Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xúc động với câu chuyện người mẹ nghèo cùng con ngày đầu đi nhập học

2018-08-19 01:41

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Làm cha mẹ, ai cũng muốn cho con mình học hành thành tài, thế nên con đậu đại học là niềm vinh dự, hạnh phúc của cha mẹ. Nhưng đi cùng với niềm vui cũng là những nỗi lo lắng. Rồi tiền đâu cho con đi học, 4 năm, 5 năm trời đâu phải là khoảng thời gian ngắn. Có khi phải bán bao nhiêu con lợn, bao nhiêu con gà... cho đủ một lần nhập học.

Hôm qua, vừa có dịp đi ngang qua bến xe, thấy tấp nập các bạn trẻ tay xách nách mang, cha mẹ đi cùng gương mặt khắc khổ. Tôi biết đó là những bạn trẻ từ tỉnh lên thành phố nhập học. Chợt nhớ mình của 8 9 năm về trước, cũng bắt đầu những ngày háo hức xen lẫn lo lắng mơ hồ và cả những nhọc nhằn của mẹ.

Nhớ những ngày này năm ngoái, cư dân mạng truyền nhau câu chuyện về cậu bạn tân sinh viên của trường Đại học Sư phạm 2 Hà Nội. Trịnh Đình Quang - chủ nhân bài viết - cho biết anh tình cờ bắt gặp người mẹ bên chiếc nón rách, mặc quần áo luộm thuộm cùng cậu con trai đang hí hoáy ghi chép thông tin. Nhiều người tỏ ra xót xa, thương cảm khi nghe câu chuyện. Họ dành cho chàng trai những lời động viên, giúp cậu nỗ lực vượt qua hoàn cảnh để không phụ công cha mẹ.

blog radio, Xúc động với câu chuyện người mẹ nghèo cùng con ngày đầu đi nhập học

“Ngày hôm nay, trong không khí nhập học của bao sinh viên trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2, bố mẹ, ông bà đưa các em đến bằng oto, xe máy, xe khách… tay xách nách mang với những giọt mồ hôi đổ ra giữa cái trưa nắng của cuối hè. Với những lời động viên, những cái quẹt tay gạt nước mắt khi phải xa bố mẹ của một số cậu ấm cô chiêu, thì ở đâu đó, bên ngoài cửa khoa Toán, có một người mẹ tay cầm chiếc nón rách, mặc quần áo luộm thuộm cùng một cậu con trai cũng bình thường không kém đang hí hoáy ghi ghi chép chép thông tin. Dáng cậu con trai dong dỏng, quần áo bạc màu cùng đôi dép tổ ong mới, người ngăm da dám nắng và đẫm mồ hôi nhưng vẫn tươi cười vì đây là niềm hạnh phúc đầu tiên của cậu ấy đó là đỗ vào trường Đại Học mơ ước. Khi chúng tôi hỏi ước mơ của cậu ấy, cậu ấy chỉ nhoẻn miệng cười và nói nhỏ nhẹ: "Em ước mơ làm thầy giáo dạy Toán lâu rồi anh ạ".

Còn người mẹ, cô đã ngoài 40, người xanh xao và ốm yếu. Cô liên tục đau ốm và vẫn đang phải điều trị ở bệnh viện Huyết học Truyền máu Trung Ương, chồng cô mắc bệnh thần kinh. Mình cô là lao động chính trong nhà mà bệnh tật, xoay sở cho em ăn học hết cấp 3 là đã quá sức đối với cô. Khi em báo tin đỗ đại học, cô vừa vui vừa buồn. Vui ở đây là em được học với sở thích của em , còn buồn ở đây là học đại học với số tiền lớn như vậy, cô làm cách nào để kiếm thêm đây?

Tôi đứng nhìn cô mà không kìm được nỗi xúc động, liệu rằng em ấy có thể học hết được 4 năm đại học? Liệu rằng sẽ còn có biến cố gì đến với gia đình của cô?

Dù cho trong cuộc sống của cô còn rất nhiều điều phải bận tâm, đau buồn bệnh tật luôn bên mình, nhưng vì tương lai của con, cô càng cố gắng hơn, cố gắng hơn nữa.

