Phát thanh xúc cảm của bạn !

Này cô gái, nếu em buồn hãy tựa vai tôi mà khóc!

2017-06-16 01:30

Tác giả: Đoàn Hòa Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Những lời yêu thương tôi đã nói quá nhiều, em cũng đã nói quá nhiều, giờ đây chỉ có thể để cho thời gian trả lời tất cả những gì mà em luôn lo lắng. Bởi vì từ giây phút này trở đi em sẽ chẳng phải khóc một mình nữa rồi.

***
Này cô gái, nếu em buồn hãy tựa vai tôi mà khóc!

Em à, tôi và em đã từng nói yêu nhau rất nhiều lần, thật nhiều cảm xúc, thế nhưng vì sao kết quả vẫn luôn chỉ có một?

Em nói rằng con gái chỉ nói lời yêu với người mà họ yêu thật sự. Và em nói yêu tôi. Còn con trai, tôi có thể đến bên cạnh vài cô gái khác, dù chẳng hề yêu nhưng họ cứ bám lấy tôi, và tôi nói vài lời tình cảm, cũng chẳng mất gì. Điều này có thể đúng, nhưng cũng có thể sai. Bởi tôi cũng đã từng nghĩ như thế cho đến ngày tôi gặp được em. Tôi không nói thích em, mà là yêu, yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên khi tôi gặp em giữa một chiều hè tháng sáu. Có lẽ nắng quá rực rỡ khiến cho nụ cười của em tràn đầy sức sống và chạy thẳng vào tim tôi một nhịp thật nhanh. Tôi theo đuổi em một cách bạo dạn và ồ ạt, bởi vì thật sự tôi không muốn mất em. Thích em, tôi có thể ngỏ lời rồi để đó, chẳng cần biết kết quả liệu em có đáp lại hay không. Còn yêu em, tôi sẵn sàng lặp đi lặp lại hàng ngàn lời yêu để mong có một lời hồi đáp từ em. Thế đó, yêu và thích khác nhau như thế đó. Tôi nói yêu em vì đó là người mà tôi yêu thật sự, cô gái ạ.

Tôi và em đã nói yêu nhau thật nhiều phải không? Nhưng rồi cũng chỉ là lời nói mà thôi. Một vài lần trong cơn chếnh choáng chiều, em tựa vào vai tôi thủ thỉ lời yêu. Tôi mừng rơn, nhưng rồi thoáng chốc sau em lại mỉm cười, nụ cười buồn hun hút như vừa trải qua một điều gì đó thật đau đớn. Đôi mắt xa xăm và trong vắt tựa hồ như tôi chẳng thể nào đi được đến đích mà cứ mãi đắm đuối ở một mực nhất định. Bởi vì em vẫn luôn là một ẩn số chẳng có lời đáp.

Này cô gái, nếu em buồn hãy tựa vai tôi mà khóc!

Trong vài lần mê đắm của hơi men nồng nàn, em gục đầu vào lòng tôi nói lời yêu. Nhưng rồi chỉ năm phút sau, những giọt nước mắt ấm nóng thấm đẫm lớp áo sơ mi trắng của tôi. Đôi vai em bắt đầu rung lên nhè nhẹ, một chút nức nở rồi im hẳn. Tôi im lặng ôm em, em im lặng ngoan ngoan trong vòng tay tôi, đôi tay buông hờ hững giữa không gian. Em chẳng hề ôm tôi hay chẳng hề muốn dựa vào lòng tôi để vơi bớt chút đau lòng. Tôi chẳng thể nào giải thích được, chỉ còn cách dựa vào những lời yêu em nói lúc đó để cho mình thêm chút động lực theo đuổi em.

Vài lần bên Hồ Tây lộng gió, em bất chợt vui vẻ và líu lo như một con chim nhỏ. Em cười nói rộn rã khiến trái tim tôi cũng rộn rã theo. Em cười với tôi, nụ cười thật ngọt ngào dưới ánh hoàng hôn lộng gió. Trong vài phút vui vẻ yêu đời, em nói lời yêu tôi. Rồi cười, nụ cười bất chợt hết vui vẻ hồn nhiên mà có chút hoang hoải trống rỗng.

Tôi mơ hồ nhận ra đằng sau tất cả những lời yêu đó là vết thương chưa từng nguôi ngoai. Và tôi chẳng thể nào giữ nổi bình tĩnh trước những lời yêu ấy. Tôi mê mẩn và đắm chìm nhưng cũng nhanh chóng trở về thực tại. Bởi lẽ tôi không muốn đó chỉ là lời yêu thương qua loa.

Tôi hỏi em về những lời yêu, về nụ cười và cả những giọt nước mắt. Ánh mắt em thoáng buồn, nỗi buồn ở đâu đó tựa hồ ập đến xóa hết khoảng nắng trước mắt em. Đó có lẽ chẳng phải là những lời yêu thương dành cho một người đang mơ hồ như tôi, nhưng là lời yêu thương thật lòng của em. Em bảo con gái chỉ nói lời yêu với những người họ yêu thật sự, và em nói yêu tôi. Thế nhưng sau mỗi lời yêu ấy, nỗi đau của quá khứ lại ùa về, lại khiến em đau đớn, lại khiến em từ bỏ. Em không sợ rằng mình sẽ đau một lần nữa, mà sợ rằng sự phân vân trong lòng em khiến tôi đau. Em đã từng yêu một người, đó là mối tình đầu, là người hiểu em hơn ai hết. Nhưng rồi kết quả chẳng thể nào trọn vẹn khi vào ngày kỉ niệm 4 năm yêu nhau cũng là ngày em nhận được thiệp hồng của người đó. Không một lời giải thích, không một chút vương vấn, người ấy quay lưng đi như chưa từng có 4 năm mặn nồng, chưa có từng lời yêu thương mà hai người đã trao cho nhau. Phải đến mãi sau này, em mới biết rằng em vốn dĩ chỉ là người thay thế trong suốt ngần ấy năm. Vì cô gái ấy đã trở về, vì người ấy chẳng thể quên được. Và em sợ em cũng thế. Em sợ một ngày gặp lại em sẽ không kìm chế được tình cảm của mình, sợ rằng chính bản thân mình lại một lần nữa gục ngã trong biển tình ấy. Và em sợ tôi sẽ là người tổn thương như chính em tổn thương năm đó.

Tôi ôm em vào lòng, lặng lẽ để em nức nở trong vòng tay tôi. Niềm tin của em, tình yêu của em đã thật sự bị tổn thương đến đau lòng. Thế nhưng tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc im lặng. Bởi lẽ tôi không muốn nói điều gì cả, và chắc rằng em cũng chẳng muốn nghe điều gì cả. Những lời yêu thương tôi đã nói quá nhiều, em cũng đã nói quá nhiều, giờ đây chỉ có thể để cho thời gian trả lời tất cả những gì mà em luôn lo lắng. Bởi vì từ giây phút này trở đi em sẽ chẳng phải khóc một mình nữa rồi.

Cô gái à, đừng khóc một mình nữa, hãy tựa vào vai anh mà khóc nhé!

© Jun – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga, Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top