Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 581: Tôi có tất cả nhưng lại không có em

2019-01-11 22:00

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Tôi cướp mất thanh xuân tươi đẹp của em, nhưng lại chẳng cho em một điều gì. Dẫu lời xin lỗi chẳng thể đủ cho thanh xuân ấy, nhưng tôi vẫn muốn nói. Xin lỗi vì đã làm lỡ thanh xuân của em. Xin lỗi đã phụ bạc sự tin tưởng, chờ đợi của em. Xin lỗi đã yêu em trong những tháng năm bắt đầu sự nghiệp. Xin lỗi em dù xin lỗi bao nhiêu cũng chẳng đủ.

***

Bạn thân mến! Ai đã từng xem bộ phim La La Land đều ngậm ngùi nhận ra một điều rằng: “Khi còn trẻ, ta chẳng thể nào có cả tình yêu lẫn sự nghiệp”. Nhiều người sẽ cho rằng không phải thế, họ lo sợ mông lung khi nghĩ đến tình yêu của mình. Tình yêu đến khi người ta còn rất trẻ, chưa có gì trong tay để đảm bảo cho tương lai sau này. Rồi đi qua thanh xuân, mấy ai còn nắm tay người thương năm ấy mà cùng nhau tiến tới lễ đường? Đó là lúc ta nhận ra khi chúng ta tưởng như có tất cả nhưng lại chẳng có người mình yêu. Trong chương trình của tuần này, mời bạn lắng nghe truyện ngắn Tôi có tất cả nhưng lại không có em, được gửi đến từ bạn Kính Cận.

Blog Radio 581: Tôi có tất cả nhưng lại không có em

Tôi đã từng nghe nói rằng: “Đối với đàn ông, việc bất lực nhất là vào những năm tháng bản thân vô dụng nhất, lại gặp được người con gái mình muốn chăm sóc cả đời. Đối với phụ nữ, việc hối tiếc nhất là vào những năm tháng tươi đẹp nhất của đời người con gái, đã gặp được người mà mình chẳng thế nào đến được với họ”. Có lẽ sai lầm lớn nhất trong cuộc đời em là gặp tôi, yêu tôi trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất để rồi chẳng nhận được hạnh phúc từ tôi. Điều bất lực nhất của tôi chính là yêu em trong những tháng năm tôi chưa có gì. Để rồi khi đứng trước sự lựa chọn giữa sự nghiệp và tình yêu, tôi đã chọn sự nghiệp mà bỏ rơi em. Và khi tôi có sự nghiệp rồi lại chẳng còn em bên cạnh.

Tôi gặp em trên xe buýt đến trường, em lên sau tôi một bến đợi. Sau nhiều lần “tình cờ” thành quen, thành thân. Nụ cười em rạng rỡ như ánh nắng mai, vào một phút tôi chưa kịp phòng bị cứ thế len vào tim tôi. Em hoạt bát, vui vẻ, những phút bên em lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Em là sắc màu rực rỡ điểm vào cuộc của con mọt sách chỉ biết học là tôi. Những áp lực cuối cấp từ thầy cô, gia đình và chính mình làm tôi mệt mỏi, em như liều thuốc bổ tinh thần làm tôi vui cả ngày.

Em học kém Toán, tôi thường dành chút thời gian giúp em ôn bài, đấy là những giây phút bình yên nhất trong ngày đối với tôi. Thích em nhưng tôi chưa từng dám nói. Vì sợ tình cảm khi ấy quá non nớt, hay vì sợ lời từ chối từ em. Tôi cũng không biết nữa. Chúng tôi vẫn lặng lẽ bên nhau. Tôi thích những giây phút vui vẻ lẫn bình yên bên em, thích cả những khoảnh khắc em ngục trên bàn ngủ quên khi chờ tôi ôn bài. Khi ấy tôi 18, còn em 17.
Blog Radio 581: Tôi có tất cả nhưng lại không có em

