Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xúc động với câu chuyện người mẹ nghèo cùng con ngày đầu đi nhập học

2018-08-19 01:41

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Làm cha mẹ, ai cũng muốn cho con mình học hành thành tài, thế nên con đậu đại học là niềm vinh dự, hạnh phúc của cha mẹ. Nhưng đi cùng với niềm vui cũng là những nỗi lo lắng. Rồi tiền đâu cho con đi học, 4 năm, 5 năm trời đâu phải là khoảng thời gian ngắn. Có khi phải bán bao nhiêu con lợn, bao nhiêu con gà... cho đủ một lần nhập học.

Hôm qua, vừa có dịp đi ngang qua bến xe, thấy tấp nập các bạn trẻ tay xách nách mang, cha mẹ đi cùng gương mặt khắc khổ. Tôi biết đó là những bạn trẻ từ tỉnh lên thành phố nhập học. Chợt nhớ mình của 8 9 năm về trước, cũng bắt đầu những ngày háo hức xen lẫn lo lắng mơ hồ và cả những nhọc nhằn của mẹ.

Nhớ những ngày này năm ngoái, cư dân mạng truyền nhau câu chuyện về cậu bạn tân sinh viên của trường Đại học Sư phạm 2 Hà Nội. Trịnh Đình Quang - chủ nhân bài viết - cho biết anh tình cờ bắt gặp người mẹ bên chiếc nón rách, mặc quần áo luộm thuộm cùng cậu con trai đang hí hoáy ghi chép thông tin. Nhiều người tỏ ra xót xa, thương cảm khi nghe câu chuyện. Họ dành cho chàng trai những lời động viên, giúp cậu nỗ lực vượt qua hoàn cảnh để không phụ công cha mẹ.

blog radio, Xúc động với câu chuyện người mẹ nghèo cùng con ngày đầu đi nhập học

“Ngày hôm nay, trong không khí nhập học của bao sinh viên trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2, bố mẹ, ông bà đưa các em đến bằng oto, xe máy, xe khách… tay xách nách mang với những giọt mồ hôi đổ ra giữa cái trưa nắng của cuối hè. Với những lời động viên, những cái quẹt tay gạt nước mắt khi phải xa bố mẹ của một số cậu ấm cô chiêu, thì ở đâu đó, bên ngoài cửa khoa Toán, có một người mẹ tay cầm chiếc nón rách, mặc quần áo luộm thuộm cùng một cậu con trai cũng bình thường không kém đang hí hoáy ghi ghi chép chép thông tin. Dáng cậu con trai dong dỏng, quần áo bạc màu cùng đôi dép tổ ong mới, người ngăm da dám nắng và đẫm mồ hôi nhưng vẫn tươi cười vì đây là niềm hạnh phúc đầu tiên của cậu ấy đó là đỗ vào trường Đại Học mơ ước. Khi chúng tôi hỏi ước mơ của cậu ấy, cậu ấy chỉ nhoẻn miệng cười và nói nhỏ nhẹ: "Em ước mơ làm thầy giáo dạy Toán lâu rồi anh ạ".

Còn người mẹ, cô đã ngoài 40, người xanh xao và ốm yếu. Cô liên tục đau ốm và vẫn đang phải điều trị ở bệnh viện Huyết học Truyền máu Trung Ương, chồng cô mắc bệnh thần kinh. Mình cô là lao động chính trong nhà mà bệnh tật, xoay sở cho em ăn học hết cấp 3 là đã quá sức đối với cô. Khi em báo tin đỗ đại học, cô vừa vui vừa buồn. Vui ở đây là em được học với sở thích của em , còn buồn ở đây là học đại học với số tiền lớn như vậy, cô làm cách nào để kiếm thêm đây?

Tôi đứng nhìn cô mà không kìm được nỗi xúc động, liệu rằng em ấy có thể học hết được 4 năm đại học? Liệu rằng sẽ còn có biến cố gì đến với gia đình của cô?

Dù cho trong cuộc sống của cô còn rất nhiều điều phải bận tâm, đau buồn bệnh tật luôn bên mình, nhưng vì tương lai của con, cô càng cố gắng hơn, cố gắng hơn nữa.

