Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 216: Mẹ có nghe chăng tiếng con gọi?

2014-08-08 20:23

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Ngân Giọng đọc: Radio Online Team, Hằng Nga

CXAN - Giờ con có thể tự lo cho mình, tự làm những thứ mà hồi trước mẹ vẫn hay làm ấy, con còn biết nấu ăn nữa này mẹ, mẹ ăn thử xem, món ăn của con có ngon như mẹ nấu không, mẹ ở nơi xa nhớ về đây ăn cơm với con mẹ nhé, vì hôm nay là ngày...giỗ của mẹ. Hơn bao giờ hết, con nghĩ về mẹ, nhiều lắm, mẹ ở nơi xa có nghe thấy con đang nói với mẹ không, mẹ yêu của con. Con vẫn sẽ yêu Mẹ trong lặng lẽ, như cái cách mà trước giờ con vẫn thường làm. Hiểu cho con mẹ nhé!

***

Bài thơ Con cò của nhà thơ Chế Lan Viên.


I

Con còn bế trên tay

Con chưa biết con cò

Nhưng trong lời mẹ hát

Có cánh cò đang bay:

"Con cò bay la

Con cò bay lả

Con cò Cổng Phủ

Con cò Đồng Đăng..."

Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn

Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ

"Con cò ăn đêm

Con cò xa tổ

Cò gặp cành mềm

Cò sợ xáo măng..."

Ngủ yên, ngủ yên, cò ơi, chớ sợ

Cành có mềm, mẹ đã sẵn tay nâng

Trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân

Con chưa biết con cò con vạc

Con chưa biết những cành mềm mẹ hát

Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân

II

Ngủ yên, ngủ yên, ngủ yên

Cho cò trắng đến làm quen

Cò đứng ở quanh nôi

Rồi cò vào trong tổ

Con ngủ yên thì cò cũng ngủ

Cánh của cò, hai đứa đắp chung đôi

Mai khôn lớn, con theo cò đi học

Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân

Lớn lên, lớn lên, lớn lên...

Con làm gì?

Con làm thi sĩ

Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ

Trước hiên nhà

Và trong hơi mát câu văn

III

Dù ở gần con

Dù ở xa con

Lên rừng xuống bể

Cò sẽ tìm con

Cò mãi yêu con

Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con

À ơi!

Một con cò thôi

Con cò mẹ hát

Cũng là cuộc đời

Vỗ cánh qua nôi

Ngủ đi, ngủ đi!

Cho cánh cò, cánh vạc

Cho cả sắc trời

Đến hát

Quanh nôi

***

Cảm nhận của Lâm Hạ về bài hát "Cánh cò trong câu hát mẹ ru" (Nhạc : Phạm Tuyên, thơ : Chế Lan Viên).

Có lẽ trong trái tim mỗi người, hình ảnh của mẹ luôn là hình ảnh tuyệt vời nhất. Bởi những chập chững đầu đời, những dấu ấn quan trọng trong đời, đều gắn liền với Mẹ. Riêng với bản thân tôi, mẹ là cả thế giới, cả miền trời ấu thơ và tất cả những gì tôi mơ ước trong đời đều mong muốn mang đến cho mẹ những phút giây ngọt ngào, hạnh phúc. Nếu như tình yêu của mỗi người con đều được san sẻ cho cả núi Thái Sơn, nước trong nguồn thì với tôi, chẳng có đỉnh núi nào để biết trên đời này tình cha cao vợi đến đâu, chỉ biết cả cuộc đời mình, đều được yêu thương và chở che bởi tình mẹ bao la.

"Con còn bế trên tay, con chưa biết con cò

Nhưng trong lời mẹ ru có cánh cò đang bay."

Ba bỏ hai mẹ con khi tôi tròn ba tháng tuổi, cơ cực kể mấy cho vừa công ơn mẹ một mình tần tảo chăm con. Tủi phận, lại thân gái một mình, mẹ chẳng được như khỏe mà lại bị sốt bại liệt từ bé, một bên chân yếu lắm. Vậy nhưng với tình yêu của mẹ, tôi lớn lên kiên cường như thân cây mọc giữa núi đồi cao nguyên. Có lẽ sợ tôi không có ba dễ sinh hư, mẹ có khi nhẹ nhàng nhưng cũng có lúc phải dùng roi trước sự bướng bỉnh của tôi. Ngày bé chỉ ước được một lần có ba đưa đi học, nghe mấy đứa bạn khoe ba nó “treo giải” cứ 10 điểm là được thưởng tiền, tôi nhìn vào tập vở mình mà lòng nặng trĩu. Tôi ráng học chỉ vì sợ mẹ đánh đòn thôi, chứ được điểm cao cũng không có ba mua kem hay khen thưởng gì hết. Nỗi buồn ấy cứ lớn dần trong tôi.

