Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đến bao giờ mới thôi ngoảnh đầu về ký ức?

2019-01-15 09:03

Tác giả: Giọng đọc: Cao Trí

blogradio.vn - Hà Nội những ngày cuối đông gợi nhớ, gợi buồn. Cái lạnh se sắt như siết chặt thêm nỗi cô đơn trong lòng những kẻ lỡ đánh rơi một mối tình, chẳng thể nào thoát khỏi nỗi nhớ. 

Hà Nội sau bao ngày cô độc thu mình dưới nền trời xám ngắt, cuối cùng cũng giành lại cho mình ánh nắng sáng bừng lấp lánh trên từng ngõ phố.

Hà Nội cuối cùng đã trở lại vẻ vốn có của nó. Còn anh, sau bao ngày bủa vây trong nỗi nhớ đến quặn lòng, vẫn không cách nào thoát khỏi vực sâu vạn trượng mang tên em.

Hà Nội ngày không em, anh lang thang đến từng con phố cũ, hứng trọn từng vệt ký ức lạnh buốt rơi rớt trên vai. Từng lớp từng lớp ký ức xuyên qua lớp áo, thấm vào da thịt, đau đớn đến tê tái lòng.

Hà Nội ngày không em, anh nghe đi nghe lại một bản nhạc chẳng nhớ nổi lời. Anh giữ khư khư bên mình chiếc hộp chặt cứng ký ức về nụ cười vang vọng trong gió, ánh mắt trong ngần vương buồn như nắng hạ, hình ảnh cô gái nhỏ bé chống cả nỗi buồn u tịch trên vai.

Em đã cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai chúng ta một cách mạnh mẽ, dứt khoát, tàn nhẫn nhưng cũng đầy sáng suốt. Anh đã không ngừng tìm kiếm cả trăm ngàn câu trả lời cho sự ra đi của em. Nhưng đến thực tại, anh quyết định để chúng rơi xuống nền đá lạnh lẽo, để tiếng vỡ vụn khô khốc chấm dứt sự cố chấp của anh. Giữa chúng ta đã xuất hiện vết nứt...

Đến bao giờ mới thôi ngoảnh đầu về ký ức?

Nắng đã lên rồi, vạt nắng mỏng manh loang lổ khắp trong phòng, ấm sực. Nắng phủ kín người anh, nhưng không sao để bàn tay anh bớt lạnh. Bên cạnh anh, vòng tay trống hoác đến cô quạnh. Em đã không còn ở đây nữa. Em đã quá mệt mỏi rồi. Anh hiểu.

Ngày em quay gót ra đi trong gió, anh vẫn mỉm cười bình thản. Vì anh cho rằng, em nhất định sẽ quay trở lại như bao lần hợp tan trước đó. Anh đã tự tin như thế, kiêu ngạo như thế, và rồi đau khổ đến như thế.
Em từng nói với anh rằng, tình yêu của anh quá rộng lớn khiến em không biết xoay sở thế nào. Trong khi em chỉ muốn một chiếc nhẫn vừa tay, thì tình yêu của anh lại tuột khỏi tay em một cách thật dễ dàng. Em muốn tự do, còn anh thì chiếm hữu. Anh giam em trong chiếc lồng kính trong suốt, chặt hẹp, ngột ngạt, khiến em hấp hối trong hoảng loạn. Anh say đắm ngắm em trong lồng kính, còn em, gương mặt khuất lấp trong bóng tối, chìm trong vô vọng.

Trong giấc mơ hằng đêm, người con gái mất hết dưỡng khí là em luôn điên cuồng đập vỡ cửa kính muốn thoát ra ngoài. Những gì còn lại ở em, chỉ là ánh mắt thấm đẫm bi thương và hoang mang cùng cực. Và cuối cùng em cũng đã đoạt được sự tự do mà em mong muốn.

Hà Nội những ngày này, đâu đâu cũng vang vọng tiếng cười của em, khắp nơi còn vương lại mùi hương của tóc. Bi kịch của anh là không yêu em đúng cách. Anh tự hỏi, liệu em có từng cảm thấy hạnh phúc khi ở bên anh không? Trong những tháng ngày ấy, liệu có chút gì trong em từng định nghĩa vui vẻ. Đến khi tình yêu của em tan ra như vệt nước trên ô cửa, em có hay không nghe thấy tiếng vụn vỡ luyến tiếc?
Cho đến khi nhận được cái gật đầu của em, anh sẽ thôi nhắc mình ngoảnh lại.

Nhưng anh sẽ không còn nhận được bất cứ câu trả lời nào từ em nữa, và không cách nào thoát khỏi nỗi nhớ về em...

© Lin – blogradio.vn

Giọng đọc: Cao Trí
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang
Video: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Sau chia tay, có ai không bi luỵ lẫn tổn thương… chẳng qua chúng ta chỉ khác nhau ở thời gian chữa lành mà thôi. Có người cần một tháng, có người cần một năm, có người cần thời gian đủ lâu và có kẻ chấp nhận dùng cả một đời để học cách quên đi một người.

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

back to top