Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng tư về, loa kèn vẫn trắng, cuộc sống không anh vẫn bình yên

2018-03-31 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Cảm ơn tháng tư, cảm ơn những mùa nắng mới, những cơn mưa và những con đường ta đã đi qua. Cảm ơn anh đã từng đến bên em để cho em biết mình đã từng yêu và được yêu như thế.

***
 Tháng tư về, loa kèn vẫn trắng, cuộc sống không anh vẫn bình yên

Tháng tư lại về trong sự hòa điệu ngọt ngào của nắng, của gió và những chiếc xe chở đầy hoa loa kèn trắng muốt. Dường như nắng vẫn còn muốn níu kéo những sợi mưa xuân cuối cùng. Cơn gió heo may nào đã thổi bạt đi những cánh hoa sưa bé xíu phủ trắng những con đường và hoa gạo cũng đã tắt lửa.

Tháng tư về cuốn em vào những nỗi nhớ bâng khuâng và những hoài niệm về những ngày xưa cũ. Khi còn đang miên man cảm xúc trong cái nắng đầu mùa và cơn gió nhè nhẹ nhìn theo một chiếc xe đạp nào đó với những bó hoa loa kèn vừa đi qua. Bất chợt tiếng chuông điện thoại reo lên rồi chợt tắt. Em chưa thôi hết bất ngờ, tin nhắn lại hiện lên: “Lâu lắm rồi không gặp. Em khỏe chứ? Hôm nay lại là ngày cá tháng tư nhỉ?”. Vỏn vẻn chỉ có vậy thôi mà đánh thức trong em biết bao cảm xúc...

Ngày ấy, những ngày tháng tư nắng vàng và những cơn mưa... Cái buổi sáng của ngày Cá mùa đầu tiên sau khi mình chia tay mái trường để mỗi người bước vào giảng đường đại học. Cuộc điện thoại đầu tiên ngập ngừng chỉ đủ hỏi thăm nhau một câu và rồi một tin nhắn chỉ vỏn vẻn “Tớ thực sự nhớ cậu!” rồi mọi thứ lại rơi vào im lặng...

Và lại một mùa hoa loa kèn nữa lại nở. Hôm ấy, chiều thứ sáu ngày Cá tháng tư, trên chuyến xe khách về quê em mải miết ngắm nhìn những con phố. Những bông hoa loa kèn trắng đầu mùa trên những chuyến xe hàng rong vun vút vụt qua khiến cho lòng mình cũng trở nên mát dịu. Lại một tin nhắn nữa: “Tớ tặng cậu một bó loa kèn trắng nhé!”. Em ngẩng đầu nhìn quanh, một ánh mắt trìu mến và khuôn mặt xưa đã nhiều đổi thay vì gió và nắng thao trường phía cuối xe. Bó hoa loa kèn trắng và bộ quân phục xanh, anh cười và giơ bó hoa với ánh mắt đầy dò hỏi.

 Tháng tư về, loa kèn vẫn trắng, cuộc sống không anh vẫn bình yên

Cuộc gặp gỡ tưởng chừng như bất ngờ không định trước ấy đã xóa đi tất cả những xa cách của gần hai năm trời. Anh nói đó là lần đầu tiên anh được nghỉ phép. Anh muốn tìm gặp lại cô bạn cũ đã gần hai năm rồi không gặp không ngờ vừa ra khỏi bến xe thì cô bạn ấy lại sang đường tiến về phía chiếc xe khách. Vô tình đuổi theo anh va vào cô bán hoa và đó cũng là lí do vì sao có bó hoa ấy.

Buổi chiều chủ nhật, anh nói muốn đưa em lên trường. Và chuyến xe khách lại chuyển mình. Một cơn mưa bất chợt đầu mùa khiến cho cái se se lạnh còn sót lại cũng khiến đôi vai rùng mình run rẩy. Anh nhẹ nhàng kéo nhẹ vai em tựa vào vai, trong vòng tay ấm áp ấy, một cảm giác rất yên bình, em khẽ nhắm mắt và ngon say với một giấc ngủ trọn chuyến đi. Và từ ấy, không một lời tỏ tình, không một lời nói nhung nhớ, mình đến với nhau với tình yêu lặng lẽ giữa những ngày nắng mới, giữa cơn mưa đầu mùa. Rồi những cánh thư cứ đi rồi đến cùng với những nụ cười, những niềm mong nhớ. Những cuộc gọi nhiều khi không trọn vẹn, những buổi gặp gỡ ngắn ngủi sau mấy tiếng đợi chờ và cả một chuyến đi dài. Anh vẫn bảo yêu bộ đội là khổ thế đấy.

