Đành chia tay vì mẹ bạn trai sắp đặt chuyện ngoại tình
2017-03-20 01:28
Tác giả:
Giọng đọc:
Hằng Nga
Vậy là 9 năm của em và anh giờ chẳng còn lại gì. Mỗi người mải miết đi một hướng. Tuần sau em kết hôn, nhưng chú rể không phải là anh.
Em còn nhớ chúng ta đã gặp nhau như thế nào. Lần đầu nhìn thấy anh, chàng trai đeo kính cận thật hiền, em đã có cảm tình. Và chúng ta nói chuyện lần đầu khi cả hai tham gia đội tuyển HSG của trường. Anh mượn em chiếc bút, vì giữa chừng, chiếc bút của anh bất ngờ tắc mực. Rồi như duyên số, chúng ta gặp nhau nhiều hơn. Anh học lớp 12, em lớp 11. Mỗi ngày đến trường đều cảm thấy háo hức vì sẽ được gặp người kia. Nên những hôm anh nghỉ, em thấy buồn, hụt hẫng ghê gớm. Chúng ta đã đi qua những năm tháng ấy cùng nhau, với những cái nắm tay, những nụ hôn trộm – những tháng ngày tươi đẹp của tình yêu đầu
Rồi anh đỗ vào trường đại học mơ ước của mình. Em vẫn còn bận rộn với những ngày ôn thi tốt nghiệp. Em nhớ ngày anh xuống nhập học, em đã khóc thật nhiều. Yêu xa, chúng ta vẫn đều đặn viết cho nhau những là thư, gửi tặng nhau những món quà. Lo cho việc học hành của em, anh nhắc nhở em mỗi ngày, bảo em phải tập trung học, học xong mới được nhắn tin.
Rồi cũng đến ngày em nhập học, gặp lại anh trên đất Hà Nội. Em chuyển về cùng khu trọ với anh. Xa quê, không có bố mẹ bên cạnh, em chưa bao giờ cảm thấy cô đơn vì luôn có anh ở bên mỗi ngày. Em thật nhớ những ngày nghỉ, chúng ta cùng rủ nhau đi khám phá khắp các ngõ ngách thủ đô, hoặc nấu chung những bữa ăn.

Bạn bè của cả hai đều ủng hộ chuyện tình của chúng ta. Em và anh từng nghĩ đến một đám cưới sau này, khi cả hai cùng ra trường và kiếm được một công việc ổn định. Tiếc là đến giờ, những giấc mơ của chúng ta sẽ không thể thực hiện được nữa. Mẹ anh không thích em, em cũng không biết vì đâu nữa. Có thể bác vẫn ác cảm với em từ hồi học cấp 3, khi chúng ta yêu sớm, bác sợ ảnh hưởng học hành, gọi điện cho em ngăn cấm. Dù buồn nhưng em vẫn không thể nào ngừng yêu anh, không để tâm sự ngăn cấm của mẹ anh.
Sau khi tốt nghiệp, anh và em đều tìm được một công việc tạm gọi là ổn định. Anh vào làm thiết kế web trong một công ty lớn, còn em làm kế toán cho một doanh nghiệp tư nhân. Gia đình anh khá giả, nên sau đó bố mẹ mua cho anh một căn hộ nhỏ, để anh tiện sinh sống, bố mẹ cũng tiện ra chơi. Em thì vẫn trọ ngoài. Một lần qua chơi, em được biết cô đồng nghiệp lại cũng là hàng xóm của anh. Ban đầu em cũng ghen, cũng lo lắng, nhưng em tự trấn an, em tin ở anh. Mẹ anh thì quý cô ấy ra mặt, luôn ra sức gán ghép hai người. Và cô ấy dường như cũng thích ai, dù biết em là người yêu anh, nhưng dường như cô ấy không để tâm điều ấy, cứ thể hiện thân mật với anh. Em tâm sự với anh lo lắng của mình, nhưng anh gạt đi, bảo em đa nghi, ghen tuông vô cớ.
Rồi vì bận và muốn tập trung cho sự nghiệp, anh ít gặp em hơn. Những lần đi chơi, những cuộc gọi, những tin nhắn cứ thưa thớt dần. Từ ngày mẹ anh bị bệnh, anh càng bận hơn. Em qua thăm bác, nhưng bác đuổi em ra ngoài. Cô ấy thì giúp đỡ hết lòng. Và rồi điều em lo sợ cũng xảy ra
Em không thể quên được tối mà anh gọi cho em, thông báo anh sắp cưới, và cô dâu là cô ấy. Em đã khóc rất nhiều. Anh cũng xin lỗi em, vì trong một buổi liên hoan, vì quá say, không làm chủ được bản thân, anh đã trót qua đêm cùng cô đồng nghiệp. Là mẹ anh đã sắp đặt. Suốt những năm tháng yêu nhau, anh đã nói muốn dành đến khi cưới, khi chúng ta thực sự thuộc về nhau. Vậy mà cuối cùng anh lại không kiềm chế được, với cô gái mà anh không có tình cảm hay sao?
Đến khi cô ấy có thai, dù anh muốn bỏ đứa bé, nhưng mẹ anh không cho phép. Bà nói mình bị bệnh không sống được bao lâu nữa, nên muốn anh cưới cô ấy. Em không còn biết phải nói gì nữa. Mọi thứ đổ sụp với em. Ngày anh cưới, em nhốt mình trong phòng, một mình với nỗi đau.