cánh cò của mẹ

Tôi có gặp ba, khi ba đã lấy vợ khác và tôi có hai đứa em. Mọi thứ trong tôi vụn vỡ, tôi muốn được một lần có ba trọn vẹn, để biết tình cảm của một người cha là thế nào? Có được như mấy đứa bạn không? Nhưng tôi nhận được cái nhìn thờ ơ lạnh nhạt, vì tôi còn hai đứa em, chúng cần ba hơn. Tự an ủi mình rằng được mẹ ở bên là hạnh phúc rồi, dẫu biết có những đêm bị mẹ đánh đòn đau, vẫn ước giá mà có ba ủi an vài lời. Có biết đâu thương con mẹ cũng khóc, nghĩ lại vẫn thấy ngày xưa giá đừng bướng bỉnh, có lẽ mẹ chẳng phải dùng đến đòn roi.

Rồi tôi lớn dần, xa mẹ mới biết nhớ da diết mùi mồ hôi nồng sau lưng áo mẹ, mới biết chẳng có đòn roi thì chẳng có tôi trưởng thành như bây giờ. Có những lỗi lầm trong đời con vấp váp chỉ mong có mẹ ở bên la mắng, nhưng nào có được đâu? Vấp cũng tự mình nhịn đau mà đứng dậy, nghĩ đến niềm tin yêu mẹ trọn đời dành cho con mà vượt qua, mà bước tiếp. Chợt nhận ra rằng tạo hóa công bằng lắm, không có ba nhưng tình thương mẹ dành cho tôi lớn gấp nhiều lần. Nhà bên có cô bé em còn trẻ, lỡ một chuyến đò giờ lại sang ngang, ngày vui xúng xính áo cưới, tiếng nhạc vang xa nghe não lòng, đứa bé chạy lon ton theo mẹ, có biết đâu chẳng còn được mẹ nâng niu.

"Ngủ đi con, cò ơi chớ sợ

Cành có mềm mẹ đã dắt tay nâng

Con chưa biết con cò, con vạc

Con chưa biết cành mềm mẹ hát

Sữa mẹ nhiều con ngủ chẳng phân vân…"


Nhìn mà xót xa, mới hiểu thấu lòng mẹ khi chấp nhận ở vậy mà chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện bước thêm. Lần đầu tiên trong đời không bị mẹ đánh đòn mà ôm mẹ khóc rưng rức,mẹ chỉ cười hiền nói lớn rồi mà giống hồi nhỏ, nhõng nhẽo quá. Nhìn lại mẹ dáng hao gầy, tay chai sạn mà lòng thấm đau. Đi suốt chặng đường dài mới thấu hiểu nỗi gian lao của bậc sinh thành, của người mẹ chịu đựng nắng mưa, vượt qua giông bão và miệng lưỡi nhân gian để một mình nuôi con khôn lớn. Cánh cò của mẹ luôn đưa con bay cao để con thực hiện những ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ, chỉ cần thấy con được thấy con vui cười, lòng mẹ chẳng ngại gian nan.

Tình yêu dành cho mẹ, chẳng đứa con nào nói hết thành lời.

Thầm nguyện cầu cho mẹ luôn an vui, và luôn dõi theo bước đường con đi. Chặng đường dài, con luôn cần có mẹ.

Yêu mẹ thật nhiều.
  • Lâm Hạ

***

Bài viết “Mẹ có nghe chăng tiếng con gọi?” của Thiên Trang


Khi cuộc sống thay đổi, lắm lúc hiểu nhau thật khó, thậm chí nói chuyện với nhau cũng khó làm sao. Càng lớn, con càng rụt rè biểu lộ tình cảm của con dành cho mẹ, thậm chí là dường như con đã quên hẳn nó đi. Những khi mẹ đi bán hàng về mệt, con chẳng lấy một lời hỏi han rằng “mẹ về có mệt lắm không?”, rằng “mẹ có khát nước không?”, “mẹ có đói không?”, dường như chưa một lần con nói thế với mẹ, vậy mà mẹ lại cũng chẳng lần nào trách mắng con, như bao lần, mẹ uể oải về nhà, gánh gồng thời gian đã làm lưng mẹ cồng nhiều thêm, nhưng ánh mắt mẹ thì lại cười tươi khi trông thấy con đang đứng đợi mẹ trước sân, như không hề có sự hiện diện của cái mỏi mệt đang lấn át gương mặt xanh xao của mẹ, nhưng đó là chuyện của mười năm trước.

