Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xúc động với câu chuyện người mẹ nghèo cùng con ngày đầu đi nhập học

2018-08-19 01:41

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Làm cha mẹ, ai cũng muốn cho con mình học hành thành tài, thế nên con đậu đại học là niềm vinh dự, hạnh phúc của cha mẹ. Nhưng đi cùng với niềm vui cũng là những nỗi lo lắng. Rồi tiền đâu cho con đi học, 4 năm, 5 năm trời đâu phải là khoảng thời gian ngắn. Có khi phải bán bao nhiêu con lợn, bao nhiêu con gà... cho đủ một lần nhập học.

Hôm qua, vừa có dịp đi ngang qua bến xe, thấy tấp nập các bạn trẻ tay xách nách mang, cha mẹ đi cùng gương mặt khắc khổ. Tôi biết đó là những bạn trẻ từ tỉnh lên thành phố nhập học. Chợt nhớ mình của 8 9 năm về trước, cũng bắt đầu những ngày háo hức xen lẫn lo lắng mơ hồ và cả những nhọc nhằn của mẹ.

Nhớ những ngày này năm ngoái, cư dân mạng truyền nhau câu chuyện về cậu bạn tân sinh viên của trường Đại học Sư phạm 2 Hà Nội. Trịnh Đình Quang - chủ nhân bài viết - cho biết anh tình cờ bắt gặp người mẹ bên chiếc nón rách, mặc quần áo luộm thuộm cùng cậu con trai đang hí hoáy ghi chép thông tin. Nhiều người tỏ ra xót xa, thương cảm khi nghe câu chuyện. Họ dành cho chàng trai những lời động viên, giúp cậu nỗ lực vượt qua hoàn cảnh để không phụ công cha mẹ.

blog radio, Xúc động với câu chuyện người mẹ nghèo cùng con ngày đầu đi nhập học

“Ngày hôm nay, trong không khí nhập học của bao sinh viên trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2, bố mẹ, ông bà đưa các em đến bằng oto, xe máy, xe khách… tay xách nách mang với những giọt mồ hôi đổ ra giữa cái trưa nắng của cuối hè. Với những lời động viên, những cái quẹt tay gạt nước mắt khi phải xa bố mẹ của một số cậu ấm cô chiêu, thì ở đâu đó, bên ngoài cửa khoa Toán, có một người mẹ tay cầm chiếc nón rách, mặc quần áo luộm thuộm cùng một cậu con trai cũng bình thường không kém đang hí hoáy ghi ghi chép chép thông tin. Dáng cậu con trai dong dỏng, quần áo bạc màu cùng đôi dép tổ ong mới, người ngăm da dám nắng và đẫm mồ hôi nhưng vẫn tươi cười vì đây là niềm hạnh phúc đầu tiên của cậu ấy đó là đỗ vào trường Đại Học mơ ước. Khi chúng tôi hỏi ước mơ của cậu ấy, cậu ấy chỉ nhoẻn miệng cười và nói nhỏ nhẹ: "Em ước mơ làm thầy giáo dạy Toán lâu rồi anh ạ".

Còn người mẹ, cô đã ngoài 40, người xanh xao và ốm yếu. Cô liên tục đau ốm và vẫn đang phải điều trị ở bệnh viện Huyết học Truyền máu Trung Ương, chồng cô mắc bệnh thần kinh. Mình cô là lao động chính trong nhà mà bệnh tật, xoay sở cho em ăn học hết cấp 3 là đã quá sức đối với cô. Khi em báo tin đỗ đại học, cô vừa vui vừa buồn. Vui ở đây là em được học với sở thích của em , còn buồn ở đây là học đại học với số tiền lớn như vậy, cô làm cách nào để kiếm thêm đây?

Tôi đứng nhìn cô mà không kìm được nỗi xúc động, liệu rằng em ấy có thể học hết được 4 năm đại học? Liệu rằng sẽ còn có biến cố gì đến với gia đình của cô?

Dù cho trong cuộc sống của cô còn rất nhiều điều phải bận tâm, đau buồn bệnh tật luôn bên mình, nhưng vì tương lai của con, cô càng cố gắng hơn, cố gắng hơn nữa.

Trích: "Mẹ! Hôm nay là ngày đầu tiên con lên nhập học, lên trường đại học với hi vọng vào một tương lai tươi sáng. Mẹ đi cùng con, mặc bộ đồ có lẽ đã là đẹp nhất đối với mẹ, nhưng nhìn đâu đó, vẫn là chiếc nón đầy mưa nắng, vẫn là đôi dép đi qua bao vũng bùn, tất cả đều dành cho con. Món quà con đỗ đại học có khi chỉ là đôi dép tổ ong vẫn còn đang mới kia, nhưng sâu trong đó là tất cả tình yêu thương của mẹ, là sự lo lắng, là khuôn mặc khắc khổ, ánh mắt bỡ ngỡ, là những đồng tiền quấn tròn mang theo để làm thủ tục cho con và là tất cả những gì mẹ có ..."

blog radio, Xúc động với câu chuyện người mẹ nghèo cùng con ngày đầu đi nhập học

Câu chuyện đã chạm đến trái tim của nhiều người, khiến họ phải rơi nước mắt. Ngày đâu nhập học, bắt đầu với cuộc sống mới cũng là bắt đầu những nỗi lo khác của cha mẹ. Thế nhưng nỗi lo có lớn đến đâu cũng đã có cha mẹ gánh đỡ, thế mới nó chẳng có gì lớn lao hơn tình thương của cha mẹ. Dù sang hay nghèo, dù khó khăn vất vả vẫn luôn yêu thương con vô điều kiện, ở bên con dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Xin gửi lời chúc đến những tân sinh viên năm nay: Hãy cố gắng học thật tốt để báo đáp công ơn cha mẹ, bạn nhé!

