Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ à, con chẳng hề biết rằng lớn lên sẽ chỉ buồn thêm

2018-05-20 01:04

Tác giả: Vũ Thùy Dương Giọng đọc: Lan Phương

Có phải những ngày còn bé, bạn cũng đã từng ao ước được mau chóng lớn lên, mau chóng được làm những gì mình thích, được thoát ra khỏi những quản lý của ba mẹ. Để rồi khi lớn lên rồi, trưởng thành rồi mới thấy thì ra lớn lên không hề vui như những gì mình tưởng tượng.

***

…Cả một thời thơ ấu mong được lớn

Đâu có biết lớn lên chỉ buồn thêm

Bao nhiêu những êm đềm tan vào đêm

Ôi trái tim trăm lần yếu mềm… (*)

Mẹ à! Bài hát này như thể viết ra là để dành cho con vậy!

Mẹ à! Con thấy mình cô đơn…

Đôi lúc con ước mình có một chú mèo máy Doraemon để được đi vào cỗ máy thời gian và trôi ngược về quá khứ. Đôi lúc con ước gì mình có được tấm vé trở về tuổi thơ để được mẹ trở che, để được sống không suy nghĩ bên mẹ…

Khi còn là một cô bé con lúc nào cũng chỉ ước rằng mình lớn lên thật nhanh và làm những điều mình thích. Con thấy ông bà mình không phải đi học, ngày nào cũng được đi chơi và đưa đón con đi học mỗi ngày, con thích lắm, suy nghĩ của một đứa trẻ con chỉ đơn giản là không phải dậy sớm hằng ngày để đi học và không phải ngồm im trong lớp học gần tiếng đồng hồ. Lớn hơn một chút khi bước vào cấp hai thì con lại mong rằng mình lớn lên thật nhanh để được vào ngôi trường cấp ba mà mình thích đơn giản vì ngôi trường làng cũ quá rồi mẹ à. Khi lên cấp ba con vẫn ước mình lớn thật nhanh lần này thì điều ước có vẻ hiệu nghiệm. Con thấy nhanh quá, chỉ quanh quanh với bài vở và đống tài liệu ôn thi thoáng cái con đã đi qua thời học sinh của mình rồi.

Lên đại học với niềm háo hức mong chờ, con bắt đầu bước ra khỏi vòng tay của bố mẹ và lên thành phố. Một cuộc sống mới, một ngôi trường mới và con có cả nhiều bạn bè mới. Nhưng cuộc sống nơi đất khách quê người đâu có dễ dàng gì. Đại học là một bước ngoặt cuộc đời đối với những cô gái ngoại tỉnh giống như con. Xa vòng tay bố mẹ, con phải tự học cách chăm sóc bản thân, tự học cách tiêu tiền sao cho hợp lí, tự học cách sống tự lập và tự học cách tránh xa những cám dỗ đời thường…

Mẹ à!


Có đôi lúc đi trên đường về, thấy gia đình người ta đi chơi vui vẻ cười đùa với nhau. Con bật khóc và mong có được vòng tay bố mẹ ôm con lúc này. Con thấy tủi thân quá, tự thấy mình lạc lõng giữa phố đông người. Càng lớn lên thì con mới hiểu ra và trân trọng những ngày còn thơ bên gia đình. Cuộc sống ngoài đây tuy rằng vẫn có niềm vui với bạn bè nhưng đôi lúc con lặng trong suy nghĩ về cuộc sống bộn bề. Cuộc sống ngoài đây có những lúc đi tình nguyện tràn đầy sức trẻ nhưng đôi lúc ốm đau nằm một mình con lại nhớ đôi tay đã xuất hiện những nếp nhăn của mẹ. Cuộc sống ngoài đây có những lúc vui quên tháng ngày con lại vô tình quên rằng có bố mẹ chờ mong mình về…


Mẹ à!

Con gái mẹ đã 20 tuổi rồi. Cái tuổi đẹp nhất, thanh xuân nhất của đời người, cũng là cái tuổi gập gềnh giữa suy nghĩ và thực tế. Con bắt đầu những bước đi sự nghiệp đầu tiên của cuộc đời mình như một đứa trẻ vậy. Con bắt đầu nghĩ về tương lai, không phải mong được lớn nữa mà là dùng thanh xuân của mình để trưởng thành. Con sẽ không ước nữa, sẽ không mộng mơ nữa mà điều cần làm bây giờ là bắt tay vào thực hiện. Dẫu biết sẽ có khó khăn nhưng con sẽ không gục ngã. Nếu bất cứ khi nào cảm thấy cuộc sống khó khă n quá thì con sẽ trở về nhà và sà vào vòng tay của bố mẹ mà òa khóc. Bố mẹ sẽ nói rằng: “Ơ con bé này, lớn rồi mà còn khóc nhè vậy!” Con lớn rồi. Con biết cuộc sống không dễ dàng gì nhưng chỉ cần bố mẹ vẫn ở đây và ôm con những khi con yếu lòng, vỗ về động viên con mỗi khi con vấp ngã thì đã là điều hạnh phúc nhất trên đời.

Mẹ à!

Con không biết nói gì hơn nữa chỉ biết cảm ơn mẹ đã 9 tháng mười ngày mang nặng đẻ đau, 20 năm nuôi dưỡng con nên người. Bố mẹ không cho con cuộc sống đầy đủ về vật chất nhưng bố mẹ cho con cả bầu trời yêu thương. Hôm nay của 20 năm về trước, con cảm ơn trời đã cho gia đình mình được mẹ tròn con vuông, để hôm nay con được nói lời này. Lời cảm ơn bố mẹ đã sinh thành nuôi nấng. Lời cảm ơn về ngày của con được bố mẹ tặng!

© Vũ Thùy Dương – blogradio.vn

Chú thích:

(*) Lời bài hát Muốn khóc thật to

Biên tập và sản xuất: Đoàn Hòa
Giọng đọc: Lan Phương
Bài hát phát tặng Muốn khóc thật to – Trúc Nhân

Vũ Thùy Dương

Cuộc sống cũng tương tự như một trò đấm bốc. Thất bại không được tuyên bố khi bạn ngã xuống mà là khi bạn từ chối “đứng dậy”!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

back to top