Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương lắm đôi bàn chân của mẹ

2018-08-24 08:54

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Mẹ luôn dạy dỗ rằng trong cuộc đời này, phải biết đứng lên bằng chính đôi chân của mình, dù có vấp ngã cũng phái đứng dậy đi tiếp. Có đôi khi trong giấc mơ, tôi vẫn mơ về đôi chân lấm lem bùn đất của mẹ, để tự dặn lòng phải cố gắng nhiều hơn nữa cho mẹ vui lòng.

***

Đôi bàn chân nứt nẻ, khô sạm ấy đã đi qua bao nẻo đường...

Còn đôi bàn tay gân guốc đã ươm mầm nên những vườn rau xanh biếc, tốt tươi và nuôi lớn chúng tôi nên người....

Với tôi, đôi bàn chân mẹ luôn có sức ám ảnh khôn nguôi. Từ bao giờ, tôi đã yêu đôi bàn chân của mẹ, đôi bàn chân đi qua bao mùa gió Lào cát nóng, vất vả vì mưu sinh.

Ai cũng có một quê hương để nhớ, có một người mẹ để thương và kính trọng. Trong ký ức của mỗi người, mẹ lúc nào cũng gắn với đức hi sinh cao cả. Mẹ gánh cả cuộc đời của những đứa con, gánh cả bao nỗi khổ trên đôi vai gầy nhỏ bé.

Trong văn hóa người Việt, nếu đôi bàn tay thường được coi là tượng trưng cho khả năng lao động, sức lực và những ước mơ thì đôi chân hướng con người ta nghĩ đến sự di chuyển, vượt lên mọi thử thách chông gai của cuộc đời. Và đôi chân của những người mẹ cũng thế. Mẹ gánh nặng đường xa với mớ rau, mớ củi để kiếm tiền nuôi chúng tôi ăn học. Ước mơ mẹ là con cái đều nên người, có công việc ổn định, đóng góp sức mình cho xã hội. Và theo độ dày của làn da rám nắng, của những vết nứt nẻ trên chân người mà chúng tôi đã lớn lên dệt nên mơ ước lớn nhất của cuộc đời mẹ. Còn mẹ thì mỗi ngày lại già đi, và những cơn đau chân lại nhiều hơn trước.

blog radio,  Thương lắm đôi bàn chân của mẹ

Dẫu biết cuộc sống là một dòng chảy không ngừng, với những lo toan cùng bao sự vất vả. Nhưng mẹ tôi chưa bao giờ than phiền hay mệt mỏi. Bởi cuộc đời mẹ là những nỗi khó nhọc nhưng gắn liền với đức hi sinh. Đôi bàn tay chai sần, đôi chân mòn mỏi mẹ lặng lẽ vượt qua bao khó khăn cùng năm tháng.

Lúc chúng tôi còn nhỏ, trước khi đi ngủ, mẹ thường dùng tay để nắn, bóp từng đôi bàn chân bé xíu, mẹ mong chân các con lớn lên sẽ đẹp hơn chân mẹ. Bởi theo quan niệm của người xưa, nếu chân, tay đẹp thì tướng mệnh sẽ tốt. Chỉ qua việc đơn giản là nắn chân con, mẹ mong chúng tôi đều có cuộc đời sung sướng và tốt đẹp hơn mẹ. Còn bàn chân mẹ thì triền miên những cơn đau nhức khi gió mùa về. Lúc nào mẹ cũng lo nghĩ cho chúng tôi dù chỉ là những điều nhỏ nhất.

Có những lần đi học trên phố xa, ghé vào cửa hàng mua một đôi giày thật xinh để đến lớp. Chợt nghĩ đến đôi bàn chân tần tảo của mẹ ở quê nhà, mà lòng thấy rưng rưng muốn khóc. Cả đời mẹ giản dị với những cái áo bạc màu, với chiếc đòn gánh trên vai, cùng với mùi mồ hôi quen thuộc. Mẹ chưa bao giờ nghĩ cho riêng mình, dù là mua một đôi dép hay đôi giày đẹp đẽ để mang.

