Phát thanh xúc cảm của bạn !

M4S 18: Mẹ ơi con đã về

2014-08-09 00:15

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Hằng Nga

M4S - Mùa nối mùa, năm nối năm thành vòng tuần hoàn bất tận. Cỏ cây có sinh sôi rồi úa tàn, con người có vòng luân hồi sinh diệt, chỉ có tình thương của mẹ cha là tồn tại mãi mãi chẳng bao giờ nhạt phai. Hôm nay con đến chùa đốt nén nhang cầu mong mẹ cha đời đời bình an. Trời đã vào thu đêm nay trăng tròn vành vạnh, con nhớ cãi chõng tre con và ba thường nằm ngắm trăng, con nhớ khoảng sân trước nhà với hàng cây xào xạc. Rằm tháng bảy này, con chẳng thể nấu cho ba mẹ chén chè trôi nước, chẳng thể ở bên ôm ba vào lòng như những ngày thơ bé, chẳng thể nắm đôi tay khô gầy của mẹ mà hít hà mùi da thịt.

Ngày 15/7 Âm lịch hàng năm là ngày Lễ Vu lan, ngày tưởng nhớ công ơn sinh thành, nuôi dưỡng của mẹ. Theo phong tục, vào ngày này những ai còn mẹ sẽ được cài lên áo một bông hoa hồng đỏ, những ai mất mẹ sẽ phải cài lên áo màu hoa hồng trắng.

Trong chương trình M4S của tuần này, mời bạn lắng nghe những bài hát hay nhất về mẹ và đồng cảm cùng những tâm sự của những người con dành cho mẹ của mình.
  • Hải Âu
Con trai mẹ thật lạnh lùng, lạnh lùng như tảng băng chẳng biết nói lời yêu thương với mẹ nhưng con biết chẳng có lời nói nào có thể trọn vẹn để cất lên tiếng Yêu với Mẹ! Mẹ... mẹ cứ hiểu trong lòng mẹ nhé! Có một thứ tình yêu như ngọn lửa bùng lên rồi âm ỉ, chưa bao giờ ngọn lửa ấy tắt đâu, dù bất kì lúc nào...

Chưa bao giờ con hỏi mẹ thích gì, mẹ đã từng ước mơ ra sao… con chỉ biết là bây giờ, ngay lúc này đây ước mơ và sự quan tâm của mẹ đều dành cho năm anh em con và cho gia đình nhỏ bé của mình!

Mẹ của con! Cứ thế con đã lớn lên – thi thoảng con vẫn hay ghen tỵ với đám bạn vì tụi nó được bố mẹ chăm sóc từng chút một, những hình ảnh yêu thương đi chơi vui vẻ mà con không có! À không phải không có mà chỉ là con tưởng thế! Thay vì được chỉ bảo hay chăm sóc từng chút một mẹ đã cho con biết cách tự lập và tự học hỏi từ bé này! Thay vì được đi du lịch hay đến những nhà hàng sang trọng con đã được cùng mẹ bán hàng này! Con tự hào là trong mỗi “bước tiến nghề nghiệp” của mẹ đều có bóng dáng con ở đó! Phải chăng trong chặng đường, mẹ đã cho con ở bên để cùng học hỏi! Mẹ dạy con lớn lên bằng ý chí, khát khao và sức sống của một người con trai hiện đại, nhưng cũng không quên vun đắp trong tâm hồn con một hình tượng người cha, người chồng chuẩn mực!

mẹ ơi con đã về

Cứ nghĩ đến những gì mẹ đã hi sinh cho gia đình là con lại không cầm được nước mắt mẹ à! Mẹ đã cho các con của mẹ nhiều quá nhưng mẹ vẫn luôn nghĩ không bao giờ là đủ! Con đã lớn, đã chín chắn hơn nhiều rồi, con không còn hay giận dỗi mẹ vô cớ nữa đâu! Con đang từng bước đi theo ước mơ của con này.

Mẹ ơi, con yêu mẹ! Yêu mẹ nhiều lắm! Và tình yêu đó con sẽ thể hiện bằng hành động, bằng kết quả thành đạt, bằng cả trái tim con như mẹ đã yêu thương con vậy! Mẹ nhé!
  • Nguyễn Xuyến
Mẹ, nỗi nhớ về đêm

Trời chuyển mình sang thu. Những cơn gió heo may thổi nhẹ nhàng trên phố, mang theo chút se lạnh đầu mùa đặc trưng. Thế là con đã trở thành sinh viên cuối cấp rồi mẹ ơi, mẹ cũng đã xa con hơn một năm để đi về thế giới bên kia xa xôi lắm.