Trích: "Mẹ! Hôm nay là ngày đầu tiên con lên nhập học, lên trường đại học với hi vọng vào một tương lai tươi sáng. Mẹ đi cùng con, mặc bộ đồ có lẽ đã là đẹp nhất đối với mẹ, nhưng nhìn đâu đó, vẫn là chiếc nón đầy mưa nắng, vẫn là đôi dép đi qua bao vũng bùn, tất cả đều dành cho con. Món quà con đỗ đại học có khi chỉ là đôi dép tổ ong vẫn còn đang mới kia, nhưng sâu trong đó là tất cả tình yêu thương của mẹ, là sự lo lắng, là khuôn mặc khắc khổ, ánh mắt bỡ ngỡ, là những đồng tiền quấn tròn mang theo để làm thủ tục cho con và là tất cả những gì mẹ có ..."

blog radio, Xúc động với câu chuyện người mẹ nghèo cùng con ngày đầu đi nhập học

Câu chuyện đã chạm đến trái tim của nhiều người, khiến họ phải rơi nước mắt. Ngày đâu nhập học, bắt đầu với cuộc sống mới cũng là bắt đầu những nỗi lo khác của cha mẹ. Thế nhưng nỗi lo có lớn đến đâu cũng đã có cha mẹ gánh đỡ, thế mới nó chẳng có gì lớn lao hơn tình thương của cha mẹ. Dù sang hay nghèo, dù khó khăn vất vả vẫn luôn yêu thương con vô điều kiện, ở bên con dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Xin gửi lời chúc đến những tân sinh viên năm nay: Hãy cố gắng học thật tốt để báo đáp công ơn cha mẹ, bạn nhé!

Ảnh và bài viết: Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2

Thực hiện: Đoàn Hòa – Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày chúng ta cùng lặng im

Ngày chúng ta cùng lặng im

Có những câu chuyện đã rất lâu chúng ta chẳng còn cùng nhau nữa. Có những chuyện đã từng giờ lại thành quá khứ, rồi ngày một chất chồng thành một bức tường kỉ niệm mà đến khi nhìn lại chợt giật mình nhận ra chúng mình đã xa cách nhau quá rồi.

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

Thời gian sẽ đem đúng người bạn cần đến với bạn, thời gian sẽ chúng minh khả năng của bạn, vì thế, hãy nhìn thoáng ra, mọi chuyện không như ý đều sẽ trở thành quá khứ.

Ước gì được trở về tuổi thơ

Ước gì được trở về tuổi thơ

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Ở tuổi 30, đi qua bao chênh vênh của thời thanh xuân tươi đẹp: Anh có thể từng chọn sai ngành, sai nghề, sai bạn... Nhưng chọn yêu em, là việc làm đúng đắn nhất anh từng làm.

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Xin em, đừng tự làm mình đau thêm. Hãy để anh có cơ hội chữa lành trái tim không lành lặn của em. Ở bên anh, được không em?

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ. Rốt cuộc cũng không thể gọi tên những tháng năm đã đi bên cuộc đời nhau.

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Thanh bình nhất với em là những sáng đông thức dậy, khoác lấy tấm áo choàng rồi chạy xuống ngồi bên bếp củi cùng mẹ thổi cơm. Cái thứ ấm áp đó không đơn thuần là sự sưởi ấm cơ thể chóng vánh, mà là sự đầm ấm giữ nhiệt cả tấm lòng của nhiều người.

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

25 tuổi, cũng đã qua cái thời gọi là thanh xuân mộng mơ nhưng đừng vội nản chí, bạn vẫn còn một chặng đường dài phía trước phải đi nên hãy đứng dậy và bước đi, làm những điều mình thích, đi đến những nơi mà bản thân mình muốn.

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

Con người khi bước sang tuổi trung niên, sự nghiệp có thể nói là đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất, gia đình cơ bản cũng đã an lạc. Đây là giai đoạn quan trọng không được lơ là, vậy nên đừng lãng phí thời gian, tình cảm cho những người không xứng đáng, bởi vì thời gian vô cùng quý báu, tình cảm càng đáng trân trọng.

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình.

back to top