Thương mẹ, có lần tôi mua tặng mẹ một đôi giày. Nhưng ngắm nghía một hồi lâu, mẹ mang đi cất. Mẹ bảo không quen với giày. Đôi chân mẹ đã quen với gió Lào cát nóng, quen với cánh đồng làng ngập nước, hay chiếc cầu tre lắc lẻo trơn nhẵn. Đôi chân suốt đời quanh quẩn bên gốc tre, bờ ruộng. Những ngón chân mẹ bè bè, thô kệch, móng chân ngả màu bùn đất trông thương quá.

Có những lúc đôi chân mỏi mệt vì gánh nặng đường xa hay những lúc trái gió trở trời, tôi mới thấy mẹ ngâm chân bằng các loại thảo dược có trong vườn nhà trước khi đi ngủ. Những giây phút hiếm hoi đó mẹ lo lắng và ưu ái cho đôi chân của mình. Còn nỗi lo mẹ dành cho những đứa con thơ. Đôi chân mẹ, tấm lưng cha cả đời chỉ biết vất vả vì chúng tôi.

Đôi chân trần cùng mẹ đi qua bao tháng năm của cuộc đời, và mang nhiều điều kì diệu đến cho mỗi chúng tôi. Đôi chân ấy biến bao mảnh đất khô cằn thành vườn rau tốt tươi, cây cối sai trĩu quả, và tương lai tốt đẹp cho những đứa con. Đôi chân trần của mẹ năm nào dìu dắt chúng tôi chập chững từng bước đi dưới mái hiên nhà. Và mẹ luôn dạy dỗ rằng trong cuộc đời này, phải biết đứng lên bằng chính đôi chân của mình, dù có vấp ngã cũng phái đứng dậy đi tiếp. Có đôi khi trong giấc mơ, tôi vẫn mơ về đôi chân lấm lem bùn đất của mẹ, để tự dặn lòng phải cố gắng nhiều hơn nữa cho mẹ vui lòng.


Giờ mẹ tôi đã lớn tuổi, không còn gánh gồng đường xa hay bì bõm cuốc đất trên các thửa ruộng. Nhưng mẹ vẫn cùng với đôi chân trần của mình chăm sóc vườn cây, luống cải, những vết chân in trên mặt đất, dưới mái hiên cũ như khứa vào lòng tôi những nỗi day dứt về vất vả của đời mẹ. Mà sống dậy trong tôi những kỉ kiệm về ngày ấu thơ quấn quýt bên chân mẹ, cùng với tình yêu sự kính trọng vô bờ bến dành cho mẹ tôi. Cuộc đời mẹ chưa bao giờ muốn nghỉ ngơi, với mẹ lao động là niềm vui của cuộc đời.

Thương mẹ, thương đôi chân trần đã dạy cho chúng tôi những bước đi đầu tiên, thương đôi bàn chân mang đến những điều tốt đẹp nhất với cuộc sống mỗi chúng tôi.

Quê hương đẹp không chỉ nơi đó có cánh bướm chập chờn, có ngọn khói lam chiều, có con đò ngủ quên, mà quê hương đẹp bởi nơi đó in bao dấu chân của mẹ cả đời vất vả vì con.

© Thanh Trâm – blogradio.vn

Bạn thân mến, bạn vừa lắng nghe chương trình Family Radio trong một ngày đặc biệt – Ngày lễ Vu lan.

Có phải nghe bài chia sẻ của bạn Thanh Trâm, những hình ảnh tảo tần, giản dị của người mẹ nơi quê nhà lại ùa về. Hà Diễm bỗng thấy có chút cay cay nơi sống mũi, bỗng chốc muốn được trở về thật nhanh, sà vào lòng mẹ như ngày còn nhỏ. Bởi vì nơi ấy có mẹ, có những bước chân cả đời vất vả vì con của mẹ.

Chương trình được thực hiện qua giọng đọc Hà Diễm và nhóm sản xuất blogradio.vn, được phát trực tuyến trên chuyên trang blogradio.vn và đồng phát tại kênh youtube.com/yeublogradio, xin mời các bạn cùng đón nghe.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

Replay Blog Radio: Giữa chúng ta là tình bạn hay đã chạm đến tình yêu?

Replay Blog Radio: Giữa chúng ta là tình bạn hay đã chạm đến tình yêu?

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

back to top