Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết này hãy về nhà với mẹ

2019-01-20 04:47

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Không khí se lạnh của những ngày cuối năm làm tâm hồn chúng ta bất chợt nôn nao nghĩ về Tết. Tết đến xuân về, mang theo bao niềm vui ngập tràn trong ánh mắt. Đặc biệt, là tận hưởng niềm vui sum vầy bên người thân gia đình. Và một điều thiêng liêng, mà bất kỳ ai cũng khát khao mong chờ đến Tết đến chỉ đơn giản là được “Về nhà với mẹ”.

Khi còn là sinh viên đại học, những ngày cuối tuần đối với lũ sinh viên nghèo như chúng tôi, chẳng có gì hạnh phúc hơn là được về nhà với mẹ. Con đường từ trường đại học trở về nhà cách nhau cả mấy trăm cây số. Ấy vậy mà không biết vì sao, có một động lực kỳ lạ nào đó khiến con người ta có thể vượt qua ngần ấy km, mặc cả nắng mưa và nguy hiểm bất chợt, để có thể trở về ngôi nhà của chính mình. Bởi vì, ở ngôi nhà đó, luôn có hai con người đặc biệt nhất lúc nào cũng chờ đợi bạn trở về dù là có trễ đến đâu đi chăng nữa.

Vào những ngày gần Tết, đôi lúc tôi lại cảm thấy chạnh lòng khi có ai đó nói với mình rằng, Tết năm nay họ sẽ không về quê. Ban đầu, tôi đã không tin rằng, trên đời này làm gì có người nào không muốn về quê đón Tết cơ chứ? Nhưng khi thời gian làm chúng ta lớn hơn, bạn sẽ nhận ra đôi khi muốn có thời gian quay về với gia đình vào những dịp đặc biệt như thế này, là một điều vô cùng khó khăn?


Cuộc sống ngày càng trở nên hối hả, chúng ta lại càng muốn quay về với cuộc sống êm đềm của tuổi thơ vô tư, hồn nhiên bên cha bên mẹ. Khi nhỏ, mỗi khi tiếng trống trường vội vã cất lên, chúng ta vội vàng gom sách vở và nhanh chân chạy về nhà để kịp ăn cơm chiều với cha mẹ. Chắc chắn, câu nói đầu tiên mà chúng ta chưa kịp đặt chân vào nhà, là đã cất tiếng gọi đằng xa chính là: “Mẹ ơi, con về nhà rồi”

Cảm giác hạnh phúc nhất, ấm áp nhất của một con người đi xa là khi được trở về ngôi nhà của mình chính và luôn có người thân yêu chờ đợi. Và người đó không ai khác, chính là cha mẹ của chúng ta. Những người sẽ cười tươi suốt ngày, hì hục dưới bếp làm cho bạn đủ thứ món ăn trên đời dù là đơn giản đến những món cầu kỳ phức tạp nhất.

Họ vui với niềm vui nho nhỏ và hết sức bình dị thân thương, đó chính là sự hạnh phúc khi chờ đợi đứa con của mình quay về, bên cạnh họ, bên mái ấm gia đình mà chúng ta đã được lớn lên với sự yêu thương vô bờ bến từ gia đình.

Rồi thời gian, sẽ làm mọi thứ dần thay đổi. Bạn không còn là đứa trẻ vô tư như ngày nào để sống dựa vào tình thương gia đình. Và cha mẹ bạn cũng vậy, họ cũng sẽ già đi theo năm tháng, và rồi tất cả sẽ thay đổi đi một cách đầy lặng lẽ như thế. Đến lúc, bạn bất chợt nhìn thấy, những vết chân chim nơi khóe mắt, những sợi tóc đã ngã sang màu bạc, những nụ cười không còn vẻ tươi tắn như lúc xưa nữa. Thì lúc đó bạn mới nhận ra một điều, thời gian đã lấy đi rất nhiều thứ của con người, nhưng có lẽ thứ quý giá nhất đó chính là tuổi tác.