Thời gian trôi nhanh quá. Ngày con nhận được tin đậu Đại học cũng là lúc mẹ có giấy chuyển viện ra Hà Nội khám bệnh. Có lẽ ông trời không muốn mẹ phải chịu những nỗi đau thể xác nhiều thêm, nên đã lặng lẽ mang mẹ đi xa con, đến một nơi mẹ có thể mỉm cười và bắt đầu cuộc sống mới.

Con chưa bao giờ nói rằng cuộc sống bất công với ai, nhưng khi biết những người trong gia đình mình lần lượt bị những căn bệnh nan y thì con đã không còn niềm tin trong cuộc sống khi lần lượt nhìn ông ngoại, bà nội, rồi cả mẹ ra đi và trở về với cát bụi. Cuộc sống với những bon chen và toan tính đôi lúc con nhận ra rằng mình lạc lõng giữa chốn đông người, giữa cái ồn ào nơi đô thị. Con muốn chạy trốn thật xa, đi khỏi nơi đây, thoát lối sống bon chen để tới nơi mà chỉ có mình con. Để con được khóc, được buồn và cất tiếng gọi mẹ! Tiếng gọi đơn giản thế thôi mà với con sao thật khó.

Sẽ chẳng bao giờ con có thể ăn một bữa ăn do mẹ nấu nữa, chẳng còn những tháng ngày hai mẹ con cùng nhau ra Hà Nội chữa bệnh, những đêm khuya con ngồi bóp chân cho mẹ. Những kí ức ấy con sẽ mang theo suốt cuộc đời, luôn bên con, để có thêm sức mạnh và niềm tin bước đi trên con đường phía trước.

Con chỉ ước mỗi đêm đến mẹ về trong giấc mơ, trở lại là mẹ của con, để con sà vào lòng và cất tiếng thân thương gọi mẹ.

"Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc - Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không!". Hãy cố gắng dành nhiều thời gian bên gia đình và gần vũi với người thân. Hãy yêu thương khi còn có thể.

mẹ ơi con đã về
  • Min Shushi
Hôm nay con đi chùa, cài lên mình một bông hồng đỏ thắm và con thấy đâu đó những bông hồng trắng thấp thoáng trên ngực áo của những người con. Một mùa Vu Lan nữa lại về bỗng nhiên nước mắt con lại rơi.

Mùa nối mùa, năm nối năm thành vòng tuần hoàn bất tận. Cỏ cây có sinh sôi rồi úa tàn, con người có vòng luân hồi sinh diệt, chỉ có tình thương của mẹ cha là tồn tại mãi mãi chẳng bao giờ nhạt phai. Hôm nay con đến chùa đốt nén nhang cầu mong mẹ cha đời đời bình an. Trời đã vào thu đêm nay trăng tròn vành vạnh, con nhớ cãi chõng tre con và ba thường nằm ngắm trăng, con nhớ khoảng sân trước nhà với hàng cây xào xạc. Rằm tháng bảy này, con chẳng thể nấu cho ba mẹ chén chè trôi nước, chẳng thể ở bên ôm ba vào lòng như những ngày thơ bé, chẳng thể nắm đôi tay khô gầy của mẹ mà hít hà mùi da thịt. Rằm tháng tám của nhiều năm trước ba mẹ mua bánh chưng bánh dẻo, đèn ông sao lấp lánh. Rằm tháng bảy của những năm về sau con sẽ luôn thương yêu, chăm sóc và đỡ đần mẹ cha. Khi còn nhỏ, con như cây non dựa vào mẹ cha mà lớn lên. Khi cha mẹ về già con sẽ là thân cây cao đầy nhựa sống bên mẹ cha mỗi mùa mưa bão. Hãy tin ở con ba mẹ nhé.

“Chắp tay khấn nguyện ông trời

Cầu cho Cha Mẹ trọn đời bình yên

Chẳng còn lo lắng ưu phiền

Chẳng còn đau khổ triền miên tháng ngày

Cầu mong đức Phật dang tay

Chở che Cha Mẹ khỏi đắng cay đời người

Cho Cha Mẹ lấy lại nụ cười

Cho Cha Mẹ mãi suốt đời bên con!”

  • Huyền Trần
Chín tháng mười ngày mẹ mang nặng đẻ đau để con được có mặt trên cuộc đời này. Mẹ chấp nhận cuộc sống xa gia đình, xa đứa con thơ dại để kiếm tiền nuôi con khôn lớn. Con khóc đòi mẹ nhưng không thể. Khi con lớn, bước chân tới trường mẹ lại một nắng hai sương, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, cùng cha quanh năm suốt tháng vất vả để cho con có một cuộc sống đầy đủ, bằng bạn bằng bè. Mẹ cha cứ âm thầm, lặng lẽ dõi theo từng bước chân con, nụ cười hạnh phúc nở trên môi khi thấy con vui, con cười con thành công, mẹ vội lau dòng nước mắt, cả đêm thao thức khi con ngã, con đau.

