Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xin lỗi bố bây giờ con mới trở về

2015-06-20 05:04

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio - Trên nhà mới của bố, nơi bố đang ngủ giấc yên bình, con trai quỳ xuống trước bia mộ, kể lại những gì mấy năm qua con làm được. Ở nhà cũ, nơi hai bố con từng sống với nhau mười mấy năm, nơi chứa đựng tất cả ký ức về bố, con trai quỳ gục xuống, đau khổ và hối hận: "Xin lỗi bố! Bây giờ con mới trở về!"
***
-    “Cha chạm vào loang lổ rêu phong, mong các con trở lại”. Câu này, hay thật đấy! Khoảng hơn chục năm nữa, khi mày lớn lên rồi thì chắc bố cũng như thế.

Người con trai giơ tay chạm nhẹ vào bức tường. Bức tường cũ đổ nát, cỏ dại mọc đầy lan từ bờ tường bên này sang bờ tường bên kia. Ánh nắng chiều ảm đạm hắt lên khuôn mặt anh. Bàn tay anh run run, từ khóe mắt, một giọt nước lạnh buốt lặng lẽ rơi xuống. Anh khuỵu xuống, quỳ trước hai cánh cổng sắt hoen gỉ. Đầu cúi gằm, anh không ngẩng lên, giống như chưa dám nhìn vào phần tội lỗi khủng khiếp mình từng mắc phải.

-    Bố, con về rồi đây…Con…xin lỗi…

Con đường vắng găm đầy đá sỏi, cào xước tâm trí, bật ra những mảnh ký ức sắc nhọn. Trí nhớ giống như thủy tinh vỡ, càng nắm chặt thì bàn tay càng chảy máu đầm đìa.

Một ngày mưa, con đường đất lầy lội, cậu bé rón rén từng bước chân, hai bàn chân nhỏ bước rõ lâu mới được một quãng ngắn, bùn bắn lên áo quần nhuộm màu đất đỏ. Đằng sau cậu, người đàn ông trẻ thong thả bước đi, nhìn bóng lưng cậu bé và cười. Cậu bé chợt quay đầu lại, vẫy vẫy bàn tay nhỏ xíu và gọi thật to:

-    Bố ơi nhanh lên! Chân bố to mà sao đi chậm thế?

-    Chân bố to nên nặng lắm, không đi nhanh được!

Cậu bé nghe bố nói vậy thì không thắc mắc nữa, liền quay về phía trước tiếp tục đi. Được vài bước thì trượt chân ngã, quần áo đầu tóc lấm lem đầy bùn.

-    Bố ơi cứu con!

Người bố không còn chậm chạp, mà sải những bước dài, mặc kệ bùn bắn lên quần áo. Nhưng bước chân người bố không dừng lại ở nơi con mình ngã, mà đi lên phía trước một quãng, rồi mới quay đầu lại cười:

-    Con bẩn lắm, bố không đỡ đâu, tự đứng lên đi!

Trời mưa té nước ướt mất tuổi thơ rồi…

Cậu bé còn non nớt, không biết rằng người bố đang dạy cậu. Tự bước đi bằng đôi chân của mình. Nếu vấp ngã, thì tự đứng lên.

Người bố cầm một tờ giấy đặt bên cạnh con trai.

Người con trai rời mắt khỏi màn hình laptop, liếc liếc tờ giấy, không nói lời nào.

cha chạm vào long lổ màu rêu

Trên tờ giấy ấy, ghi kết quả học tập của học kỳ, bên cạnh chữ “Giỏi” ở cột học lực, rõ ràng có một dòng chữ bằng mực đỏ ở cột Hạnh kiểm, cùng dòng với tên con trai: Trung bình (thường xuyên nghỉ học không phép).

Người bố vỗ vỗ vai con trai:

-    Có chuyện gì thế con? Bố nghĩ chúng ta cần nói chuyện, như hai người đàn ông!

Người con trai đang tuổi nổi loạn đứng bật dậy, hét lên:

-    Bố để cho con yên được không?

Rồi chạy ra khỏi phòng.

Cậu không để ý rằng, bàn tay bố vỗ lên vai cậu, đã không còn mạnh mẽ như xưa, và mái tóc của bố, từ khi nào đã không còn là một màu đen nữa.

cô đơn

Một ngày mùa thu.