Trích: "Mẹ! Hôm nay là ngày đầu tiên con lên nhập học, lên trường đại học với hi vọng vào một tương lai tươi sáng. Mẹ đi cùng con, mặc bộ đồ có lẽ đã là đẹp nhất đối với mẹ, nhưng nhìn đâu đó, vẫn là chiếc nón đầy mưa nắng, vẫn là đôi dép đi qua bao vũng bùn, tất cả đều dành cho con. Món quà con đỗ đại học có khi chỉ là đôi dép tổ ong vẫn còn đang mới kia, nhưng sâu trong đó là tất cả tình yêu thương của mẹ, là sự lo lắng, là khuôn mặc khắc khổ, ánh mắt bỡ ngỡ, là những đồng tiền quấn tròn mang theo để làm thủ tục cho con và là tất cả những gì mẹ có ..."

blog radio, Xúc động với câu chuyện người mẹ nghèo cùng con ngày đầu đi nhập học

Câu chuyện đã chạm đến trái tim của nhiều người, khiến họ phải rơi nước mắt. Ngày đâu nhập học, bắt đầu với cuộc sống mới cũng là bắt đầu những nỗi lo khác của cha mẹ. Thế nhưng nỗi lo có lớn đến đâu cũng đã có cha mẹ gánh đỡ, thế mới nó chẳng có gì lớn lao hơn tình thương của cha mẹ. Dù sang hay nghèo, dù khó khăn vất vả vẫn luôn yêu thương con vô điều kiện, ở bên con dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Xin gửi lời chúc đến những tân sinh viên năm nay: Hãy cố gắng học thật tốt để báo đáp công ơn cha mẹ, bạn nhé!

Ảnh và bài viết: Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2

Thực hiện: Đoàn Hòa – Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khó hơn cả việc yêu anh chính là quên anh (Love Radio)

Khó hơn cả việc yêu anh chính là quên anh (Love Radio)

Người ta nói trên đời này chẳng có gì là vĩnh cửu, và tình yêu tuyệt nhiên càng không phải. Vậy mà em cứ ngu ngơ tin vào những gì anh nói. Tự biết hành tây không hề có trái tim nhưng vẫn cố gắng bóc từng lớp rồi mới nhận ra. Là ngốc hay cố chấp? Em cũng không biết nữa.

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em (Love Radio)

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em (Love Radio)

Cuộc đời dài rộng, lòng người nông sâu và sự chia ly thì vẫn hiển hiện trong từng thời khắc đồng hồ chuyển dịch. Trái đất tuy tròn nhưng lòng người góc cạnh. Thời gian trôi, không gì là mãi mãi. Người tìm kẻ hờ, người buông kẻ nắm, hạnh phúc nơi đâu? Là duyên hay nợ, là đợi hay rời cứ chờ rồi sẽ đến.

Replay Blog Radio: Cô đơn và hạnh phúc

Replay Blog Radio: Cô đơn và hạnh phúc

Khi trưởng thành, bạn hay mang trong mình cảm giác lưng chừng cô đơn. Vì, không hẳn là không có người để quan tâm, chăm sóc, nhưng tại một thời điểm nào đó, một phút giây nào đó, bạn vẫn cảm thấy mình chông chênh và lạc lõng giữa chốn đông người.

Blog Radio 640: Đúng người, sai thời điểm

Blog Radio 640: Đúng người, sai thời điểm

Thời gian không chờ đợi một ai, và việc lỡ người không hề giống việc lỡ chuyến tàu; thế nên, đừng lỡ người.

Replay Blog Radio: Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Replay Blog Radio: Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Ở một nơi nào đó, liệu có ai đó đang đợi tôi? Liệu chúng tôi có va phải nhau trong một cuộc gặp gỡ tình cờ nào đó?

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Hoa hồng thì phải có gai, trăng có khuyết thì vào ngày mười lăm trăng mới tròn, cái dễ khắc sâu thì lại là cái tàn nhẫn, tình yêu đẹp quá thì chưa hẳn là yêu.

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Thật kì lạ là khi hoài niệm, con người ta lại luôn nhớ về những kỉ niệm buồn đầu tiên. Cũng như người ta thường ấn tượng với cái man mác buồn của mùa đông hơn là ánh nắng gắt gỏng của mùa hạ. Ai biết được, bởi đã buồn thì lại dễ khắc sâu, đã khắc rồi lại chẳng thể xóa nổi

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Ký ức là thứ em chỉ có thể nhìn thấy, chứ không thể chạm vào.

Replay Blog Radio: Người quan trọng nhất cuộc đời

Replay Blog Radio: Người quan trọng nhất cuộc đời

Điều quan trọng là bạn đang được sống trong tình yêu thương từ NHỮNG NGƯỜI QUAN TRỌNG NHẤT.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

back to top