Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ à, con chẳng hề biết rằng lớn lên sẽ chỉ buồn thêm

2018-05-20 01:04

Tác giả: Vũ Thùy Dương Giọng đọc: Lan Phương

Có phải những ngày còn bé, bạn cũng đã từng ao ước được mau chóng lớn lên, mau chóng được làm những gì mình thích, được thoát ra khỏi những quản lý của ba mẹ. Để rồi khi lớn lên rồi, trưởng thành rồi mới thấy thì ra lớn lên không hề vui như những gì mình tưởng tượng.

***

…Cả một thời thơ ấu mong được lớn

Đâu có biết lớn lên chỉ buồn thêm

Bao nhiêu những êm đềm tan vào đêm

Ôi trái tim trăm lần yếu mềm… (*)

Mẹ à! Bài hát này như thể viết ra là để dành cho con vậy!

Mẹ à! Con thấy mình cô đơn…

Đôi lúc con ước mình có một chú mèo máy Doraemon để được đi vào cỗ máy thời gian và trôi ngược về quá khứ. Đôi lúc con ước gì mình có được tấm vé trở về tuổi thơ để được mẹ trở che, để được sống không suy nghĩ bên mẹ…

Khi còn là một cô bé con lúc nào cũng chỉ ước rằng mình lớn lên thật nhanh và làm những điều mình thích. Con thấy ông bà mình không phải đi học, ngày nào cũng được đi chơi và đưa đón con đi học mỗi ngày, con thích lắm, suy nghĩ của một đứa trẻ con chỉ đơn giản là không phải dậy sớm hằng ngày để đi học và không phải ngồm im trong lớp học gần tiếng đồng hồ. Lớn hơn một chút khi bước vào cấp hai thì con lại mong rằng mình lớn lên thật nhanh để được vào ngôi trường cấp ba mà mình thích đơn giản vì ngôi trường làng cũ quá rồi mẹ à. Khi lên cấp ba con vẫn ước mình lớn thật nhanh lần này thì điều ước có vẻ hiệu nghiệm. Con thấy nhanh quá, chỉ quanh quanh với bài vở và đống tài liệu ôn thi thoáng cái con đã đi qua thời học sinh của mình rồi.

Lên đại học với niềm háo hức mong chờ, con bắt đầu bước ra khỏi vòng tay của bố mẹ và lên thành phố. Một cuộc sống mới, một ngôi trường mới và con có cả nhiều bạn bè mới. Nhưng cuộc sống nơi đất khách quê người đâu có dễ dàng gì. Đại học là một bước ngoặt cuộc đời đối với những cô gái ngoại tỉnh giống như con. Xa vòng tay bố mẹ, con phải tự học cách chăm sóc bản thân, tự học cách tiêu tiền sao cho hợp lí, tự học cách sống tự lập và tự học cách tránh xa những cám dỗ đời thường…

Mẹ à!


Có đôi lúc đi trên đường về, thấy gia đình người ta đi chơi vui vẻ cười đùa với nhau. Con bật khóc và mong có được vòng tay bố mẹ ôm con lúc này. Con thấy tủi thân quá, tự thấy mình lạc lõng giữa phố đông người. Càng lớn lên thì con mới hiểu ra và trân trọng những ngày còn thơ bên gia đình. Cuộc sống ngoài đây tuy rằng vẫn có niềm vui với bạn bè nhưng đôi lúc con lặng trong suy nghĩ về cuộc sống bộn bề. Cuộc sống ngoài đây có những lúc đi tình nguyện tràn đầy sức trẻ nhưng đôi lúc ốm đau nằm một mình con lại nhớ đôi tay đã xuất hiện những nếp nhăn của mẹ. Cuộc sống ngoài đây có những lúc vui quên tháng ngày con lại vô tình quên rằng có bố mẹ chờ mong mình về…


Mẹ à!

Con gái mẹ đã 20 tuổi rồi. Cái tuổi đẹp nhất, thanh xuân nhất của đời người, cũng là cái tuổi gập gềnh giữa suy nghĩ và thực tế. Con bắt đầu những bước đi sự nghiệp đầu tiên của cuộc đời mình như một đứa trẻ vậy. Con bắt đầu nghĩ về tương lai, không phải mong được lớn nữa mà là dùng thanh xuân của mình để trưởng thành. Con sẽ không ước nữa, sẽ không mộng mơ nữa mà điều cần làm bây giờ là bắt tay vào thực hiện. Dẫu biết sẽ có khó khăn nhưng con sẽ không gục ngã. Nếu bất cứ khi nào cảm thấy cuộc sống khó khă n quá thì con sẽ trở về nhà và sà vào vòng tay của bố mẹ mà òa khóc. Bố mẹ sẽ nói rằng: “Ơ con bé này, lớn rồi mà còn khóc nhè vậy!” Con lớn rồi. Con biết cuộc sống không dễ dàng gì nhưng chỉ cần bố mẹ vẫn ở đây và ôm con những khi con yếu lòng, vỗ về động viên con mỗi khi con vấp ngã thì đã là điều hạnh phúc nhất trên đời.

Mẹ à!

Con không biết nói gì hơn nữa chỉ biết cảm ơn mẹ đã 9 tháng mười ngày mang nặng đẻ đau, 20 năm nuôi dưỡng con nên người. Bố mẹ không cho con cuộc sống đầy đủ về vật chất nhưng bố mẹ cho con cả bầu trời yêu thương. Hôm nay của 20 năm về trước, con cảm ơn trời đã cho gia đình mình được mẹ tròn con vuông, để hôm nay con được nói lời này. Lời cảm ơn bố mẹ đã sinh thành nuôi nấng. Lời cảm ơn về ngày của con được bố mẹ tặng!

© Vũ Thùy Dương – blogradio.vn

Chú thích:

(*) Lời bài hát Muốn khóc thật to

Biên tập và sản xuất: Đoàn Hòa
Giọng đọc: Lan Phương
Bài hát phát tặng Muốn khóc thật to – Trúc Nhân

Vũ Thùy Dương

Cuộc sống cũng tương tự như một trò đấm bốc. Thất bại không được tuyên bố khi bạn ngã xuống mà là khi bạn từ chối “đứng dậy”!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Từ ngàn xưa, chữ Hiếu luôn được coi trọng và đứng đầu trong tất cả những đức hạnh của con người. Người có hiếu luôn được xã hội biểu dương và là tấm gương cho con cháu noi theo.

back to top