Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 578: Mùa đông năm ấy, có bàn tay buông lơi một bàn tay

2018-12-21 22:00

Tác giả: Aki Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Có lẽ tôi sẽ vẫn nhớ anh, vì trái tim tôi đã dành cho anh quá nhiều tình cảm. Nhưng tôi tin một ngày nào đó tôi sẽ quên được anh. Bởi qua mùa đông sẽ là mùa xuân ấm áp và vết xước nào cũng sẽ lại lành.

***
Blog Radio 578: Mùa đông năm ấy, có bàn tay buông lơi một bàn tay

Sáng, cô bạn dậy sớm về quê nên chỉ còn lại một mình, tôi cuộn tròn chăn cố ngủ thêm lúc nữa, vì dù gì cả tuần tôi cũng mới có một ngày nghỉ thôi. Nằm trong chăn, nghe tiếng gió mùa ù ù bên khung cửa sổ, tôi chợt nhớ rằng trời đã ngả sang đông. Đêm qua, nếu cô bạn tôi không cẩn thận mang chăn bông ra dùng thì có lẽ giờ này tôi đã chết vì lạnh. Cảm giác bước ra ngoài vào một ngày đầu mùa gió trở, cái lạnh bắt đầu len lỏi ngấm dần vào da thịt rất dễ làm tâm hồn con người ta xao động. Tự dưng người ta lại thấy buồn, thấy lạc lõng và cô đơn khi nghĩ về những điều đã xưa đã cũ.

Bất giác tôi nghĩ về anh, chỉ là mùa đông này tôi thấy lạnh lẽo và trống trải nên tôi yếu lòng và lại nhớ anh. Rằng nếu giờ này có anh ở đây, anh sẽ lại dẫn tôi đi chầm chậm qua từng con phố, khi nào mệt tôi sẽ dựa vào vai anh, ôm anh thật chặt và tôi sẽ chỉ lặng im không nói. Và tôi thích cái cảm giác bình yên mỗi khi tôi buồn anh sẽ lắng nghe, khi tôi khóc anh sẽ ở bên an ủi lau nước mắt cho tôi và những lúc đầu óc tôi lãng đãng suy nghĩ vu vơ anh sẽ lại bảo tôi: “Ngốc của anh, nghĩ gì mà thừ mặt ra thế kia?” Rồi không đợi tôi trả lời, anh lại nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng. Lắng nghe tiếng tim đập rộn ràng, tôi mơ về một hạnh phúc như trong những câu chuyện cổ tích thuở xưa.

Tôi biết anh từ những ngày còn bé tí ti. Anh hơn tôi tám tuổi và anh ở với ông bà, còn bố mẹ anh ở tận trên Hà Nội. Và nhà bà anh ở cạnh nhà bà ngoại tôi. Nên những khi bố mẹ gửi tôi ở nhà bà, nếu bà bận thì bà sẽ lại nhờ anh chơi với tôi giúp bà. Tôi hay lẽo đẽo theo anh đi chơi khắp xóm, những khi học bài anh sẽ cho tôi mượn một cây bút và một quyển vở để vẽ linh tinh. Và thế là tôi ngồi yên cả buổi để anh học bài. Những năm sau này khi tôi bắt đầu đi học, thỉnh thoảng tôi vẫn đến nhà bà và sang chơi với anh. Những buổi trưa nắng, a chở tôi bằng chiếc xe đạp trên con đường làng gập ghềnh để mua những túi kem mát lạnh. Bao giờ tôi cũng nhận phần ăn nhiều hơn anh chỉ cười chứ chẳng nói gì. Tôi thích chơi với anh vì bao giờ anh cũng nhường nhịn tôi, và tuổi thơ của tôi đã trôi qua bình yên như thế!



