Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xin em chạm khẽ tim anh một chút thôi

2017-10-20 01:30

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Tuấn Anh

Tình yêu có lẽ bắt đầu từ những cái chạm.

Là ánh mắt chúng ta vô tình chạm phải nhau lần đầu gặp gỡ. Nụ cười em như mùa thu tỏa nắng, để rồi nụ cười ấy đã theo anh đến suốt cuộc đời. Như một thi sĩ nào đó đã viết: “Nàng trao một nửa nụ cười/ Mà ta mất cả cuộc đời để quên.” Kể từ giây phút đó, anh biết trong trái tim này chỉ có nụ cười ấy mà thôi.

Xin em chạm khẽ tim anh một chút thôi

Có đôi lần anh ước mình hóa thành cơn gió để được vô tư đùa nghịch trên mái tóc của em. Có những điều chỉ biết giữ trong tim mà chẳng thể nào chạm tới. Đôi lúc anh ghen với gió, hờn với mưa. Sao mưa cứ vô tình chạm lên đôi vai ấy, bờ mi ấy, đôi môi ấy, thật nhẹ, thật dịu êm.

Nhiều lần vô thức đưa tay ra định chạm vào mái tóc em, rồi bàn tay chợt khựng lại, chơi vơi giữa không gian. Anh đâu có tư cách gì để được chạm vào mái tóc của em. Chỉ một cái chạm khẽ, anh cũng không thể.

Xin em chạm khẽ tim anh một chút thôi

Rồi cơ hội đến khi chúng ta đại diện cho lớp tham gia một cuộc thi ở trường. Lần đầu tiên anh được nắm lấy bàn tay ấy, chạm khẽ vào bờ vai. Em lúc nào cũng xinh đẹp, nụ cười lúc nào cũng rạng rỡ như vậy.

Tình yêu là cảm giác rung động sau những cái chạm tay thật khẽ.

Anh chỉ là một gã khờ mơ mộng, chỉ biết yêu thôi, chẳng biết gì. Trái tim lần đầu biết rung lên những nhịp đập ngây thơ. Tin vào lời những bài hát, tin vào những điều viển vông rằng chỉ cần trao đi tình yêu chân thành thì có thể nắm tay nhau đi suốt cuộc đời. Lần đầu tiên nhìn thấy em khẽ run lên trong những cơn gió heo may se lạnh, anh đã muốn che chở cho em mãi. Những cơn gió cứ se sắt như thế mà em cứ nhỏ bé mong manh như vậy, phải có ai đó chở che cho em chứ, người đó… có thể là anh không?

Xin em chạm khẽ tim anh một chút thôi

Chúng ta đã bên nhau bao nhiêu ngày tháng, nhắn tin cho nhau rất nhiều trong những đêm thức khuya ôn bài. Những buổi sáng mùa đông rét mướt còn ướt đẫm hơi sương, em xuất hiện với chiếc bánh mì còn nóng hổi trên tay. Nụ cười ấy lúc nào cũng khiến anh say đắm như phút ban đầu. Cái chạm môi thật khẽ quyện hơi men mình đã trao nhau mùa đông năm ấy vẫn còn khiến tim anh đập mạnh mỗi khi nhớ lại.

Chúng ta đã bên cạnh nhau lâu như vậy, cùng sẻ chia cho nhau niềm vui, nỗi buồn, có với nhau rất nhiều kỷ niệm, nhưng chúng ta là gì của nhau? Là bạn thân? Là tri kỷ? Hay là một tình yêu thoáng qua cuộc đời nhau? Không! Chúng ta không là gì của nhau cả. Bàn tay em chưa một lần chìa ra cho anh nắm. Bờ vai anh, em chưa một lần muốn tựa vào. Bởi vì người em chọn không phải là anh.

Anh còn biết làm gì ngoài việc bên em với tư cách một người bạn thân? Bởi vì chỉ có như vậy anh mới được ở bên em mỗi ngày, được ngồi lặng im nghe em khóc nấc lên mỗi khi anh ta làm em buồn. Tình yêu của anh, anh chôn kín tận đáy lòng, một tình yêu mà em chưa bao giờ biết đến. Anh ta là một gã tệ như vậy, làm đau em hết lần này đến lần khác mà sao em vẫn yêu? Em từng bảo ở bên anh em cảm thấy rất yên bình, vậy tại sao em chưa bao giờ nhìn về phía anh một lần?

Xin em chạm khẽ tim anh một chút thôi

Người khác nhìn vào sẽ bảo chúng ta khờ dại, nhưng không sao cả, có si mê, có khờ dại thì mới là yêu. Như trái tim anh dõi theo em, còn trái tim em lại cứ dõi theo người ấy. Cuối cùng, chúng ta chẳng ai có được hạnh phúc trọn vẹn cả. Nhưng vẫn cứ yêu thôi, vì trái tim anh cần em, chỉ đơn giản như vậy.

Có đôi khi ta đem cả tấm chân tình cũng không chạm nổi trái tim ai đó. Đến một lúc nào đó khi tình yêu làm em mỏi mệt, hãy cứ yên tâm bởi vì anh vẫn ở đây cho em bình yên. Nhưng đến một lúc nào đó, em có thể chạm khẽ vào trái tim anh một chút không?

© Hằng Nga – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hằng Nga

Nguyễn Hằng Nga

Hãy theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ theo đuổi bạn!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó, tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao ngất đó chờ cậu ấy suốt chín mùa xuân...

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

back to top