Ảnh và bài viết: Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2

Thực hiện: Đoàn Hòa – Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Khi ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi

Replay Blog Radio: Khi ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi

Anh và em như hai người thuộc về hai thế giới. Người ta nói trẻ con cô đơn là khi chúng không có ai bên cạnh còn người lớn cô đơn là khi họ thấy mình không thuộc về một nơi nào cả, là khi có ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi.

Nếu cậu vẫn thích tớ nhất định tớ sẽ chờ

Nếu cậu vẫn thích tớ nhất định tớ sẽ chờ

Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời bạn đều có nguyên do của nó. Mỗi một cuộc gặp gỡ, đều có nguyên nhân, những người giúp đỡ và dạy bạn cách yêu cùng làm bạn, người rời đi sẽ cho bạn hiểu được cách trân trọng cùng trưởng thành, bất luận là người cho bạn một hồi ức khắc sâu, khiến cho bạn khi nhớ lại, là tốt cũng được, là xấu cũng chẳng sao, dù gì cũng đều là một dạng quá khứ. Phải học được một điều gì đó trong mỗi mối quan hệ, để không làm hoài phí một dịp gặp gỡ. Những ngày sau này, còn phải thật sự xem kỹ những mối quan hệ của bản thân, cùng người xứng đáng ở cạnh nhau, vòng tròn tuy nhỏ nhưng chất lượng là tốt rồi. Quãng đời còn lại không còn dài, xin hãy ở bên những người xứng đáng

Chào em của những ngày tuổi 17

Chào em của những ngày tuổi 17

bạn hãy học cách yêu thương bản thân mình thật nhiều, vì bạn phải yêu mình trước khi muốn có người khác yêu thương bạn. Những thương tổn đã qua đừng sống mãi với nó, bạn cần học cách chấp nhận và bước qua để tìm kiếm những điều tốt đẹp hơn sau này. Hãy nỗ lực để hoàn thiện bản thân và biến thanh xuân của mình trở thành một hồi ức đẹp bạn nhé

Cô nhóc à, tình yêu rồi sẽ đến em hãy trưởng thành lên

Cô nhóc à, tình yêu rồi sẽ đến em hãy trưởng thành lên

Nguyên vẫn là Nguyên, còn Hạ Thanh vẫn chỉ là cô bé. Trong những năm tháng hồn nhiên ấy, tình cảm dành cho một người có thể đến từ lòng ngưỡng mộ, đến sự chờ đợi mong một kết quả ngọt ngào. Nhưng rồi đó cũng chỉ là những kỉ niệm đẹp để nói với chính mình “Cô nhóc à, em hãy trưởng thành lên. Tình yêu rồi sẽ đến”.

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Trong cuộc sống, mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, một lối sống riêng. Từ đó họ sẽ chọn cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng và những bữa ăn hợp khẩu vị. Chàng trai trong truyện ngắn ngày hôm nay đã chọn cho mình một tách cà phê ít sữa và một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

Cũng giống như căn nhà chỉ có một diện tích giới hạn; thời gian, tiền bạc, tình cảm, sức lực của bạn cũng vậy.

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Khi phải chia tay một người mà lòng vẫn còn yêu, ta sẽ mong người ấy sẽ nhớ mình, không quên được mình. Đến nỗi đau cũng muốn có một người cùng gánh. Nhưng rồi, người mà bạn vẫn ngày đêm mong nhớ hóa ra lại là người đáng quên nhất.

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Đã đi qua những chặng đường dài, hiểu nhiều hơn về cuộc sống, người ta không cho phép mình buông bỏ một thứ gì đó mình đã từng trân trọng. Gặp nhau giữa cuộc đời, rồi yêu nhau như định mệnh sắp đặt. Vậy đừng để những điều nhỏ nhoi, tầm thường làm phai mờ đi những yêu thương vốn có. Người yêu nhau sẽ về bên nhau!

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Một phút có 60 giây, một giờ có 60 phút, một ngày có 24 giờ và một năm sẽ có 365 ngày, hãy dùng khoảng thời gian của mình thật xứng đáng, thời gian thì không thật sự quay lại được nhưng chúng ta vẫn sẽ ghi nhớ được khoảng thời gian đó như thế nào. Mong rằng ai trong mỗi chúng ta cũng sẽ có nhiều khoảng thời gian thật đẹp. Và chúng ta còn trẻ mà, hãy làm những điều mình muốn, đời người chỉ sống một lần mà thôi.

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Cứ nghĩ rằng “đơn phương” là hai từ rất ngắn, vậy mà nó lại đủ sức làm người ta phí phạm cả một quãng “thanh xuân” thật dài. Thanh xuân có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người. Đó là những ngày tháng tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết, khát khao, niềm tin và tan vỡ. Là khoảng thời gian mà khi đi qua bạn không hề để ý, trân trọng nhưng qua rồi thì lại muốn đánh đổi tất cả để trở về.

back to top