Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi ba tôi dùng Facebook

2018-05-06 02:56

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

Nhiều người cứ nghĩ rằng chỉ những người trẻ mới dùng đến mạng xã hội. Và rồi cứ mải mê đắm chìm vào thế giới ảo đó mà quên mất rất nhiều thứ. Có thể ai cũng dành ra khoảng vài tiếng để dùng facebook mỗi ngày mà lại chẳng có nổi 30 phút để gọi điện về nhà. Có thể ai cũng dành ra vài ngày để đi chơi, đi check in sống ảo trên mạng xã hội nhưng lại chẳng có thời gian để về thăm ba mẹ. Đôi khi ba mẹ chỉ có thể hỏi thăm qua loa vài câu vì nhớ con cái. Thế nên, nhiều ông bố bà mẹ đã quyết định dùng đến facebook, mạng xã hội để có thể nhìn thấy cuộc sống của con cái. Và khi ba dùng facebook thì sẽ như thế nào nhỉ?

***

Hầu hết thời gian dùng Facebook của tôi dành để chat chit với bạn bè, đọc thông tin, xem thông báo lớp và làm bài tập. Tôi đã có ý định xóa Facebook bởi thấy quá mất thời gian và chán ngán khi đọc được những bài báo nói về hậu quả của việc sử dụng Facebook không đúng cách ngày nay.

Và tôi luôn có một suy nghĩ bảo thủ trong đầu khi cho rằng Facebook là dành cho giới trẻ, nó không thật sự phù hợp với người lớn. Nhưng suy nghĩ này đã thay đổi hoàn toàn vào ngày tôi nhận được lời kết bạn từ ba tôi, chính là ba của tôi đấy không đùa đâu.

Thật bất ngờ vì ba tôi vừa tạo nick Facebook cách đó vài giờ và ông lập tức gửi lời mời cho tôi. Tôi không quan tâm ba tạo tài khoản cách nào, ai đã giúp người. Điều tôi quan tâm ở đây ba tôi chính thức tham gia dùng Facebook

Ba tôi là một thợ hồ, ông đã gắn bó với nghề này mãi đến tận ngày nay. Hằng ngày phải đi làm từ sớm và về nhà lúc chiều tối. Sau một ngày dài làm việc vất vả ngoài nắng, thời gian ít ỏi ông thường dành cho việc xem thời sự và chơi cùng em tôi. Nhưng giờ đây khi bắt đầu sử dụng Facebook ông bắt đầu buổi tối với việc call video cho tôi. Bất kể lúc nào ông rảnh và bất cứ lúc nào tôi online ba tôi lập tức call video chỉ để thấy tôi và hỏi thăm vài ba điều nhỏ nhặt trong ngày.



Rồi ba tôi biết đăng status, status đầu tiên của ba với vài lỗi chính tả cùng nội dung ngộ nghĩnh làm tôi phải bật cười và không quên kể cùng lũ bạn thân vì độ dễ thương: “Một mùa xuân tràn đầy hạnh phúc”. Sau bài viết đầu tiên đó là những bài viết khác đáng yêu không kém. Khi đăng nhập ảnh đại diện là ba và mẹ không quên ghi chú “Một mùa xuân của mình” và kèm theo đó là ảnh bìa em trai tôi.

Tôi vẫn thường nghĩ ba tôi không thích mạng xã hội của giới trẻ này vì một phần ông không rành sử dụng máy tính hay điện thoại thông minh, ông cũng không tỏ ra vui vẻ khi tôi lướt Facebook cả ngày và hay chụp hình đăng lên. Điều đó đã làm tôi mặc định rằng: “Ba tôi sẽ không bao giờ dùng Facebook”.

Gần đây tôi có thói quen, sau mỗi ngày đi học về tôi đều qua tường nhà ba để xem hôm nay ba thế nào, có đăng gì mới không, hay đã biết sử dụng chức năng nào mới của Facebook. Có lần tình cờ thấy ba chia sẻ một video từ trang Yêu gia đình với lời dẫn nếu bạn có con gái, đừng bỏ qua bài viết này. Video dài 6 phút hơn với nội dung là lời ba dặn con gái không chỉ biết yêu thương người khác không mà phải biết yêu thương chính mình nữa. Xem video tôi đã không khỏi xúc động. Nếu như đây chỉ là video do một người bạn chia sẻ tôi đã không mấy chú ý nhưng vì đây là ba tôi.