Trong phòng trọ nhỏ, chàng trai trẻ đang cắm cúi sắp xếp đồ đạc thì điện thoại reo:

-    Alo, bố ạ?

Đầu dây bên kia, người bố nói, giọng khàn khàn, và dường như hơi thở có chút khó khăn:

-    Chuẩn bị đồ đạc chưa con? Bên đấy lạnh lắm, nhớ mang đủ áo ấm.

-    Vâng con đang chuẩn bị.

-    Ừ, hôm qua bố vừa gửi tiền, ra rút về mua gì thì mua.

-    Mai đi rồi hôm nay còn mua gì nữa hả bố? Để con rút ra xong gửi người mang về cho bố! Mà sao giọng bố lạ thế? Bố mệt à?

-    Cảm cúm một tí thôi ấy mà, mấy hôm là khỏi, không sao đâu.

-    Vâng, con cúp máy đây. Bố ở nhà giữ gìn sắc khỏe nhé, mai con đi sớm không gọi về nữa đâu.

-    Ừ, đi cẩn thận con nhé!

-    Vâng, con chào bố!

-    Chào con!

Cuộc điện thoại ngắn ngủi chưa đến một phút. Người con trai để điện thoại sang bên cạnh, tiếp tục sắp xếp đồ cho vào vali
.
Ngày mai, cậu sẽ lên máy bay, nơi đến là một chân trời xa lạ, nhưng rất nhanh thôi, sẽ trở nên quen thuộc, đó là nơi cậu sẽ thực hiện ước mơ. Bố cậu chắc sẽ tự hào lắm!

Cách đó gần 300km, nơi quê nhà của cậu, trong căn nhà nơi cậu lớn lên.

Người đàn ông ngơ ngẩn nhìn màn hình điện thoại hồi lâu, rồi đột nhiên giống như không kìm được nữa, lên cơn ho dữ dội. Ông với lấy khăn giấy che miệng, khạc ra một ngụm máu.

Lấy một tờ khăn giấy khác lau hết vết máu trên miệng, ông cười với cái điện thoại:

-    Con trai, con sẽ thành công! Cố gắng lên!
nến

Mấy tháng sau khi người con trai đi du học, người bố qua đời. Số tiền người con trai nhờ người gửi lại nhà trước khi đi trở thành tiền lo đám ma cho bố.

Khi nhận được điện thoại, người con trai ngất xỉu gữa sân trường.

“Cháu đang thi đúng không? Bố cháu dặn cháu đừng về, cứ lo học hành cho tử tế…”

“Yên tâm, ở nhà đã có các bác các chú lo…”

Vậy là người con trai không về thăm bố, tiếp tục lăn lộn nơi xứ người. Mới đấy mà đã hơn 6 năm trôi qua.

Ở đây có bạn bè, có ước mơ, lý tưởng. Ở đó chẳng còn gì, người thân thiết nhất cũng không còn nữa. Vậy thì cần gì phải về?

Anh đang xin việc, định sẽ ở lại đến cuối đời, không về Việt Nam. Đáng lẽ anh đã làm như thế.

Cho đến một ngày anh choàng tỉnh giữa đêm, mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo. Trong giấc mơ, một ngôi mộ cũ mọc đầy cỏ dại, trên bia mộ đề tên bố anh. Anh bật dậy vơ hết đồ đạc ném vào vali.
Mấy tiếng đồng hồ sau, anh có mặt trên máy bay, về nước, lần này sẽ không đi nữa.

Nhà mới của bố không giống như trong giấc mơ. Ngôi mộ xây được quét tước sạch sẽ, chẳng có cỏ dại. Nhà cũ của hai bố con thì cỏ dại mọc kín từ cổng vào, những bức tường cũ đổ nát. Hình như đã lâu không có người đặt chân đến.

Trên nhà mới của bố, nơi bố đang ngủ giấc yên bình, con trai quỳ xuống trước bia mộ, kể lại những gì mấy năm qua con làm được. Ở nhà cũ, nơi hai bố con từng sống với nhau mười mấy năm, nơi chứa đựng tất cả ký ức về bố, con trai quỳ gục xuống, đau khổ và hối hận.

-    Xin lỗi bố! Bây giờ con mới trở về!