Tôi đậu đại học, xa nhà, xa em. Hành trang tôi mang theo bao gồm cả mối tình thầm lặng với em. Dẫu không có nhiều thời gian gặp nhau như trước nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên giữ liên lạc, vẫn gặp nhau mỗi khi tôi về. Tôi biết em cũng thích tôi, nhưng lời yêu tôi chưa bao giờ dám nói. Em đã bước vào năm cuối cấp, bao áp lực vẫn đang đè lên vai em, tôi không muốn em thêm mệt mỏi. Điều duy nhất tôi có thể làm cho em là tạo động lưc, giúp em vượt qua áp lục kỳ thi sắp tới. Giúp em chọn trường phù hợp, tất nhien cùng thành phố với tôi. Những nỗ lực của em cũng được đền đáp, sau nhiều bồi hồi, lo lắng tôi và em cũng có thể ở gần nhau. Khi ấy tôi 19, em 18.

Ngày em đi nhập học, tôi lăng xăng giúp em từ tìm phòng trọ đến các thủ tục nhập học. Lời yêu tôi vẫn lặng lẽ chôn dấu kể cả khi nhìn thấynhững ngập ngừng trong ánh mắt em. Thế giới mới của em chỉ mới bắt đầu, em xinh tươi rạng rỡ như thế, ngoài kia bao người bạn mới chào đón em. Tôi sợ một ngày nào đó em sẽ bảo rằng tình cảm dành cho tôi chỉ là ngộ nhận, là một cơn say nắng thời niên thiếu.

Năm nhất cứ lặng lẽ trôi qua. Thỉnh thoảng tôi nghe bạn cùng phòng em nhắc có ngươi này người kia theo đuổi. Thế nhưng tôi cứ hèn nhát không dám nói lời yêu, tôi vừa sợ phá vỡ sự cân bằng trong mối quan hệ hiện tại, lại vừa sợ một ngày nào đó thật sự mất em. Em kể với tôi về anh chàng lớp phó học tập của lớp em, rằng cậu ấy hài hước thế nào, rằng hai người nói chuyện với nhau hợp thế nào, rằng cậu ấy vừa tỏ tình với em. Trái tim đang bất an của tôi cuối cùng cũng không chịu được hét ầm lên: “Không cho phép đồng ý”.

Blog Radio 581: Tôi có tất cả nhưng lại không có em

Em tròn mắt nhìn tôi, ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn chút vui mừng “Tại sao”. Tôi bối rối không dám nhìn em. Thì ra trong giây phút không kiềm chế được tôi đã bật thốt ra nỗi lòng của mình. Thế nhưng em không buông tha cho tôi không ngừng truy vấn “Tại sao không thể”. Tôi lí nhí đáp lại “Vì anh yêu em”. “Sao cơ? Em không nghe rõ”.

“Vì anh yêu em”. Tôi nhìn thẳng vào mắt em trả lời rõ ràng, thành thật, lại vừa bất an, hồi hộp. Em nhẹ nhàng ôm lấy tôi “Em cũng yêu anh”. Trái tim trong lồng ngực tôi cuối cùng cũng bình an trở lại nhịp đập bình thường. Năm đó tôi 20, em 19.

Tình yêu khi ấy rất chân thành và giản dị. Thời gian dành cho nhau của chúng tôi không nhiều, vì đứa nào cũng làm thêm để bớt gánh nặng cho gia đình, nhưng mỗi giây phút bên nhau đếu ngọt ngào và hạnh phúc. Tôi thích cảm giác được nắm tay em giữa phố đông người, thích được em ôm từ phía sau mỗi trên con xe cà tàng. Hai đứa tự hứa với nhau cùng nhau cố gắng học tập, kiếm tiền dành dụm để có thể bên nhau khi em ra trường.