Hai mùa nắng nữa đi qua và hai lần hoa loa kèn lại nở. Em ra trường và anh cũng đang chuẩn bị hoàn thành nốt năm học cuối. Mình vẫn tràn ngập trong những yêu thương, nhung nhớ và những dự định, những kế hoạch cho tương lai. Thấm thoắt, thời gian như thoi đưa. Công việc đã cuốn em theo vòng xoáy của những cuộc ganh đua, những lo toan của cuộc sống. Những cánh thư thay dần bằng những tin nhắn. Cũng lại một mùa hoa loa kèn nở và biết bao dự định tưởng chừng sắp thành hiện thực. Bỗng dần những tin nhắn của em ít được nhắn lại.

 Tháng tư về, loa kèn vẫn trắng, cuộc sống không anh vẫn bình yên

Mỗi lần em hỏi tại sao, anh im lặng và em luôn nhận được dòng tin ngắn ngủi: “Không có gì” và “Em ngủ đi”. Cuối cùng điều em dự cảm cũng đã đến dòng trong tin định mệnh: “Mình trở lại thủa ban đầu được không? Mình làm bạn nhé!”. Đó cũng là ngày Cá! mình chia tay nhẹ nhàng thế đấy bởi mình đã từng hẹn ước đến một lúc nào đó ta không cùng nhau bước tiếp được hãy nói với nhau chân thành và đừng bao giờ hỏi lại vì sao. Thế rồi em không còn nhận được tin nhắn, số máy ấy cũng không còn nữa.

Thời gian là phương thuốc nhiệm màu để hàn gắn những vết thương. Cả anh và em giờ đều có chốn đỗ bình yên để đi về. Và em cũng đã có câu trả lời cho riêng mình. Anh biết trước nơi mình phải đến sau khi ra trường và ngày trở về gần quê hương gia đình không phải là thời gian ngắn. Anh cũng hiểu cảm giác của nỗi nhớ, nỗi cô đơn, nỗi vất vả của cái nghiệp mình theo đuổi. Đó cũng là lí do bao lần anh lưỡng lự không dám đến gần em. Phải chăng tình yêu mình không đủ lớn? Phải chăng em quá yếu đuối để anh không giám đặt niềm tin? Em vẫn tin rằng cuộc đời này vạn sự tùy duyên, nếu đã lựa chọn ra đi nhẹ nhàng hãy để kí ức ngủ yên với những hoài niệm đẹp...

Em mở tin nhắn và trả lời: “Em khỏe. Ngoài này tháng tư về rồi, trời vẫn nắng vàng, hoa loa kèn vẫn nở trắng muốt. Cuộc sống vẫn cứ thế bình yên!”. Bỗng chợt em thấy lòng mình thật nhẹ nhõm, ấm áp. Cuộc sống như một bức tranh muôn màu em tin mình đã từng cùng nhau tạo thành những miếng ghép đẹp nhất để giành cho nhau những khoảnh khắc tốt đẹp nhất.

Cảm ơn những dòng tin nhắn vào những ngày Cá. Cảm ơn tháng tư, cảm ơn những mùa nắng mới, những cơn mưa và những con đường ta đã đi qua. Cảm ơn anh đã từng đến bên em để cho em biết mình đã từng yêu và được yêu như thế. Mình gặp được nhau, yêu nhau và dù không đến được với nhau thì đó cũng bởi chữ duyên mà cuộc sống đã ban tặng cho chúng ta. Và em tin nếu đó là cái duyên thì anh và em đã không đễ lỡ mất những mùa loa kèn nở đẹp nhất. Em đồng ý: “Chúng mình sẽ trở về thuở ban đầu. Chúng mình là bạn!”

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

 Tháng tư về, loa kèn vẫn trắng, cuộc sống không anh vẫn bình yên

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

Ngày mai anh cưới rồi, anh không chờ em nữa

Ngày mai anh cưới rồi, anh không chờ em nữa

Ngày mai chú cưới rồi, chú không đợi em nữa. Ngày mai em đi rồi, em cũng không về nữa.

back to top