Anh lên Hà Nội học đại học, lần nào về quê anh cũng có quà cho tôi, khi thì con gấu bông nho nhỏ, khi thì cái kẹp tóc có nơ màu hồng thật đẹp,hoặc cũng có lúc là một quyển sổ bìa đen để tôi viết nhật kí. Anh kể rằng Hà Nội đẹp lắm, có những con đường nồng nàn hoa sữa, có hồ Gươm, Tháp Rùa và có Lăng Bác Hồ,…Thế là tôi tha hồ tưởng tượng về một Hà Nội nên thơ qua lời kể của anh, và tôi cũng muốn học thật giỏi để sau này học ở Hà Nội như anh.

Ngày thi đại học tôi đi cùng chị gái. Anh khi ấy đã là giảng viên của một trường đại học ở Hà Nội. Anh thuê phòng trọ giúp chị em tôi và sốt sắng lo cho tôi chuyện ăn uống, và anh vẫn không quên động viên tôi thi tốt. Buổi thi cuối cùng kết thúc, tôi làm bài cũng tạm ổn nên cũng không lo lắng gì nhiều. Trước khi chị em tôi về, anh dẫn tôi đi chơi Hà Nội. Hà Nội hôm đó là một ngày mưa nhẹ, tôi và anh chung một chiếc ô và những thứ cảm giác bồi hồi lạ lẫm len lỏi dần vào trái tim tôi.

Thật sự thì tôi biết nhớ anh từ những năm tôi học lớp mười, tôi thừa biết rằng đó không phải sự nhớ nhung đơn thuần giữa những người bạn thân thiết vì những ngày ấy khi gặp anh tôi đã biết ngượng ngùng đỏ mặt. Tôi thầm mong được gặp anh nhiều hơn,những khi được gặp anh thì trái tim nhỏ bé của tôi như muốn văng ra khỏi lồng ngực vậy và những ngày anh đi học tôi lại thấy nhớ anh thật nhiều. Tôi hay viết thư cho anh kể về chuyện trường lớp, chuyện học tập, tôi tâm sự với anh nhiều hơn vì tôi thấy anh hiểu và anh luôn lắng nghe những điều tôi nói.

Tôi trượt đại học bởi năm ấy khoa Tây Ban Nha lấy cao hơn mọi năm bốn điểm. Ngày biết mình trượt đại học tôi khóc như mưa, cả tuần liền tôi chẳng buồn ra đến ngõ. Nhưng anh gọi điện cho tôi và bảo nếu tôi không học được ở trên ấy thì anh vẫn về thăm tôi được thường xuyên mà. Thế là tôi yên tâm nhập học một trường ở tỉnh bên. Dù bận rộn với những giờ dạy trên lớp và những buổi dạy thêm, anh vẫn dành thời gian gọi điện, nhắn tin cho tôi. Chính anh đã làm cho tôi vơi bớt nỗi buồn và những động viên chia sẻ của anh đã làm tôi bớt bỡ ngỡ trong những ngày đầu xa nhà nhập học. Mỗi tháng hai lần anh về thăm tôi. Tôi thích cái cách anh ngồi chờ tôi ở ghế đá khu kí túc mỗi lần về thăm tôi, và mái tóc bồng bềnh của anh khẽ bay bay trong gió, anh cười thật tươi mỗi khi tôi xuất hiện. Chỉ như thế thôi cũng đủ tôi cảm thấy rằng cuộc sống này sao mà êm đềm đến thế!



Đêm Giáng sinh năm ấy, anh và tôi đi đến nhà thờ. Bài hát Thánh ca vang lên trong khoảng không gian cao vút, tiết trời lành lạnh, nhưng có anh đi bên nắm chặt bàn tay nhỏ bé của tôi nên tôi thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Và tôi biết tình yêu nhỏ bé của mình đã dành trọn cho anh, tôi chỉ cần anh bên mình dù có khó khăn đến đâu tôi cũng sẽ vượt qua, tôi tin vậy. Có dạo tôi hỏi anh vì sao lại yêu tôi, anh bảo rằng: “Anh không tìm được lí do, chỉ biết rằng em dễ thương lắm lắm thôi!”. Tôi mỉm cười mãn nguyện, ngay cả tôi nếu được hỏi lí do vì sao yêu anh tôi cũng không trả lời nổi.

