Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đến bao giờ mới thôi ngoảnh đầu về ký ức?

2019-01-15 09:03

Tác giả: Giọng đọc: Cao Trí

blogradio.vn - Hà Nội những ngày cuối đông gợi nhớ, gợi buồn. Cái lạnh se sắt như siết chặt thêm nỗi cô đơn trong lòng những kẻ lỡ đánh rơi một mối tình, chẳng thể nào thoát khỏi nỗi nhớ. 

Hà Nội sau bao ngày cô độc thu mình dưới nền trời xám ngắt, cuối cùng cũng giành lại cho mình ánh nắng sáng bừng lấp lánh trên từng ngõ phố.

Hà Nội cuối cùng đã trở lại vẻ vốn có của nó. Còn anh, sau bao ngày bủa vây trong nỗi nhớ đến quặn lòng, vẫn không cách nào thoát khỏi vực sâu vạn trượng mang tên em.

Hà Nội ngày không em, anh lang thang đến từng con phố cũ, hứng trọn từng vệt ký ức lạnh buốt rơi rớt trên vai. Từng lớp từng lớp ký ức xuyên qua lớp áo, thấm vào da thịt, đau đớn đến tê tái lòng.

Hà Nội ngày không em, anh nghe đi nghe lại một bản nhạc chẳng nhớ nổi lời. Anh giữ khư khư bên mình chiếc hộp chặt cứng ký ức về nụ cười vang vọng trong gió, ánh mắt trong ngần vương buồn như nắng hạ, hình ảnh cô gái nhỏ bé chống cả nỗi buồn u tịch trên vai.

Em đã cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai chúng ta một cách mạnh mẽ, dứt khoát, tàn nhẫn nhưng cũng đầy sáng suốt. Anh đã không ngừng tìm kiếm cả trăm ngàn câu trả lời cho sự ra đi của em. Nhưng đến thực tại, anh quyết định để chúng rơi xuống nền đá lạnh lẽo, để tiếng vỡ vụn khô khốc chấm dứt sự cố chấp của anh. Giữa chúng ta đã xuất hiện vết nứt...

Đến bao giờ mới thôi ngoảnh đầu về ký ức?

Nắng đã lên rồi, vạt nắng mỏng manh loang lổ khắp trong phòng, ấm sực. Nắng phủ kín người anh, nhưng không sao để bàn tay anh bớt lạnh. Bên cạnh anh, vòng tay trống hoác đến cô quạnh. Em đã không còn ở đây nữa. Em đã quá mệt mỏi rồi. Anh hiểu.

Ngày em quay gót ra đi trong gió, anh vẫn mỉm cười bình thản. Vì anh cho rằng, em nhất định sẽ quay trở lại như bao lần hợp tan trước đó. Anh đã tự tin như thế, kiêu ngạo như thế, và rồi đau khổ đến như thế.
Em từng nói với anh rằng, tình yêu của anh quá rộng lớn khiến em không biết xoay sở thế nào. Trong khi em chỉ muốn một chiếc nhẫn vừa tay, thì tình yêu của anh lại tuột khỏi tay em một cách thật dễ dàng. Em muốn tự do, còn anh thì chiếm hữu. Anh giam em trong chiếc lồng kính trong suốt, chặt hẹp, ngột ngạt, khiến em hấp hối trong hoảng loạn. Anh say đắm ngắm em trong lồng kính, còn em, gương mặt khuất lấp trong bóng tối, chìm trong vô vọng.

Trong giấc mơ hằng đêm, người con gái mất hết dưỡng khí là em luôn điên cuồng đập vỡ cửa kính muốn thoát ra ngoài. Những gì còn lại ở em, chỉ là ánh mắt thấm đẫm bi thương và hoang mang cùng cực. Và cuối cùng em cũng đã đoạt được sự tự do mà em mong muốn.

Hà Nội những ngày này, đâu đâu cũng vang vọng tiếng cười của em, khắp nơi còn vương lại mùi hương của tóc. Bi kịch của anh là không yêu em đúng cách. Anh tự hỏi, liệu em có từng cảm thấy hạnh phúc khi ở bên anh không? Trong những tháng ngày ấy, liệu có chút gì trong em từng định nghĩa vui vẻ. Đến khi tình yêu của em tan ra như vệt nước trên ô cửa, em có hay không nghe thấy tiếng vụn vỡ luyến tiếc?
Cho đến khi nhận được cái gật đầu của em, anh sẽ thôi nhắc mình ngoảnh lại.

Nhưng anh sẽ không còn nhận được bất cứ câu trả lời nào từ em nữa, và không cách nào thoát khỏi nỗi nhớ về em...

© Lin – blogradio.vn

Giọng đọc: Cao Trí
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang
Video: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top