Nhưng khi chúng ta, nhận ra được điều đó thì có lẽ thời gian còn lại không còn bao lâu nữa để bạn có thể dành sự yêu thương và đền đáp công ơn dưỡng dục của họ. Có những người, hy sinh cuộc sống nơi chốn phồn hoa đô thị, bỏ lại cả công danh sự nghiệp để chọn một cuộc sống bình dị, một công việc an nhàn không màn danh lợi. Chúng ta đều cho rằng họ ngốc, nhưng họ làm như thế, chỉ để dành thời gian nhiều hơn để bên cạnh cha mẹ mình.

Nhưng ngược lại, cũng có những người mãi chạy theo một cuộc sống thành công bên ngoài xã hội, họ thà hy sinh thời gian bên gia đình ít ỏi để có thể có một công việc ổn định, để sống trọn cho ước mơ hoài bão của chính mình. Nhưng cuối cùng, họ cũng nhận ra, công danh vật chất có nhiều như thế nào đi nữa, thì họ vẫn sẽ cảm thấy không bao giờ hạnh phúc như những ngày tháng thơ ấu được sống bên cha bên mẹ.

Và rồi khi cha mẹ chúng ta, không còn trên cuộc đời này nữa, chúng ta mới nhận ra rằng thì ra chẳng gì quý giá bằng tình thân gia đình. Những năm tháng dãi dầu nắng mưa, hy sinh từng miếng ăn giấc ngủ chỉ mong con cái được hưởng một cuộc sống bình yên, không phải cơ cầu vất vả như mình. Như cuối cùng, chúng ta vẫn rời xa họ bằng cách này hay cách khác. Thậm chí, chúng ta chẳng còn nhớ nỗi đã bao lâu rồi chưa gọi cho họ một lần, đã tặng cho họ một món quà nào đó thật sự ý nghĩa hay chưa.

Nhưng cho dù, món quà đó có giá trị đến đâu, thì cũng không thể nào so sánh được với bản thân bạn, vì bạn mới chính là điều họ mong ngóng và chờ đợi, là một điều giá trị nhất trong cuộc đời của họ.

Nếu bạn biết điều này sớm hơn, thì có lẽ mọi thứ sẽ không gói gọn trong hai từ tiếc nuối…

Sau này, khi không còn cha mẹ bên cạnh, những gì thuộc về họ, những kỷ niệm đẹp đẽ mà họ đã ở bên cạnh bạn nơi căn nhà thân thương năm ấy, tất cả tất cả giờ chỉ còn là hình ảnh tồn tại trong ký ức mà thôi. Những ký ức mà bạn không thể nào dùng tiền để mua được một lần nào nữa trong cuộc đời này.

Câu nói “Về nhà với mẹ” dù chỉ là bốn từ ngắn ngủi, nhưng chắn chắn rằng bất kỳ ai cũng sẽ nói rất nhiều lần trong đời. Vì con người chúng ta không ai là không có cha mẹ sinh ra, không ai mà không yêu thương cha mẹ. Vì vậy, “Về nhà với mẹ”là về với yêu thương, về với mái ấm gia đình, để biết rằng không có tình yêu thương và sự chở che nào cao cả bằng tình thương mà gia đình dành cho con cái.

Vì vậy, Tết này hãy “Về nhà với mẹ” bạn nhé!

Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Bạn thân mến, càng những ngày giáp Tết càng mong mỏi được về nhà. Tự nhiên thấy thời gian sao mà trôi chậm thế, mong mãi mà tờ lịch vẫn chưa đến ngày 30. Bởi vì ai cũng háo hức Tết, háo hức được về nhà với mẹ, với gia đình, với những bữa cơm quây quần ấm cúng.

Nhân một ngày giáp Tết, Hà Diễm cùng nhóm sản xuất chương trình Family Radio chúc bạn nhanh hoàn thành công việc để về quê với mẹ, bạn nhé.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top