Tôi thấy yên bình khi mỗi sáng thức dậy và trước khi đi ngủ tôi đều nhận được tin nhắn của anh. Anh bảo rằng anh muốn mình là người đầu tiên tôi nhớ đến trước khi đi ngủ và cũng là người đầu tiên tôi nhớ đến mỗi sáng thức giấc. Anh dễ thương thế mà, làm sao mà tôi không nhớ được. Tôi nhớ đến quay quắt ấy chứ, nhớ giọng nói ấm áp, nhớ nụ cười làm tôi xua tan mệt mỏi và nhớ ánh mắt anh nhìn tôi trìu mến. Tôi thích cảm giác dựa vào vai anh và được anh ôm chặt trong lòng để hơi ấm truyền cho hơi ấm. Khi ấy cuộc sống hối hả ngoài kia chẳng còn nghĩa lý gì trong tôi, vì thứ hạnh phúc ngọt ngào kia đã tràn ngập tâm trí tôi.

Chúng tôi nói nhiều về chuyện tương lai, về một gia đình nhỏ với đầy ắp niềm vui và tiếng cười con trẻ. Mỗi ngày trôi qua sẽ là một ngày đầy hạnh phúc. Tôi đã mơ về một đám cưới mà tôi sẽ thật rạng ngời trong bộ váy cô dâu màu trắng tinh khôi và bước đi hạnh phúc bên anh- người tôi yêu. Hạnh phúc như thế sẽ viên mãn lắm, và gia đình nhỏ bé của chúng tôi sẽ là một thiên đường.

Một ngày anh gọi cho tôi:

- Trong thời gian tới anh bận chút công việc nên không nói chuyện được với em. Em cứ chăm chỉ học tập, xong việc anh sẽ liên lạc với em.

- Vâng.

Nếu anh bận thì phải để anh tập trung chứ, tôi tự nhủ với lòng mình như thế. Nhưng mới chỉ ba ngày không liên lạc thôi mà tôi thấy nhớ anh đến quay quắt. Và tôi gửi đi một tin nhắn, hỏi rằng anh sắp xong việc chưa, tôi nhớ anh lắm. Nhưng anh không trả lời lại, tôi nghĩ là anh bận nên lại tự trách mình sao lại làm phiền anh thế. Nhưng đêm hôm sau anh đã gọi cho tôi, anh nói rằng có việc này anh không thể nói với tôi được, và bảo tôi không phải suy nghĩ gì, cứ tập trung vào học. Tôi thấy có chút lạ lạ trong giọng nói của anh và từ trước tới giờ chẳng có chuyện gì anh không nói với tôi cả.



Linh cảm có chuyện gì đó, tôi điên cuồng nhắn tin, điên cuồng gọi điện nhưng trả lời lại tôi là sự im lặng đến đáng sợ và những hồi chuông dài trong vô vọng. Tôi chẳng thể nào tập trung mà học được khi hình bóng anh cứ xuất hiện. Lòng tôi rối bời, tôi soạn một tin nhắn thật dài,bảo anh rằng anh đừng giấu tôi điều gì cả, hãy cho tôi biết sự thật và tôi không thích sự mập mờ vì nó khó chịu lắm. Nếu anh không yêu tôi nữa hay có thế nào thì anh phải nói với tôi, khi ấy tôi sẽ chủ động rời xa…Đêm đó, khi tôi còn đang thức thì anh gọi cho tôi,giọng anh buồn lắm, anh bảo tôi đừng trách anh, và hãy cho anh xin lỗi vì tất cả. Tôi chẳng hiểu gì cà, tôi bảo anh hãy cứ nói sự thật cho tôi biết. Và:

- Hôm nay anh vừa đi ăn hỏi về, cô gái ấy là con gái bạn thân của bố mẹ anh. Bố mẹ anh đã chọn cô ấy từ lâu và bố mẹ anh cần tìm người xứng đáng với gia đình anh.

