Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi tuổi 30 và một tâm hồn bừa bộn (Vlog Radio)

2017-07-15 01:00

Tác giả: Khánh Dương Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Tuổi 30, anh cũng muốn có một người thương, một người bên cạnh, một người sẻ chia mọi buồn vui trong cuộc sống. Tuổi 30 cũng muốn nắm tay một ai đó đi dưới những hàng cây cổ thụ len lỏi màu vàng ánh đèn cao áp. Tuổi 30 cũng muốn có một gia đình nhỏ để về sau mỗi ngày làm việc, để có người ngồi đợi bên mâm cơm nóng hổi, để có những bữa ăn hạnh phúc và tiếng cười.

***

Tiếng tin nhắn chợt vang lên, lôi tôi khỏi những con số, những biểu đồ trên màn hình. Tôi uể oải với lấy chiếc điện thoại trong vô thức. Rồi giật mình khi đọc những dòng chữ chúc mừng sinh nhật. Người gửi lời chúc, đương nhiên không ai khác ngoài nhà mạng tôi đang sử dụng. Dù biết đó là một lời chúc được lập trình sẵn, đến từ một cỗ máy vô tri, tôi vẫn cảm thấy có chút vui. Thì ra mình đã quên cả ngày sinh của chính mình. Vậy là lại thêm một tuổi, thêm một sinh nhật cô đơn và tẻ nhạt. Khi em còn cạnh bên, những món quà bất ngờ em mỗi dịp sinh nhật là điều khiến ngày hôm đó trở nên thật đặc biệt. Nhưng giờ, đó chỉ là một ngày không màu như hàng trăm ngày vẫn đang trôi. Cận kề 30 tuổi, cuộc sống của tôi vẫn như một căn phòng bừa bộn. Lộn xộn và cô đơn. Ngày hôm nay, đọc bài viết Gửi tuổi 30 và một tâm hôn bừa bộn, bất giác cảm thấy những dòng này như thể viết cho mình. Dù bạn đang ở tuổi 30 hay mới chỉ lưng chừng tuổi trẻ, tôi tin bạn hoàn toàn có thể đồng cảm với tác giả Khánh Dương.

Gửi tuổi 30 và một tâm hồn bừa bộn

30 năm của anh sống với nỗi cô đơn. Anh không thể chia sẻ cùng ai, cứ lẳng lặng vùi mình vào công việc. Rồi cũng đến lúc anh nhận ra anh cần một người thương để tâm hồn tuổi 30 thôi bừa bộn...

“Tôi tâm sự với anh, nhưng anh không thể kể tôi nghe câu chuyện cuộc đời anh. Phải chăng anh muốn giữ một chút gì đó cho riêng mình…”

Người ta vẫn nói cuộc đời có 60 năm, vậy là anh đang đứng giữa chặng đường đời, vẫy tay chào tuổi trẻ ở lại, sắp sửa đón năm tháng trung niên và rồi sẽ già đi.

Tuổi 30 của anh với một tâm hồn bừa bộn và những nỗi lo toan. Ở cái tuổi 30 này, khi bạn bè ai cũng có một gia đình nhỏ, hoặc ít nhất cũng có một người thương… còn anh là những ngày bộn bề trong công việc. Điều duy nhất khiến anh bận tâm mỗi sáng không phải là hôm nay sẽ đưa người yêu đi đâu chơi, mà là hôm nay phải giải quyết những công việc gì. Mỗi ngày trôi qua cũng như việc chọn áo sơ mi đi làm, đều là áo sơ mi, chỉ khác nhau màu sắc. Cuộc sống của anh ở tuổi 30 chỉ có vậy.

Nhưng, tuổi 30, anh cũng muốn có một người thương, một người bên cạnh, một người sẻ chia mọi buồn vui trong cuộc sống. Tuổi 30 cũng muốn nắm tay một ai đó đi dưới những hàng cây cổ thụ len lỏi màu vàng ánh đèn cao áp. Tuổi 30 cũng muốn có một gia đình nhỏ để về sau mỗi ngày làm việc, để có người ngồi đợi bên mâm cơm nóng hổi, để có những bữa ăn hạnh phúc và tiếng cười.

30 năm của anh cứ trôi qua bình lặng, bình lặng đến đáng sợ. Anh chỉ ước rằng 30 năm đó có một chút nổi loạn, một chút xao động thì giờ đây tuổi 30 của anh đâu yên ắng đến vậy. 30 năm không một mối tình, nghe thì có vẻ hoang đường, nhưng vốn dĩ đó là sự thật.

Thời áo trắng, nào những chuyện tình học trò ngây ngô nơi góc sân trường, nào hoa phượng đỏ ép vở tặng nhau, nào bức thư tình trao vội, nào bông hoa giấu lén hộc bàn, nào ánh mắt nhìn nhau, nhưng ngại ngùng rồi giả bộ làm ngơ. Nhưng anh vẫn vậy, vẫn một mình.

