Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta không ai muốn sống cuộc đời tẻ nhạt phải không?

2018-06-22 08:58

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Tuổi trẻ rồi sẽ qua, tuổi già rồi sẽ đến, kiếp người rồi sẽ hết, cái gì cũng có hạn sử dụng, tôi đâu muốn, chúng ta không ai muốn, sống một đời tẻ nhạt, có phải không?

Chúng ta không ai muốn sống cuộc đời tẻ nhạt phải không?

Bạn thân mến! Trong cuộc đời này mọi thứ đều có hạn. Tuổi trẻ cũng thế, không những có hạn mà còn rất ngắn ngủi nữa. Bạn muốn cháy hết mình với tuổi trẻ, theo đuổi đam mê, làm những gì mình muốn, hay muốn tuổi trẻ trôi qua một cách bình lặng? Trong chương trình của tuần này, mời bạn đến với những dòng suy ngẫm của bạn Thảo Nguyễn về tuổi trẻ.

Trời đã bắt đầu vào hạ, cái nóng oi nồng của buổi ban trưa làm tôi nhớ về mùa hè của nhiều năm trước, mùa hè của rất nhiều năm về trước. Khi ấy, tôi còn nhỏ, và thật nghịch lý, lúc đấy tôi mong mình lớn thật nhanh, tối nào trước khi đi ngủ cũng chỉ mong sáng dậy mình đã là người lớn. Làm người lớn để tha hồ làm điều mình thích, làm người lớn để đi đến mọi ngóc ngách của đất trời. Nhưng trớ trêu thay, khi trưởng thành, tôi chỉ mong chớp mắt một cái là có thể trở lại những ngày thơ bé, tha hồ nô đùa ở khoảng sân bé nhỏ trước hiên nhà, dụi đầu vào lòng bà nghe chuyện cổ tích dưới ánh sáng của mặt trăng ngày rằm, thỏa thức mơ ước, kể cả mơ những điều hoang đường. Có những thứ chẳng thể thay đổi, đó là thời gian, chúng ta và ký ức.

Có những ngày làm người lớn, tôi lang thang, đi một cách vô định qua các con phố, ngắm nhìn các ngọn đèn xanh đỏ, ngắm nhìn các cửa tiệm nhiều màu, chui qua những quán nhỏ, len giữa những ngõ vắng, tôi cứ đi mãi, đi mãi như thế, leo lên những bậc thang thật cao, phóng tầm mắt thật xa, gió luồn qua kẽ tóc và rồi tự thốt lên hỏi chính mình “Mình thích gì?”…

Tôi nhớ về những năm tháng cũ, tôi loay hoay giữa ước mơ của chính mình, tôi không có định hướng, cũng chẳng định hình được, tôi cứ thế, cứ loay hoay mãi, không tìm được lối đi, để rồi đến cuối cùng tôi lại tặc lưỡi, ép bản thân đi theo lối mòn mà những người xung quanh tôi vẫn đi, dù tôi biết rõ, mình không thích. Tôi hoang phí tuổi trẻ của mình như thế, không làm điều mình thích, thay vào đó, tôi ép bản thân phải thích những điều mình làm. Tôi lang thang trong chính cuộc đời mình, không có điểm tựa, không có đèn soi đường chỉ lối, tôi cứ đi, đi trong vô thức.

Chúng ta không ai muốn sống cuộc đời tẻ nhạt phải không?

Cứ đều đặn mỗi ngày, tôi từ nhà đến chỗ làm thêm, rồi lại từ chỗ làm thêm đến giảng đường, sau khi học xong thì trời đã chạng vạng tối, tôi đi xe bus trở về nhà. Mỗi ngày, mỗi ngày của tôi đều trải qua như vậy, không biến động, không ồn ào, đều đặn như được lập trình sẵn. Công việc làm thêm dù có cực nhọc thì cũng cố gắng được nhưng cứ làm việc như một con robot thì thật là quá sức. Cuộc sống không có niềm vui thật sự, cũng chẳng có một tí hào hứng nào trong công việc, học hành thì cố gắng đủ điểm qua môn, không có hứng thú hay động lực để đào sâu kiến thức. Cứ thế ngày qua ngày, tháng nối tháng, tôi cứ phí hoài tuổi trẻ của mình như thế. Tôi tồn tại như thế, vòng xoáy kiếm tiền cuốn tôi đi, những mối quan hệ phù phiếm ngoài xã hội khiến tôi quên đi cả ước mơ của những ngày còn bé, quên đi hoài bão của chính mình.