Cũng từ khi ba dùng Facebook, tôi đã thôi viết linh tinh, than vãn trên trang cá nhân về việc học, chuyện yêu đương hay việc chụp hình đi chơi với lũ bạn. Dừng hẳn việc like và đọc linh tinh hay online quá thường xuyên. Tôi sợ ba tôi sẽ gọi điện bảo sao bảo bận học lại đi chơi lắm thế hay đại loại là không đi học sao online mãi vậy con. Nhưng đó chỉ là tôi lo lắng quá, sau mấy tháng trời tôi cũng quyết định đổi ảnh đại diện với nội dung là bài thơ Trưởng thành của tác giả Huyền Thư. Chỉ sau vài phút ba đã nhận được thông báo từ ba. Ba đã bình luận một nhãn dán mặt khóc và sau đó nhắn tin liền cho tôi. Ba nhắn “Sao con chụp hình buồn quá. Hình đẹp nhưng buồn, hình như tâm trạng nhớ nhà.” Con bé sinh viên năm hai đang xa nhà bỗng có chút xao xuyến chạnh lòng. Ba hiểu được tâm trạng của tôi lúc này.



Dù ba tôi tóc đã bắt đầu điểm bạc, đuôi mắt đã xuất hiện nếp nhăn. Dù cả ngày ông bận bịu đi làm và tối có chút ít thời gian cho mình. Nhưng vẫn dành thời gian để tập sử dụng điện thoại và Facebook. Để có thể trò chuyện với tôi, dành thời gian cho tôi khi tôi đang học ở xa nhà. Ông đã kết nối với đứa con xa nhà như vậy đấy. Cũng nhờ đó tôi biết ba tôi là người vô cùng lãng mạn, yêu gia đình và luôn quan tâm, yêu thương tôi.

Giờ đây, tôi đã thôi suy nghĩ Facebook chỉ dành cho giới trẻ và ba tôi sẽ không bao giờ dùng Facebook. Tôi cũng đã thôi có ý định xóa Facebook và ngừng nghĩ đến những mặt xấu nó đem lại. Giờ đây tôi phải cảm ơn Facebook thật nhiều vì đã cho tôi cơ hội hiểu ba tôi hơn. Facebook thật sự tốt hay xấu đều do cách sử dụng của bản thân.

Ba mẹ bạn khi mới chơi Facebook thế nào, liệu có đáng yêu thế không nào?

© Nguyễn Thị Khánh Huyền – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Những người trẻ thường đứng phân vân lựa chọn tình yêu hay sự nghiệp, bởi khi còn trẻ ta rất khó để có được cả hai thứ đó. Mấy ai có thể từ bỏ một cơ hội quá tốt cho tương lai của chính mình. Nhưng khi tưởng chừng đã có trong tay tất cả những thứ mình muốn thì khi ngoảng lại, người ấy đã không còn đứng ở bên ta nữa. Tình yêu hay sự nghiệp, chọn gì để không phải nuối tiếc?

Mỗi người một nơi, yên ổn một đời (Message Story 4)

Mỗi người một nơi, yên ổn một đời (Message Story 4)

Cảm ơn em, đã cho tôi một tình yêu sâu sắc nhất có thể, mà có khi cả đời này phải nhung nhớ, tiếc nuối dù cho sau này “mỗi người một nơi, yên ổn một đời”. Suy cho cùng, thì người nào cần phải gặp trong một đoạn đời nào đó, thì nhất định phải gặp, dù cho gặp rồi, duyên phận chẳng định.

Replay Blog Radio: Em đi tìm hạnh phúc, tôi đi tìm cơn mưa

Replay Blog Radio: Em đi tìm hạnh phúc, tôi đi tìm cơn mưa

Thế giới của tôi là những cơn mưa. Tôi phải đi tìm. Một ngày nào đó,chắc chắn rằng tôi sẽ quay trở lại, nơi cơn mưa dịu dàng đầu tiên đã mang em đến bên tôi...

back to top