Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng lo nhé con gái 30!

2018-06-21 09:07

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Tôi 30, tôi chưa chồng, ai cũng bảo tôi già, tôi ế, nhưng tôi không thấy thế. Con gái tuổi 30 trăm nỗi tủi hờn. Nhưng tôi vẫn tự hào vì mình là phụ nữ 30.

Đừng lo nhé con gái 30!

Bạn cảm thấy thế nào nếu một ngày đẹp trời, bạn tỉnh dậy và chào đón sinh nhật lần thứ 30? Tuổi 30 ào đến như một cơn gió, tưởng không nhanh mà lại nhanh không tưởng. Hồi 18 cứ nghĩ 22 tuổi, ra trường, ổn định công việc mới lấy chồng. Rồi khi 22 tuổi thấy vẫn còn sớm quá, thôi để 25 là vừa đẹp. Bước qua ngưỡng 25, vẫn còn lưu luyến đời độc thân, thôi lại chép miệng bảo đợi đến 27 lấy chồng vẫn chưa muộn. Thế rồi thời giam thấm thoắt trôi, thoắt cái đã 30 rồi mà vẫn còn độc thân, không những chưa chồng mà người yêu cũng không có nốt. Thế nhưng con gái 30 à, khi phụ nữ ngày càng làm chủ cuộc sống của mình thì tuổi 30 cũng thường thôi, chẳng có gì đáng sợ cả. Đừng lo nhé nếu bạn đã 30. Hãy lắng nghe lá thư tâm sự của bạn Hảo Hân để tìm thấy sự đồng cảm nhé!

Tôi 30, tôi chưa chồng, ai cũng bảo tôi già, tôi ế, nhưng tôi không thấy thế. Con gái tuổi 30 trăm nỗi tủi hờn. Nhưng tôi vẫn tự hào vì mình là phụ nữ 30.

30 tuổi, tuổi đẹp của đời người con gái. Các cụ bảo “con gái đôi mươi”, còn tôi thì “con gái 30”. Ý là, gái đôi mươi đẹp, xuân sắc, đúng. Ngày xưa là thế, con gái đôi mươi thời dưới quê tôi nhìn bầu bĩnh, nhìn đẹp, xinh xắn, nhìn phúc hậu. Vì ở cái thời đó, người ta ít dùng phấn son, ít mỹ phẩm, thậm chí là không thẩm mỹ. Bây giờ, con gái 20 nhìn cũng già gớm. Có cô còn đánh mắt, đánh môi, đánh má, kẻ mí đủ các thứ… nhìn già như gái 30 để mặt mộc.

Nói không điêu chứ, tôi và mấy cô bạn tuổi 30, đi ra ngoài, cùng với hội 9x, ai cũng bảo chúng tôi đồng trang lứa, nhìn chẳng chênh lệch nhau là mấy, cùng lắm là 1-2 tuổi. Nhiều khi tôi cười thầm trong bụng “hóa ra mình vẫn còn trẻ”. Không phải tôi hoang tưởng khi nghĩ mình trẻ trung như mấy em 9x, chỉ là tôi muốn sống luôn lạc quan, luôn vui vẻ, luôn tự tin, có như thế lúc nào mình cũng cảm thấy sảng khoái, cũng tươi cười vui vẻ bên bạn bè được.

Tôi gái 30 chưa chồng, tôi chẳng buồn vì nghĩ mình ế. Ngày đó, tôi cũng đã yêu, yêu nhiều nữa là đằng khác. Tôi không phải là cô gái lăng nhăng, dễ dãi, mà chỉ muốn mình được trải nghiệm cuộc sống, được thử thách trái tim của mình. Một người con gái yêu ít không có nghĩa là ngoan, là tốt. Một người con gái biết yêu, yêu nhiều mới có kinh nghiệm, mới rút ra được bài học, mới có thể hiểu được giá trị của tình yêu. Một cô gái chưa từng yêu, trong sáng và thánh thiện nhưng cô ấy không biết cách làm thế nào để người yêu vui, làm thế nào để nắm bắt tâm lý người mình yêu.

25 tuổi, tôi chỉ nghĩ được chuyện chơi gì, ăn gì, ở đâu, đi với ai chứ chưa từng nghĩ tới chuyện lấy chồng. Rồi ba mẹ giục, tôi cười bảo “con còn trẻ thế này chồng con làm gì. Nếu mà cưới sớm, con không làm, không báo đáp được cho bố mẹ”. Bố mẹ tôi thì chẳng thiết gì chuyện báo đáp, chỉ mong con cái được sống vui vẻ, lo được cho bản thân. Lập nghiệp sớm, có con cái sớm thì sau này đỡ khổ. Ba mẹ nào chẳng mong con như vậy.