Vào một tối mùa hạ oi nồng, nóng nực đến độ chả ngủ được, về nhà cũng chẳng biết làm gì, tôi lại đâm ngang rẽ dọc các con hẻm nhỏ. Tôi cứ lang thang không cần đích đến như vậy, lang thang như nhiều người trẻ tuổi ở xa quê, không có ai đợi cơm mỗi tối để có cảm giác phải trở về nhà. Tôi bước theo ánh sáng của những ngọn đèn đường xanh đỏ, mắt nhìn ánh sáng lay lắt hắt qua ô của sổ của một vài căn nhà trong ngõ, một vài con đom đóm bay là là trước mặt. Dù ánh sáng đom đóm chẳng thể sáng bằng ánh đèn, ánh điện nhưng đám đom đóm nhỏ vẫn cố gắng bay trong đêm tối. Tôi chợt nghĩ, đom đóm còn dám sống cho trọn vẹn một kiếp, sao tôi lỡ để đời mình tồn tại qua ngày như thế này thôi?

Cuộc đời có nhiều thứ đắt, cũng có nhiều thứ rất đắt; có nhiều thứ rẻ, cũng có nhiều thứ rất rẻ và có nhiều thứ cho không. Ước mơ là thứ miễn phí mà sao trước giờ tôi chưa bao giờ dốc lòng thực hiện, sống là một hành trình nhưng nếu hành trình đó chỉ gói gọn trong quãng đường từ trường về nhà, từ nhà đến chỗ làm rồi lại luẩn quẩn loanh quanh những chỗ quen thuộc, liệu như vậy có an toàn quá không? Sự an toàn đôi khi không mang lại cảm giác yên bình, thay vào đó, lại đem đến sự nhàm chán đến tận cùng.

Tôi đã nghĩ, tôi đang nghĩ và tôi vẫn sẽ luôn nghĩ về những ngày tháng tuổi trẻ của mình. Từ giờ, tôi sẽ yêu hết lòng, cứ đi rồi sẽ đến, cứ sống rồi sẽ trưởng thành, cứ ước mơ rồi sẽ làm được. Có vài ngày tháng để dám sống, dám mơ, dám yêu, dám mộng tưởng mà cũng chẳng dám, để mỗi tối khi trở về nhà, thân thể rệu rạo, chỉ biết hồi tưởng những chuyện nhàm chán trong ngày thôi sao.

Tuổi trẻ rồi sẽ qua, tuổi già rồi sẽ đến, kiếp người rồi sẽ hết, cái gì cũng có hạn sử dụng, tôi đâu muốn, chúng ta không ai muốn, sống một đời tẻ nhạt, có phải không?

© Thảo Nguyễn – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Chúng ta không ai muốn sống cuộc đời tẻ nhạt phải không?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Với anh, mùa thu Hà Nội chỉ thực sự đến khi có em

Với anh, mùa thu Hà Nội chỉ thực sự đến khi có em

Hoa sữa là loài hoa của những câu chuyện chưa kể, của những mối tình dang dở, những mảnh ghép chưa vẹn cứ mải miết đi tìm nhau. Những nỗi đau khe khẽ mang theo suốt cuộc đời, bởi vậy những đôi tình nhân nào trót lỡ để hương hoa sữa len lỏi vào chuyện tình của mình, đến lúc chia ly, sẽ tiếc nuối đến khó nguôi.

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Ta có thể dành cả thanh xuân để yêu một người nhưng lại chẳng thể bên nhau suốt cuộc đời. Đến cuối cùng nhận ra, cả thanh xuân cũng chỉ là tạm bợ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể ở bên nhau. Điều gì đã khiến lòng người thay đổi, tại sao người ta lại chẳng thể bên nhau đến suốt đời trọn kiếp?

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Anh cứ là chồng, em cứ là vợ, ai đó cứ là tri kỷ. Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

back to top