Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết là để về nhà, Tết là để đoàn viên

2019-02-03 01:12

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

  Dừng chân tại trạm xe, tôi đưa hai bàn tay ra mà cọ xát mong tìm lấy một chút hơi ấm thì bất chợt một giọng nói vang lên: “Lạnh quá em nhỉ. Sắp Tết rồi mà trời vẫn lạnh quá”. Chữ Tết vang lên sao bỗng khiến lòng tôi chùng xuống. Cứ như con rô bô tôi gật đầu “Dạ” rồi thay đổi ý định, lững thững rời bỏ trạm xe mà đi bộ đến văn phòng.

Tết đến rồi mà lòng còn gì để nhớ chăng? Chỉ là một cô nhân viên mà tôi đã để bản thân mình bận rộn quá. Bận đến mức không còn thời gian để nhớ. Nhớ rằng Tết là để về nhà, Tết là để đoàn viên.

Tết là cái dịu ngọt thấm dần vào lòng người. Nắng vàng hoang hoải như chợt tắt ngày cuối năm đâu thể xua đi sự lạnh giá của những cơn gió mùa thổi mãi, chệch hướng không biết đường về kia. Nhưng lại đủ sức tô vẽ nên bức tranh vàng ấm đến lạ cho phiên chợ Tết quê tôi.


Mới đây thôi, má còn níu tay hai chị em nào mứt nào quả, chọn lựa qua bao hàng quán để được những miếng bí, miếng khoai, miếng dừa, hạt sen... thơm giòn bóng lộn qua mảnh giấy kiếng đến là bắt mắt. Cặp tắc vàng ươm sai trĩu quả được tôi và Hai khệ nệ vừa bưng vừa ca thán “Nặng, đau quá má ơi, hư hết móng tay Hai sơn cho con rồi. Hoa mặt trời đẹp thế này a”. “Giao thừa kêu Hai nó sơn lại cho, nhìn tôi tay xách nách mang bao nhiêu thứ không hả cô?".

Tất cả vẫn còn thật lắm, thật đến độ còn nghe được lời ba vọng lại “Mua hết chợ hả ba má con” rồi lời Hai lém lỉnh “Chưa hết chợ nhưng hết tiền ba ơi.”

Gần đến vậy, nhưng sao đưa tay ra lại không thể bắt lấy dù chỉ là một chiếc bóng. Tết ơi sao vụn vỡ nơi ký ức rồi. Ấm áp nhất là khi cả nhà ta quây quần bên nhau cùng chuẩn bị cho mâm cơm giao thừa đón năm mới. Tay ba chắc khỏe lắm, buộc nạt bánh chưng vuông vức chắc nịch. Má lại khéo vô cùng với đòn bánh tét thon dài. Vật lộn nào đậu, nếp, thịt, dong cả buổi thì công đoạn gói bánh cũng hoàn tất. Nhà neo người cơ mà má gói nhiều bánh lắm. Má nói Tết họ hàng, biếu hàng xóm ăn lấy thơm, lấy thảo. Cho đi không chỉ là cái bánh mà còn là tình thương, lòng quý trọng của nhà mình con à.

Miệng má nói và tay má thoăn thắt thái đậu, xả hành, băm thịt để cho ra đời những cuộn chả giò, thon thon dài dài tạo bởi tay má, mập mập tròn xinh tạo bởi tay Hai. Riêng những “que” gầy nhom ốm nhách là thành phẩm của tôi. Từng cuộn, từng cuộn xếp chồng lên nhau đến khi vung đầy cả mâm.



Thoảng trong gió hương dong dịu nhẹ lan tỏa từng nhà. Ngon lửa đêm bập bùng âm ỉ cùng cái thơm ngát dịu ngọt vị Tết đầu xuân khiến ta nao lòng. Ba nhâm nhi tách trà nóng rồi râm ran lại chuyện cũ của cả năm dài. Vui có, buồn có, tiếng cười đâu thiếu nhưng nước mắt còn đong đầy vì những người đi mãi, chẳng kịp về nữa. Về để ăn cái Tết cùng ba, cùng má. Về để cúng mâm cơm giao thừa, để chúc ba chúc má một chữ phúc, để nhận bao lì xì đỏ rồi cười vang và chỉ để được ngồi bên cạnh nhau cho đúng nghĩa một chữ “nhà”. Tiếng má thảng thốt vang lên “Đi đâu Tết cũng về nhà nha con, đừng để hai thân già trông ngóng mà phải tội.”

Cái gì cay cay nơi hốc mắt sắp trực trào ra, Tết về là để yêu thương, là chỉ để nhìn ngắm khuôn mặt xa cách bao tháng ròng rã theo dòng đời buôn ba cơm áo gạo tiền.

Tết ơi gần đến thế mà nay lại xa cách không thôi. Vẫn là bánh chưng, dưa hành, chả giò vàng rộm nhưng giờ lại xa quá rồi. Vắng má, Tết nghe sao lạnh quá, sum vầy là điều không thể. Vắng má, Tết không về nữa.

Má đi nhưng mai vàng vẫn khoe sắc thắm, con như chợt thấy bóng ba bứt lá mai, lá rụng tả tơi sao mà nghe đơn côi quá. Tết rồi con muốn về mà thiết chặt tay ba, mà ôm chặt lấy Hai.

Tết ơi sao vẫn hoài trông ngóng, mai vàng ơi xin hãy rực cháy mãi, cho ta nhìn được bóng hình những người yêu thương, dù chỉ qua tấm gương ký ức đã phủ màu.

Đồng Lệ Quyên/Theo Vnexpress

Bạn thân mến, những ngày Tết Nguyên Đán đang đến gần, hẳn ai cũng mong nhanh thu xếp công việc để về nhà. Càng những ngày cuối năm, đi ngoài đường nhìn những đào những mai, hay lất phất mưa phùn lại càng nhớ mùi ngai ngái của bánh chưng vừa luộc, nhớ mùi trầm trầm của hương bà vẫn đốt ngày Tết, nhớ mùi nồng nồng của nồi nước mùi già tắm tẩy trần ngày Tết.

Tết mà, phải về nhà, phải đoàn viên mới đúng nghĩa ngày Tết.

Nhóm sản xuất Blog Radio chúc những thính giả thân thiết có những ngày Tết bên gia đình thật đầm ấm và hạnh phúc. Chúc mọi người năm mới an lành, hạnh phúc và thành công và đừng quên luôn đồng hành cùng blogradio.vn để cùng sẻ chia những xúc cảm của cuộc sống nhé.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top