22 tuổi và con chưa làm được gì để báo đáp lại cha mẹ nhưng con biết chưa bao giờ bố mẹ thất vọng về con. Con biết sẽ không thể báo đáp hết được công ơn cha mẹ. Chỉ cần thấy con mạnh khỏe, con thành công là bố mẹ đã hạnh phúc rồi. Con biết và con sẽ cố gắng thật nhiều. Có lẽ đến bây giờ chỉ có một điều khiến con thấy buồn và nuối tiếc là chưa từng ôm lấy bố mẹ để nói "Con yêu bố mẹ!" hay "Con xin lỗi! Con sai rồi!".

Tháng bảy - mùa Vu lan báo hiếu nhưng con lại không thể có mặt ở nhà. Mẹ gọi điện hỏi rằm tháng bảy có về được không mà con thấy lòng nặng trĩu. Lâu nay con dành ít thời gian cho gia đình quá phải không mẹ? Thi thoảng con mới tranh thủ về nhà được một chút, ăn với cả nhà được một, hai bữa cơm con lại đi. Mọi người cứ bảo về thế chỉ mệt chứ được gì đâu, ở lại đi về làm gì... Nhưng với con đó là hạnh phúc, con không sợ mệt không ngại đường xa đi một mình, chỉ cần được về nhà, được thấy gia đình mình là con chấp nhận hết. Đó là hạnh phúc nhỏ nhoi của con mà. Nhưng giờ con về, bố mẹ nhìn thấy lại xót con thôi. Công việc và những hoạt động con tham gia, những hoài bão con vẫn theo đuổi khiến con không có nhiều thời gian cho gia đình, nhưng lúc nào gia đình cũng là tất cả với con.
  • Lai Ka
Con thấy bơ vơ giữa muôn nẻo bộn bề


Con yếu lòng, con chỉ muốn khóc thôi

Thành phố này quá khác lạ, xa xôi với miền quê thôn dã

Đã rất nhiều lần con tự nhủ lòng mình

Ừ, thôi

Cố lên

Không sao cả

Phải mạnh mẽ đối đầu, vấp ngã tự đứng lên.

Nhưng mẹ à, con đã khóc nhiều đêm

Chốn người đông

Nhưng con tìm mãi không ra một bờ vai mềm để tựa

Chỉ có những bon chen, tính toan giữa người với người làm con lo sợ

Con chỉ biết núp mình trong lớp vỏ cô đơn.



Con vẫn gắng thật nhiều để đối xử mọi người tốt hơn

Mong họ cũng như con, cũng quan tâm con khi con giận hờn buồn tủi

Nhưng biết làm sao khi chân thành đôi khi bị người đời hắt hủi

Đem những thứ hẹp hòi mà gửi trao nhau.



Con nhớ nhà lắm, mẹ chẳng biết đâu

Con không biết mình sẽ mất bao lâu để quen với dòng đời bon chen vội vã

Đưa mắt nhìn quanh đâu đâu cũng là lạnh lùng, xa lạ

Con lại yếu lòng, con gục ngã mất mẹ ơi.



Con chỉ muốn xách va li, và lên tàu về mái nhà thôi

Về với mẹ cha,

Với chiếc nôi thơ bé

Chẳng có lọc lừa, chỉ có tình thương dẫu chẳng nói ra nhưng vẫn âm thầm lặng lẽ

Giấc ngủ yên bình khi có mẹ chở che.

Con thấy bơ vơ giữa muôn nẻo bộn bề.

  • Danh sách các bài hát sử dụng trong M4S 18.
1. Trở về (Đinh Hương)

2. Tình mẹ (Thu Trang)

3. Lòng mẹ (Như Quỳnh)

4. Mẹ, con đã về (Mỹ Dung)

5. Ngủ đi con yêu (Thùy Chi)


•    M4S – Music for soul được thực hiện bởi Hằng Nga và Dalink Studio Group

•    Chương trình được phát trực tuyến vào  thứ 7 hàng tuần trên Cảm Xúc Âm Nhạc


•    Mời bạn vào đây để tìm hiểu cách đăng ký gửi tặng bài hát thông qua M4S.


music for soul

Click vào đây để tham gia chương trình Music for soul

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

 


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình. Đó có thể là những rung chuyển khẽ khàng như cách một chú chim non mới nở từ trứng nhỏ sau bao ngày được ấp ủ, chở che bởi đôi cánh dang rộng đầy yêu thương của mẹ, là thanh âm giọt mưa xuân gõ nhẹ trên phiến lá thông xanh khi nắng hồng vừa tắt. Hay lớn lao hơn, ta có thể nghĩ tới khoảnh khắc lần đầu tiên làm mẹ, lần cuối cùng được siết tay người mình yêu say đắm trước giây phút chia biệt,...

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

back to top