Chiếc điện thoại trên tay tôi rơi “cạch” xuống nền nhà một cách khô khốc, y hệt như trái tim tôi lúc này vậy. Ra là thế, anh đi ăn hỏi người ta, còn tôi thì sao chứ? Nhưng nhà cô ấy xứng đáng với nhà anh hơn, cô ấy cũng là giảng viên một trường đại học nào đó ở trên ấy. Còn tôi, tôi chỉ là một cô sinh viên tỉnh lẻ thôi, tôi chẳng có gì xứng với anh cả. Tôi cười chua xót. Thì ra cuộc đời vẫn nhiều những đắng cay. Trong tình yêu không phải cứ trao đi tình cảm chân thành là được nhận về những chân thành , mà con người ta vẫn đối xử với nhau bằng những toan tính hơn thua đấy thôi. Câu cuối cùng tôi nói với anh là : “Không sao, em ổn, tạm biệt anh”.



Tôi nhớ khi ấy tôi không khóc, nhưng khi buông điện thoại rồi tôi lại gào lên như một đứa trẻ. Tôi nghỉ học cả tuần sau đó, hết gào khóc lồng lộn lại ngủ thiếp đi. Trong giấc ngủ tôi vẫn còn khóc nấc nghẹn ngào. Tôi tiếc thương cho tình yêu của mình, tình yêu ấy có tội gì đâu.Tôi tiếc cho những thứ tôi đã vun đắp bấy lâu bỗng chốc tan tành mây khói. Chúng tôi yêu nhau chân thành thế, nhưng tại sao anh lại không bảo vệ đến cùng tình yêu ấy mà lại chấp nhận buông xuôi? Sao lại ra đi để lại mình tôi bơ vơ thế này? Chúng tôi đã từng rất hạnh phúc cơ mà. Cảm giác có ai đó bóp chặt trái tim mình, nghẹt đến mức tôi chằng thể thở nổi.

Đám cưới anh diễn ra vài tuần sau đó, một ngày gần cuối mùa đông. Anh không mời tôi và dĩ nhiên là có mời tôi cũng không đến. Tôi sẽ nhủ lòng mình không khóc, không nhớ nhiều nữa, vì anh đã hạnh phúc bên người khác, người mặc váy cô dâu bước đi cùng anh là một người khác chứ không phải tôi. Thế nên tôi chẳng có lí do gì để đi bên cuộc đời anh nữa.

Mùa đông năm ấy, có một bàn tay buông lơi một bàn tay. Có một người trong mơ cứ nghĩ về một người dù lí trí bảo rằng đừng nhớ nữa. Có một bờ vai cô đơn trong giá rét tìm hơi ấm của một người nhưng xung quanh chỉ là sự im lặng, lạc lõng. Để khi bài hát của Great Big World, Christina Aguilera cất lên: “Say something I’m giving up on you, I’ll be the one if you want me to...” có một người lại lặng lẽ gạt đi hai hàng nước mắt.

Có lẽ tôi sẽ vẫn nhớ anh, vì trái tim tôi đã dành cho anh quá nhiều tình cảm. Nhưng tôi tin một ngày nào đó tôi sẽ quên được anh. Bởi qua mùa đông sẽ là mùa xuân ấm áp và vết xước nào cũng sẽ lại lành.

© Aki – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Aki

Đôi khi con người ta chỉ tồn tại chứ chẳng phải người ta đang sống.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Từ ngàn xưa, chữ Hiếu luôn được coi trọng và đứng đầu trong tất cả những đức hạnh của con người. Người có hiếu luôn được xã hội biểu dương và là tấm gương cho con cháu noi theo.

back to top