ngày trọn vẹn anh là của em. Để em có thể trải hết nỗi lòng mình, để em có thể dựa vào vai anh và nhắm mắt một lúc. Để em có thể thấy anh đối với em thế nào, để em có thể thấy anh với cuộc sống thật chứ không phải là trong suy nghĩ của em. Nếu có một ngày như thế, liệu anh còn sống trong suy nghĩ của em như hôm nay nữa không?

Em mệt rồi anh ạ.

Mệt với những bộn bề cuộc sống, và mệt với cả cái suy nghĩ giá như…Giá như anh ở đây…Giá như có thể gọi cho anh…Giá như Sài Gòn không xa như thế….Giá như…

Và em biết, những giá như ấy không thể thành sự thật được nữa khi anh chọn cho mình một điểm dừng, đó cũng là điểm dừng cho mối quan hệ không tên giữa hai ta.

Anh vào với chị, còn em ra với con đường của mình. Chúng ta chưa từng dừng một chỗ, thì làm sao có thể có một điểm cắt giữa hai con đường anh nhỉ?

Anh về với mái ấm riêng liệu thứ tình cảm không tên ấy đã có tên chưa? Em nghĩ anh đã tìm ra tên cho nó, khi anh thú nhận với em tất cả. Anh thú nhận để buông…

Còn em, em vẫn chưa buông được, nhưng em nghĩ đã tới lúc em buông rồi và như thế sẽ tốt hơn. Sẽ không còn nghĩ anh sẽ thế nào, anh sẽ ra sao nữa…

Gió vẫn chỉ là gió và nắng vẫn chỉ là nắng thôi. Hạnh phúc anh nhé!

© Dương Bạch – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Tháng tư quá mong manh để nói ra những điều chân thật

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

back to top