Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi người lớn cô đơn (CXAN 254)

2015-06-12 16:59

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Chiều nay, lặng lẽ bước giữa dòng người xa lạ, nghe những giai điệu nhẹ nhàng, da diết ấy, lòng lại càng thấm thía hơn cảm giác trống vắng, cô đơn. Có nhiều lúc dừng chân, nhìn lại con đường dài mình đã đi qua, chợt nhận ra mình không có ai để nhớ thương.

***

Chiều, bước thật chậm trên con đường quen thuộc, trong cái se lạnh của mùa đông, ủ ấm đôi bàn tay trong túi áo khoác dày cộp và ngước mắt lên trời dõi tìm những cánh chim lạc lối. Đã lâu rồi, đó có lẽ là thói quen cố hữu, là sở thích quái dị của một con bé đôi mươi như tôi. Có những buổi chiều tôi hân hoan khi nhìn một cánh chim tội nghiệp tìm thấy bầy; cũng có những buổi chiều tôi mỉm cười ấm áp khi thấy một cánh chim kịp xà vào tổ. Nhưng hôm nay, một buổi chiều trong những buổi chiều, vẫn con đường ấy, vẫn khoảng trời ấy, sao lòng tôi lại trào lên một nỗi buồn miên man khó tả.

Giữa khoảng trắng mênh mông, một cánh chim bay lẻ loi trên nền trời giá lạnh. Cánh chim không mải miết, không vội vã mà dường như lạc lõng giữa chân mây. Có thể, cánh chim không có nơi để về, quên đường về hay cánh chim sợ cảm giác cô đơn trong cái tổ ấm áp ấy, sợ cảm giác cô đơn ở nơi bé nhỏ quen thuộc ấy. Có lẽ chỉ có cánh chim ấy mới hiểu được sự lẻ loi, cô quạnh của chính mình...Lòng bồi hồi, tôi lại thả suy nghĩ miên man, nhẹ bước trên cung đường nhỏ bé của mình. Bất chợt đâu đây, những giai điệu da diết của bài hát “Khi người lớn cô đơn” vang lên làm lòng tôi chợt thắt lại. Mọi cảm xúc chợt ùa đến, lẫn lộn. Để rồi bất chợt nhận ra mình cũng đang cô đơn giữa dòng đời vội vã, cô đơn trong cái thế giới nhỏ bé giữa cuộc sống hối hả từng ngày!

“Thành phố bé thế thôi, mà tìm hoài chẳng được, tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người.
Thành phố bé đến thế thôi, mà tìm hoài không thấy, chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình”.

Những giai điệu như thấm vào lòng, chảy vào tim và khắc lên đó một nỗi chơi vơi khó tả. Cuộc sống bé thế thôi, thành phố…cũng bé thế thôi, nhưng tìm đâu ra “chút ấm áp” của riêng mình và tìm đâu ra “chút yêu thương” giữa dòng đời vô hình, lặng lẽ? Câu hỏi ấy cứ ám ảnh, cứ day dứt mãi không thôi. Có lẽ cuộc sống nhiều lo toan đã cuốn ta vào vòng xoáy của nó, để rồi có những lúc bất chợt nhận ra mình lạc lõng giữa dòng trôi hối hả đó, và cũng chợt nhận ra mình hoang mang trong chính suy nghĩ của mình.

“Chiều đứng giữa ngã tư, nhìn dòng xe tấp nập, dừng lại bên quán nước khu chợ vắng thưa người.
Nào nhắm mắt chút thôi. Mặt trời đang không hát, nắng sắp tắt, chẳng buông lời hình như…”

người lớn cô đơn

Chiều là lúc gác mọi bộn bề lo toan của cuộc sống thường nhật, tìm cho mình cảm giác yên lành trong khoảng trời thân yêu, là lúc tay trong tay trao cho nhau chút ấm áp, ngọt ngào. Nhưng có lẽ với tôi không như vậy! Chiều của tôi chỉ là lúc dạo bước một mình, là lúc đôi bàn tay tự tìm hơi ấm cho nhau trong cái tiết trời se lạnh, là lúc hối hả giờ tan tầm hay cũng chỉ là lúc loay hoay tìm cho mình lối đi giữa dòng người xuôi ngược…

Có quá nhiều thứ để làm, có quá nhiều thứ để lo toan, nhưng trong những lo toan ấy không có thứ tên là “điểm tựa”. Không có một ánh mắt ấm áp, không có một cái nắm tay đầy yêu thương, cũng không có một bờ vai vững chắc để tựa vào những khi yếu đuối nhất. Một mình-giữa bộn bề cuộc sống, một mình-con đường nhỏ quen thuộc, một mình-nơi chốn vẫn đi về và một mình - “trạm xe, dừng không ai đón đưa”. Tất cả cũng chỉ là vì tôi cô quạnh trong cái thế giới nhỏ bé của mình, “là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc” hay “là vì tôi…hôm nay cô đơn giữa đời trôi”…

Cảm xúc như lắng đọng trong từng câu hát. Đã có nhiều lúc tôi tự hỏi lòng rằng tại sao mình lại thích bài hát này đến vậy, tại sao mỗi lần nghe lòng tôi lại chất chứa một nỗi buồn miên man đến vậy? Câu trả lời có lẽ là vì những ca từ trong bài hát thật sự sâu lắng, vì những rung cảm đồng điệu trong tâm hồn và có lẽ bởi vì tôi, cũng giống như “tôi” trong bài hát ấy, là một người lớn cô đơn.

Chiều nay, lặng lẽ bước giữa dòng người xa lạ, nghe những giai điệu nhẹ nhàng, da diết ấy, lòng lại càng thấm thía hơn cảm giác trống vắng, cô đơn. Dòng đời vẫn trôi, vẫn hối hả và dù đôi lúc lòng thấy trống trải, chênh vênh, tôi vẫn phải bước tiếp những bước đi của riêng mình. Có nhiều lúc dừng chân, nhìn lại con đường dài mình đã đi qua, chợt nhận ra mình không có ai để nhớ thương, đã lâu lắm rồi!

Tác giả, có lẽ là rất thấu hiểu nên mới viết ra những ca từ sâu sắc đến vậy! Một “người lớn cô đơn” đắm lòng mình với bài hát “Khi người lớn cô đơn” trong một chiều đông se lạnh, cảm giác đó chắc sẽ không bao giờ tôi quên được!

© Trần Thị Mỹ Tài – blogradio.vn
  • Bài hát sử dụng trong CXAN 254: Khi người lớn cô đơn (Phạm Hồng Phước)
  • Giọng đọc và tech mix: Hằng Nga
Mời bạn chia sẻ những bài cảm nhận về những bài hát, bản nhạc tâm đắc đến blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

yeublogradio


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

back to top