Ngày nhận được quyết định đi du học, tôi vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì một tương lai tươi sáng hơn đã mở ra với tôi, lo vì không biết em có đợi tôi? 3 năm không quá dài, nhưng so với thanh xuân của người con gái cũng không ngắn. Những năm tháng tươi đẹp nhất cũng nhiều khó khăn nhất tôi lại không thể ở cạnh em. Thế nhưng em lại rất kiên định bảo rằng “Em tin anh và em sẽ chờ”.

Ngày tôi bay em không tiễn, em bảo rẳng sợ cảnh chia ly, sợ nhìn thấy bóng lưng tôi. Có lẽ giờ phút ấy em đang trốn đâu đó nước mắt nghẹn ngào. Tôi hứa với lòng “3 năm, chỉ 3 năm thôi, rồi sẽ bù cho e tất cả sau xa cách. Khi ấy, tôi 22, còn em 21.

Blog Radio 581: Tôi có tất cả nhưng lại không có em

Những ngày đầu nơi xứ người, nhớ nhà, nhớ em da diết, chỉ muốn vứt vỏ tất cả để về bên em. Hạnh phúc nhất trong ngày là nững giây phút có thể thấy em qua màn hình bé tí. Những lúc như vậy lại tự nhủ phải cố gắng hơn nữa để em có cuộc sống tốt hơn, bù đắp những thiếu xót và nỗi cô dơn hiện tại cho em. Khi bắt đầu công việc làm thêm, thời gian tôi có thể dành cho em lại ít đi. Nhưng dù bận rộn thế nào, tôi vẫn cố gắng dành riêng khoảng thời gian để có thể trò chuyện cùng em. Em đã bước vào năm cuối, thực tập, đồ án tốt nghiệp đủ làm em mệt mỏi. Dẫu vậy, em chưa từng than thở với tôi một lời. Cũng như tôi chưa từng kể cho em nghe về nỗi khó khăn và cô đơn nơi xứ người. Có những ngày tôi bật sau tiếng chuông báo thức với chiếc điện thoại trên tay và dòng tin nhắn dở chưa gửi em. Có những cuộc gọi kết thúc trong giấc ngủ quên của tôi và tiếng tở dài đầu bên kia của em. Mỗi chúng tôi đều hiểu những điều không thể nói của đối phương, và chỉ muốn dành cho đối phương niềm vui, nụ cười, tạo động lực để cùng nhau vượt qua 3 năm khó khăn này. Khi ấy, tôi 23, còn em 22.

Rồi em ra trường, cuộc sống của em bước sang một trang mới. Em bận rộn loay hoay tìm một chỗ đứng trong xã hội. Tôi biết thằng đàn ông như tôi vô cùng khốn nạn khi để người con gái mình yêu tự vật lôn với cuộc sống mà chẳng thể ở bên. Em có người yêu mà hờ hững như không, khi em mệt mỏi, lại chẳng thể ở bên san sẻ, chẳng thể cho em mượn bờ vai, hay cái ôm khi em yếu lòng. Thế nhưng cuộc sống cứ thế cuốn tôi đi. Chương trình học năm cuối ngày càng nặng, chút thồi gian rảnh cũng bị công việc làm thêm chiếm mất. Những cuộc gọi giữa tôi và em cứ thưa dần, những tin nhắn, những lời quan tâm hỏi han ngày một ít đi. Khi đó tôi 24, còn em 23.

Tôi về nước một chiều cuối tháng 11. Em đón tôi bằng nụ cười sáng bừng trên gương mặt, sáng rọi cả khoảng trời đông không ánh mặt trời. Nụ cười ấy vẫn làm tôi rung động như năm 18 tuổi, và giờ đây còn là sự áy náy, day dứt không thể nói thành lời. Thời gian ở Việt Nam, tôi cố gắng dành nhiều thời gian cho em, làm cho em những việc tôi đã bỏ lỡ trong suốt 3 năm qua. Bởi tôi chỉ ở Việt Nam một tháng. Với thành tích học tập xuất sắc, tôi được nhận vào Tập đoàn uy tín bên Nga, tương lai tươi sáng dang mở ra với tôi, nhưng sẽ không có em. Tôi sẽ trở về Nga sau một tháng, chưa hẹn ngày về. Mà em chẳng thể đi cùng tôi khi em là con một trong nhà. Nhìn em rạng rỡ và hạnh phúc, lời muốn nói cứ nghẹn ứ trong cổ họng tôi không sao nên lời.