Tôi tự nhủ 27 tuổi sẽ lấy chồng. Nhưng 27 tuổi, bạn bè còn nhiều, có nhiều người vẫn chưa muốn cưới. Người ta bảo, tuổi tôi cưới 29 mới hợp, mới sướng. 27 tuổi chưa gấp lắm. Tính ra, cái tuổi 27 cũng là tuổi đẹp rồi, tôi mơ mộng, tôi nhớ về tuổi ấy, tôi mong muốn có một người yêu tôi chân thành, nhưng chỉ là mong muốn thụ động thôi chứ tôi không chủ động kiếm tìm. Tình yêu không đến, tôi cũng cứ thế sống vui vẻ, đi du lịch, đi chơi cùng bạn bè, ngao du sơn thủy.

Đừng lo nhé con gái 30!

Tôi cũng trải qua 1-2 mối tình nhưng rồi lại chia tay. Có buồn, có nước mắt, có đau khổ nhưng mọi chuyện nhanh chóng trôi qua. Chẳng có gì phải đau khổ, bi lụy vì tình. Tình yêu là thứ tình cảm thiêng liêng, trân trọng, hai người yêu nhau quyến luyến không rời nhưng một khi duyên hết, một khi không còn tình cảm, không nên miễn cưỡng làm gì. Mọi thứ tình cảm miễn cưỡng đều không bao giờ có kết cục tốt đẹp. Tôi luôn xác định tư tưởng như vậy nên sống cực kì thoải mái.

29 tuổi, tôi được mai mối cho một người đàn ông, với ý định là kết hôn. Nhưng người đàn ông ấy không khiến tôi rung động, mặc dù anh ta có đủ điều kiện mà tôi ao ước. Chỉ là, anh ta không cho tôi được một thứ tôi rất cần, đó là sự chân thành và tình yêu. 29 tuổi, không còn trẻ nữa nhưng tôi không vì thế mà nóng vội. Tôi muốn một cuộc sống hạnh phúc, một gia đình ấm cúng. Dù sau này có thế nào thì cũng không ân hận vì đó là sự lựa chọn của mình, là người mình yêu và muốn lấy làm chồng. Còn lấy một người không yêu sau này có ra sao thì chỉ có nước khóc và hối hận thôi…

30 tuổi, về quê, người ta gọi tôi là gái ế. Hiện tại, tôi đã có công việc tốt, có thu nhập ổn, đã đi nhiều nơi, trải nghiệm nhiều thứ. Đi du lịch trong nước, ngoài nước, quen nhiều người, chơi với nhiều người và cũng từng yêu vài kiểu người. Tôi cảm thấy đó như một sự trải nghiệm lớn mà một cô gái 30 cần trải qua.

Đến bây giờ, người ta bảo tôi là người con gái bất cần, không màng tới gia đình, hạnh phúc con cái, khi họ thấy tôi cứ dửng dưng câu chuyện chồng con. Không, họ đã nhầm. Là phụ nữ, chẳng ai không muốn có một người yêu thương mình hết lòng, che chở cho mình, quan tâm mình và là chồng, là cha của những đứa con do chính mình sinh ra. Chỉ là, duyên số chưa tới, hoặc chưa tìm được người đàn ông mà mình muốn dựa vào.

Tôi sống thoải mái, vô tư, tôi chọn cách sống đó để lòng thanh thản, để thấy cuộc sống này màu hồng hơn, đáng yêu hơn, đáng sống hơn. Tôi không bi lụy, không tiêu cực, không đau khổ vì một điều gì quá đáng. Như thế chính là đã hủy hoại bản thân mình, đã tự làm khổ bản thân mình. Tôi sống như vậy, tôi cười như vậy vì tôi muốn người khác thấy tôi vui và hơn hết, tôi muốn mình được vui vẻ hơn, tích cực hơn trong cuộc sống.

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới…

Con gái tuổi 30 trăm nỗi tủi hờn, nhiều lời ra tiếng vào nếu chưa lập gia đình. Chỉ cần suy nghĩ tích cực, chỉ cần cố gắng, chỉ cần nghĩ rằng, ai cũng có một nửa cho riêng mình thì một ngày nào đó, cánh cửa tình yêu sẽ hé mở. Hãy tự hào rằng mình đã sống đúng nghĩa, đã tận dụng tuổi xuân bay nhảy, khám phá cuộc sống, rồi tương lại sẽ rộng mở, đừng lo con gái 30…

Theo Hảo Hân/ Khám Phá

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Đừng lo nhé con gái 30!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

back to top