Tay mẹ giờ đã chai sạn mất rồi, những công việc thường nhật, là dọn dẹp những thứ linh tinh, là quét sạch góc nhà bụi bặm, là nấu những món ăn hàng ngày con vẫn được ăn, là chuẩn bị cho con li sữa nóng những khi con đi học về, là thường nhật thế đấy, nhưng chưa một lần con giúp mẹ, con nhói đau khi nhìn đôi tay của mẹ, con vô dụng quá đúng không? Con hư lắm đúng không mẹ? Hơn một lần con muốn thừa nhận điều đó với mẹ, nhưng có cái gì đó đã ngăn con lại, và điều duy nhất con có thể làm là “giá như” con đảm đang hơn, “giá như” con dành nhiều thời gian hơn cho mẹ.

gặp mẹ trong mơ

Mẹ à, giờ mẹ không cần phải vất vả vì con nữa đâu, con đã 20, đã suy nghĩ chững chạc hơn và biết tự đi trên đôi chân của mình rồi. Mẹ, con đã bắt đầu đi làm thêm sau những buổi học của mình, khi ra ngoài đời, con mới biết được một phần nào vất vả đã từng lấy đi biết bao giọt mồ hôi, nước mắt của mẹ. Con thương sao người mẹ tảo tần với thời gian đã nuôi con khôn lớn, những lúc mỏi mệt, những khi vấp ngã, con thèm lắm đôi tay nâng niu dịu dàng của mẹ, nhưng dù có chuyện gì xảy ra thì con vẫn sẽ cố gắng vượt qua mẹ à, vì con biết, vẫn còn đó bên cạnh mẹ của con.

Giờ con có thể tự lo cho mình, tự làm những thứ mà hồi trước mẹ vẫn hay làm ấy, con còn biết nấu ăn nữa này mẹ, mẹ ăn thử xem, món ăn của con có ngon như mẹ nấu không, mẹ ở nơi xa nhớ về đây ăn cơm với con mẹ nhé, vì hôm nay là ngày...giỗ của mẹ.

Hơn bao giờ hết, con nghĩ về mẹ, nhiều lắm, mẹ ở nơi xa có nghe thấy con đang nói với mẹ không, mẹ yêu của con. Con vẫn sẽ yêu Mẹ trong lặng lẽ, như cái cách mà trước giờ con vẫn thường làm. Hiểu cho con mẹ nhé!

Tôi hít thật sâu, hít không khí trong lành của cái tháng thu đang chớm nở. Dù mọi thứ đã thay đổi và tôi cũng thay đổi nhưng bầu không khí ở đây vẫn vậy, bầu không khí của tuổi thơ tôi năm tôi mười tuổi, và cuối cùng khi thở ra, tôi năm nay đã hai mươi tuổi rồi. Nhưng như thế cũng chẳng sao, tôi khẽ mỉm cười, nhìn lên trời, biết rằng có một điều tôi vẫn chưa nói với bạn: “Hãy yêu khi còn có thể”
  • Thiên Trang

Vào ngày Lễ Vu lan, những người con hạnh phúc nhất là những người được cài trên ngực áo bông hoa màu đỏ, nhưng có những người lại phải mang trên mình một màu hoa trắng xót xa. Đối với những đứa con đã mất mẹ, việc được nhìn thấy mẹ, gọi mẹ, nghe tiếng mẹ thôi đã là cả một ước mơ xa xỉ. Họ chỉ có thể gặp mẹ trong mơ nhưng giấc mơ đẹp đẽ ấy không phải lúc nào cũng đến.

Gặp mẹ trong mơ”, tên tiếng Anh "Mother in the dream" là một bài hát tiếng Mông Cổ từng gây bão trong cuộc thi China’s got talent với giọng hát của cậu bé mồ côi Udam. Bài hát được hát bằng tiếng Mông Cổ nên không phải ai cũng có thể hiểu hết được lời hát nhưng tình cảm và sự thể hiện của Uudam đã truyền cảm xúc đến người nghe khiến hàng triệu người rơi nước mắt. Uudam cho biết bài hát này cậu đã hát nhiều lần những khi nhớ mẹ, và cậu luôn ao ước có mẹ ngồi bên, được chứng kiến cậu hát trên sân khấu...

Lời Việt của ca khúc được viết bởi Lê Tự Minh và bài hát này cũng rất được yêu mến khi được thể hiện qua giọng hát trong trẻo của ca sĩ Thùy Chi.

  • Bài hát sử dụng trong CXAN 216: Cánh cò trong câu hát mẹ ru (Phù Sa), Gặp mẹ trong mơ (Thùy Chi).
  • Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Hằng Nga và Dalink Studio Group.

music for soul

Click vào đây để tham gia chương trình Music for soul

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

 
 

Nguyễn Thị Minh Ngân

Xin giữ tim ngọt ngào.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top