Blog Radio 581: Tôi có tất cả nhưng lại không có em

Nhưng chuyện gì phải đến cũng sẽ đến. Ngày tôi đi, em không khóc. Dải phân cách chia chúng tôi ở hai khu vực sân bay, có thể cũng là các chia cả đời. Thế nhưng tôi vẫn dứt lòng dời đi. Tôi hèn nhát đến mức không dám nói với em lời chia tay, chỉ để lại cho em lời nhắn “Đừng đợi anh”. Tôi cứ thế chọn sự nghiệp, bỏ lại tình yêu bảy năm với em, phụ bạc ba năm đằng đẳng chờ đợi của em. Dẫu tôi đau đến nghẹt thở, nhưng nỗi đau của em còn hơn thế gấp trăm lần.

Từ đó, những câu chuyện về em, tôi chỉ biết qua bạn bè, qua “nghe nói”. Biết em nhiều người theo đuổi nhưng vẫn đi về lẻ bóng, trái tim tôi xót xa chết lặng. Trong những ngày tháng tươi đẹp nhất của người con gái, em lại mòn mỏi trong sự cô đơn chờ đợi, tôi cứ thế giết chết thanh xuân của em. Tôi vùi mình vào công việc, để quên em, quên sự day dứt đói với em. Có những luc mệt mỏi, yếu lòng muốn bỏ mặc tất cả để về bên em, nhưng rồi lý trí vẫn chiến thắng tình cảm. Hai từ “sự nghiệp” cứ thế đè nặng lên đôi vai, vùi lấp đi cả thanh xuân của tôi và em. Khi ấy tôi 25, còn em 24.

Năm 30 tuổi tôi về nước. Tôi có sự nghiệp, có cuộc sống nhiều người mơ ước, trở thành tấm gương cho nhiều người học hỏi, có sự ngưỡng mộ của nhiều người, chỉ không có em bên cạnh. Em kết hôn một năm trước, nghe bạn bè kể đó là người đã theo đuổi em nhiều năm. Nghe bạn bè kể người đó rất quan tâm em. Nghe nói cuộc sống của em rất hạnh phúc. Nghe nói…, tôi nghe nói rất nhiều. Trái tim vừa vui mừng lại vùa xót xa. Vui mừng vì em đã tim được hạnh phúc của đời mình, tìm được người chở che cho em suốt phần đời còn lại. Xót xa vì tôi đã mất em thật sự, lời hứa thời thanh xuân với em chẳng thể nào thực hiện được. Khi tôi đã có tất cả, thế nhưng lại chẳng còn em.

Giá như năm năm trước tôi đừng bỏ em để chọ sự nghiệp có lẽ tôi đã có em đi cùng chặng đường còn lại. Tôi cướp mất thanh xuân tươi đẹp của em, nhưng lại chẳng cho em một điều gì. Dẫu lời xin lỗi chẳng thể đủ cho thanh xuân ấy, nhưng tôi vẫn muốn nói. Xin lỗi vì đã làm lỡ thanh xuân của em. Xin lỗi đã phụ bạc sự tin tưởng, chờ đợi của em. Xin lỗi đã yêu em trong những tháng năm bắt đầu sự nghiệp. Xin lỗi em dù xin lỗi bao nhiêu cũng chẳng đủ.

© Kính Cận – blogradio.vn

Giọng đọc: Cao Trí
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

back to top