Sau đám cưới, anh và chị ấy sống với nhau, nhưng không hợp. Chúng ta vẫn giữ liên lạc như những người bạn cũ. Cuộc sống của anh càng ngày càng tệ hơn. Anh đi sớm về muộn nhiều hơn, uống rượu và hút thuốc nhiều hơn. Anh mất phương hướng, và mỗi lần như vậy anh lại gọi cho em. Anh muốn ly hôn và quay lại với em, nhưng mẹ anh khóc lóc đòi từ mặt nếu anh làm vậy. Em hiểu cảm giác bị người thứ ba chen vào, nên em sẽ không bao giờ làm người thứ ba. Có những thứ trong em đã mãi mãi mất đi cùng với anh rồi. Em từ bỏ. Em xa anh
Rồi em gặp anh ấy trong một group phượt. Hơn em 5 tuổi, anh ấy biết suy nghĩ. Anh ấy cũng từng có một mối tình không thể quên được, nhưng người con gái đó đã bỏ anh để chạy theo một người nhiều tiền hơn. Dù biết cô ta yêu chỉ vì tiền, anh ấy vẫn không thể chấp nhận sự thật ấy. Em và anh ấy đã kể cho nhau về chuyện tình yêu tan vỡ của cả hai, như những người bạn lâu năm
Đến khi anh ấy bị bố mẹ giục lấy vợ, anh ấy tỏ tình, và em đồng ý, chẳng mảy may suy nghĩ. Với em, không phải anh, thì cưới ai cũng như nhau. Gần ngày cưới, anh ấy ôm em, nhưng thừa nhận mình không có cảm giác gì. Cả hai đứa nhìn nhau cười trong nước mắt. Anh ấy nhớ cô ta, còn em thì nhớ anh. Vậy mà rồi em và anh ấy vẫn về một nhà, chỉ sau 2 tháng quen biết.
Rốt cuộc, quen nhau, yêu nhau rồi lại xa rời nhau, người này làm khổ người kia, một chuỗi đau khổ kéo dài, chẳng ai hạnh phúc. Rồi chúng ta cũng quên đi, bằng cách lao vào công việc, chẳng tin tưởng vào tình yêu nữa.
Vậy là sau tất cả, những người yêu nhau vẫn chẳng thể trở về với nhau. Họ lựa chọn ghép mình vào cô đơn, vào những người mình không thực sự yêu. Nhưng cũng không ít trường hợp, những người yêu nhau, vẫn tìm mọi cách để ở bên nhau, dù số phận ngáng trở họ không ít lần.
Nếu bạn đang có một tình yêu đẹp, hãy gìn giữ và trân trọng. Xin chúc bạn và người ấy sẽ cùng nhau vượt qua những thử thách, khó khăn.
Blog Radio Sưu tầm và tổng hợp.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Tập Làm Người Hạnh Phúc (Blog Radio 866)
Mỗi ngày chỉ là quá khứ của ngày mai. Chi bằng cứ hướng tới ngày mai bằng tình yêu cho mọi người.

Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy (Blog Radio 865)
Nhân quả vẫn tồn tại dù bạn có tin hay không. Và chắc chắn đến thời điểm đủ duyên, những nhân chúng ta gieo sẽ trổ quả.

Thấu Hiểu Trái Tim Mình (Blog Radio 864)
Khi những khó khăn, bão tố không ngừng ập đến ta có đủ can đảm để tĩnh lại và nghĩ xem tại sao đến giây phút này ta vẫn còn đang sống.

Yêu Sẽ Tìm Cách, Không Yêu Sẽ Tìm Lý Do (Blog Radio 863)
Hãy dũng cảm một lần nói ra câu chia tay và hiên ngang rời khỏi cuộc đời người đó. Bắt đầu cuộc sống mới của mình để không lãng phí năm tháng thanh xuân người con gái

Vẫn Yêu Người Cũ (Blog Radio 862)
Tôi luôn cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình, nên tôi hay lên mạng tìm kiếm một cái kết nối gì đó. Tôi cần một ai đó, người lạ cũng được, để họ lắng nghe tôi lúc này.

Nhật Ký Chữa Lành (Blog Radio 861)
Sáng nay thức dậy, lòng tôi bỗng trào dâng một tình yêu dành cho chính mình. Tôi muốn mặc đẹp hơn, bất chấp công việc hôm nay thế nào. Một cảm giác yêu thương và hân hoan.

Nhờ Gió Gửi Đến Em Nụ Cười An Yên (Blog Radio 860)
Tôi từng quanh quẩn hoài với những hồi ức, ngần ngại chẳng dám xóa bỏ chúng khỏi cuộc đời. “Từng ấy kỉ niệm, từng ấy niềm vui cơ mà, sao mà có thể từ chối sự hiện diện của chúng đây…” Tôi từng đắn đo nhấn nút “xóa tất cả” những tấm hình, những câu chuyện đã lưu, những dòng tin nhắn đã gửi. Nhưng lại lấp lửng chẳng dám chạm tay vì sợ nhỡ đâu một ngày lại tìm đến nó, cần đến nó như để tìm thêm một chút động lực thì sao?

Mình Sống Đời Mình Chẳng Ảnh Hưởng Đến Ai (Blog Radio 859)
Ngày đó ông bà cũng không ưng dượng, vì hoàn cảnh nhà dượng khó khăn lại đông anh em, trên có mẹ già, dưới có em nhỏ ông bà sợ dì lấy dượng sẽ phải chịu khổ, ra sức can ngăn, nhưng dì thương dượng lại cứ mãi cứng đầu cứng cổ đến cùng.

Nơi Tình Yêu Bắt Đầu (Blog Radio 858)
Mưa ngớt. Không khí mát mẻ và trong lành, khác hẳn với những ngày nắng như thiêu như đốt suốt một tuần ròng rã. Chim hót véo von trên cành na, nhảy nhót chuyền cành làm cho những hạt mưa còn đọng lại rớt xuống trên đầu chú mèo nhỏ xinh, tinh nghịch đang rình rập, nô đùa.

Đi Xa Hơn Để Trưởng Thành Hơn (Blog Radio 857)
Với những ai từng xa nhà, xa gia đình, xa bạn bè thân thiết đã từng cảm thấu nỗi lòng của những đêm đông thương nhớ hơi ấm vị quê nhà. Đó là nỗi nhớ những bình dị thân thương, những con đường trước nhà, khóm hoa đầu ngõ, âm sắc quê hương, lòng thương nhớ mẹ cha. Và đó cũng chính là những cảm xúc khó nói nên lời của Thảo Uyên.