Rồi đến 5 năm đại học, cứ sáng lại chiều hết giảng đường rồi lại về nhà, vùi đầu với sách vở. Năm năm cũng từng có những xúc cảm, những yêu thương chóng vánh nhưng rồi cũng đi qua vội vàng nhưng khi nó đến. Bảy năm đi làm cũng vậy, thời gian anh dành cho bản thân đôi khi còn hiếm hoi, nữa là thời gian dành cho một ai đó. Và cứ thế 7 năm cũng trôi qua lẻ bóng một mình.

Rồi hôm nay anh chợt nhìn lại, anh 30 tuổi. Dù trên đời chưa có ai không yêu mà không thể sống. Nhưng đằng sau công việc, sau những mối quan hệ bạn bè, sau nhộn nhịp Sài Gòn hoa lệ, cũng có những nỗi buồn vô tận, và cả những cô đơn. Nhiều khi muốn mượn chút men say để quên đi những ưu tư, mượn khói thuốc để lòng thôi trống trải. Nhưng rồi 30 năm còn lại cũng không thể cứ cô đơn mãi được.

Anh cần một chữ thương thôi, sao xa vời, đâu phải anh kén chọn gì nhưng chỉ tại với anh thương một người không dễ.

Bất chợt bài hát Thương của Lê Cát Trọng Lý vang lên, dưới làn khói mỏng xám của khói thuốc, màu đèn vàng của phố thị, nơi cuối đường, gương mặt anh trầm ngâm hằn rõ những vết nhăn.

"Đi kiếm nắng, tận mây xa, mong cho lòng ấm lại

Để còn nghe mùi gió mới để còn say tình chênh vênh"

Đúng vậy, ở tuổi 30 khi tâm hồn đã quá bừa bộn, anh phải tìm một người thương.

Để tâm hồn anh thôi bừa bộn...

© Khánh Dương – blogradio.vn

Thực hiện: Tuấn Anh và nhóm sản xuất.

Khánh Dương

"Follow your passion and success will follow you"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Là con gái mạnh mẽ đến đâu cũng sợ những tổn thương (Cafe Vlog)

Là con gái mạnh mẽ đến đâu cũng sợ những tổn thương (Cafe Vlog)

Người ta vẫn thường nói “Chim sợ cành cong”, một lần bị tổn thương ngàn lần e dè, hoảng sợ. Là con gái cũng vậy, một lần tổn thương là lo sợ, khép kín trái tim mình.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

Nuôi mà không dạy là lỗi của cha mẹ: 3 câu chuyện dạy con cực ý nghĩa ai cũng nên biết (Cafe Vlog)

Nuôi mà không dạy là lỗi của cha mẹ: 3 câu chuyện dạy con cực ý nghĩa ai cũng nên biết (Cafe Vlog)

Gia Cát Lượng nhắc nhở con cái muốn đạt tới tĩnh cần không ngừng tu thân và tự kiểm điểm bản thân. Muốn làm được Kiệm cần phải bồi dưỡng tài năng đức hạnh và tiết tháo cao thượng.

Chuyến xe nào đưa ta về với ngày xưa (Cafe Vlog)

Chuyến xe nào đưa ta về với ngày xưa (Cafe Vlog)

Tuổi thơ là những tháng ngày chẳng lo chẳng nghĩ, đặt lưng xuống đó rồi ngủ đó, chẳng phải gác tay lên trán và chở theo bao nỗi lo ngày mai ra sao hay những tiếng thở dài đánh thức cả một màn đêm tĩnh lặng

Mẹ ơi! Con gái nhớ mẹ! (Cafe Vlog)

Mẹ ơi! Con gái nhớ mẹ! (Cafe Vlog)

Đã hơn một lần, tôi khát khao mình có thể bé lại, khát khao được kề bên cha mẹ, nằm trong lòng quê hương như những ngày non dại. Loay hoay giữa một mớ bộn bề của cuộc sống, những áp lực, những buồn âu, khó nhọc cứ khiến trái tim tôi thổn thức một nỗi nhớ quê nhà.

Có một nơi ai cũng muốn về (Cafe Vlog)

Có một nơi ai cũng muốn về (Cafe Vlog)

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi (Cafe Vlog)

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi (Cafe Vlog)

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Đi để trở về (Cafe Vlog)

Đi để trở về (Cafe Vlog)

Hôm nay, sau một khoảng thời gian dài xa quê, tôi đang trở về. Đây không phải chuyến đi cuối cùng của tôi, đây cũng không phải chuyến đi nhiều kỉ niệm và sâu sắc nhất, nhưng đây là chuyến đi trở về.

Về nhà đi con! (CafeVlog)

Về nhà đi con! (CafeVlog)

Tôi vẫn luôn biết ơn người đàn ông ấy, người chồng, người bố luôn hết mực yêu thương mẹ con tôi vô điều kiện, “bố không phải bố ruột của con, bố cũng không là người hoàn hảo nhưng bố vẫn sẽ yêu thương con theo cách hoàn hảo nhất!”.

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

Con đã lớn, đã đến lúc học cách trưởng thành, học cách thôi không dựa dẫm vào ba mẹ. Con phải đi để tìm lối rẽ cho riêng mình.

back to top