•   Chuyển thể từ truyện ngắn của Minh Nguyên - Truyện Hay thể hiện qua giọng đọc Chit Xinh - phát triển bởi blogradio.vn


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khoảng Trời Nhiều Gió (Blog Radio 868)

Khoảng Trời Nhiều Gió (Blog Radio 868)

Nghịch cảnh luôn là điều mà trăm vạn lần ta không muốn phải trải qua. Nhưng ấy thế mà ông trời lại luôn biết cách khiến chúng ta phải đối mặt với nó.

Sống Chân Thành Để Nhận Chân Tình (Blog Radio 867)

Sống Chân Thành Để Nhận Chân Tình (Blog Radio 867)

Cuộc sống vốn đã khắc nghiệt, những người ta gặp, những mối quan hệ xung quanh luôn ảnh hưởng và khiến cuộc đời ta thay đổi. Đừng vì cái tôi mà đánh mất những người thân yêu nhất.

Tập Làm Người Hạnh Phúc (Blog Radio 866)

Tập Làm Người Hạnh Phúc (Blog Radio 866)

Mỗi ngày chỉ là quá khứ của ngày mai. Chi bằng cứ hướng tới ngày mai bằng tình yêu cho mọi người.

Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy (Blog Radio 865)

Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy (Blog Radio 865)

Nhân quả vẫn tồn tại dù bạn có tin hay không. Và chắc chắn đến thời điểm đủ duyên, những nhân chúng ta gieo sẽ trổ quả.

Thấu Hiểu Trái Tim Mình (Blog Radio 864)

Thấu Hiểu Trái Tim Mình (Blog Radio 864)

Khi những khó khăn, bão tố không ngừng ập đến ta có đủ can đảm để tĩnh lại và nghĩ xem tại sao đến giây phút này ta vẫn còn đang sống.

Yêu Sẽ Tìm Cách, Không Yêu Sẽ Tìm Lý Do (Blog Radio 863)

Yêu Sẽ Tìm Cách, Không Yêu Sẽ Tìm Lý Do (Blog Radio 863)

Hãy dũng cảm một lần nói ra câu chia tay và hiên ngang rời khỏi cuộc đời người đó. Bắt đầu cuộc sống mới của mình để không lãng phí năm tháng thanh xuân người con gái

Vẫn Yêu Người Cũ (Blog Radio 862)

Vẫn Yêu Người Cũ (Blog Radio 862)

Tôi luôn cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình, nên tôi hay lên mạng tìm kiếm một cái kết nối gì đó. Tôi cần một ai đó, người lạ cũng được, để họ lắng nghe tôi lúc này.

Nhật Ký Chữa Lành (Blog Radio 861)

Nhật Ký Chữa Lành (Blog Radio 861)

Sáng nay thức dậy, lòng tôi bỗng trào dâng một tình yêu dành cho chính mình. Tôi muốn mặc đẹp hơn, bất chấp công việc hôm nay thế nào. Một cảm giác yêu thương và hân hoan.

Nhờ Gió Gửi Đến Em Nụ Cười An Yên (Blog Radio 860)

Nhờ Gió Gửi Đến Em Nụ Cười An Yên (Blog Radio 860)

Tôi từng quanh quẩn hoài với những hồi ức, ngần ngại chẳng dám xóa bỏ chúng khỏi cuộc đời. “Từng ấy kỉ niệm, từng ấy niềm vui cơ mà, sao mà có thể từ chối sự hiện diện của chúng đây…” Tôi từng đắn đo nhấn nút “xóa tất cả” những tấm hình, những câu chuyện đã lưu, những dòng tin nhắn đã gửi. Nhưng lại lấp lửng chẳng dám chạm tay vì sợ nhỡ đâu một ngày lại tìm đến nó, cần đến nó như để tìm thêm một chút động lực thì sao?

Mình Sống Đời Mình Chẳng Ảnh Hưởng Đến Ai (Blog Radio 859)

Mình Sống Đời Mình Chẳng Ảnh Hưởng Đến Ai (Blog Radio 859)

Ngày đó ông bà cũng không ưng dượng, vì hoàn cảnh nhà dượng khó khăn lại đông anh em, trên có mẹ già, dưới có em nhỏ ông bà sợ dì lấy dượng sẽ phải chịu khổ, ra sức can ngăn, nhưng dì thương dượng lại cứ mãi cứng đầu cứng cổ đến cùng.

back to top