Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chạm vào mưa để em quên đi một bóng hình

2017-08-01 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Mưa lại đổ xuống, chạm vào cơn mưa, quá khứ ùa về nhiều như một cơn mưa ngâu, em có thể mỉm cười. Mùa mưa ngâu năm nay, em có thể buông hình bóng của anh một cách nhẹ nhàng, rũ đôi cánh trong làn nước trong veo, ánh cầu vồng đang đợi em, nơi chân trời xa, khi em bay về phía ấy, với đôi cánh mới, và để anh ở lại.

***

Chạm vào mưa để em quên đi một bóng hình

Anh à!

Khi cơn mưa rơi ngập trong thành phố, em bỗng thấy nhớ anh một cách rất tự nhiên. Anh ghé đến, quẩn quanh trong ý nghĩ, chỉ từng đó thôi, mà sao em thấy nghẹn đắng và xót xa, rõ ràng là em đã chạm vào anh mà bỗng phút chốc, sau một cái chớp mắt, em chạm vào dòng nước đang lăn trên gò má của chính mình.

Anh à, có những câu chuyện, em không kể, em lựa chọn lặng im và rời xa anh, anh rồi cũng sẽ buồn nhưng rồi cũng sẽ ổn giống như em. Ổn, có nghĩa là khi ta nhớ về nhau, đâu còn những giọt nước chảy hoài không ngừng lại. Em ổn và anh cũng ổn, chúng ta rồi cũng ổn cả thôi!

Ngày hôm ấy, em xin lỗi vì nói chia tay…đó là điều duy nhất em muốn anh biết và giá anh có thể biết. Có quá nhiều chuyện xảy đến và ngay chính bản thân em cũng không đủ khả năng để tiếp tục một mối quan hệ khiến em hạnh phúc khi được anh quan tâm nhưng thật mệt mỏi khi quay lại với những sóng gió đang giăng đầy. Em đã buông!

Buông anh!

Là chuỗi thời gian em chạm vào mưa, mà thấy trống rỗng và ủ rũ như cái cây bị ngâm trong nước tới héo úa.

Là những ngày em tìm anh ở chiếc điện thoại bé nhỏ, ở những món quà hay vài ba ảo giác khi anh còn ở đây, trong căn phòng này, em tìm đi tìm lại, tìm hoài và tìm mãi những thứ có anh, những thứ thuộc về anh, miễn là chúng khiến em cảm thấy anh đang gần cạnh, vậy là đã đủ.

Thời gian ấy…em cố gắng để anh nhạt nhòa nhưng không thể, anh vẫn mãi bên em theo một cách nào đó.

Anh không tìm em…không làm gì cả…anh lặng im.

Em không tìm anh…em lựa chọn khóc một mình…và tự mình vượt qua mọi chuyện.

Chúng ta không ai tìm nhau, tự cho nhau một lối trong cuộc đời để bước đi.

Đôi lúc như vậy, có lẽ sẽ tốt hơn.

Em trở về với ngày không nhau…

Là ngày em nghe đi nghe lại một bản nhạc mà không buồn cũng chẳng vui.

Là ngày không anh còn em vẫn phải tồn tại giữa dòng đời xô bồ.

Là ngày mưa rơi ngập trong thành phố…là ngày màu mắt hiện rõ những u buồn, em vẫn bước về phía trước dẫu thật khó khăn, bởi lẽ, em không còn là em của dạo trước, em đã quen với một người dắt em đi trong tăm tối, em đã quen với những tiếng cười trên những nẻo phố cổ, em đã tập cho mình quá nhiều thói quen, làm sao em có thể…quên mau lẹ rồi trở về là em của dạo trước.

Em lại có một mình…

Ngày dài vẫn trôi đi, lê thê trong nắng sớm tới chiều muộn, em tựa đầu vào tấm kính trên xe bus ngay chỗ em ngồi.

Em lại nghĩ về anh…dẫu rằng thời gian trôi đi cũng đã đủ để người ta rũ bỏ xong mọi thứ.

Em lại có một mình…nhưng không thấy đơn độc, em vẫn buồn mà thôi. Chỉ cần em nghĩ về anh, tưởng tượng ra một con người đang sánh bước bên em tới mọi nơi em đến, vậy thì sao em có thể thấy đơn độc được chứ ?

Em lại có một mình…nhưng không thấy cô đơn…khi những ngày lễ, bạn bè xúng xính với váy áo và quà đi chơi với người thương, em không phải len mình vào dòng người đông đúc rồi ngắm nhìn mà ghen tuông hay thèm thuồng…vì em cũng đã trải qua tất cả rồi mà. Những ngày ấy, em ở lì trong phòng, xem lại và khắc sâu những món quà anh tặng em, những câu chúc, và cả những hứa hẹn cho tương lai...và…em lại khóc mất rồi anh ạ!

Những mùa mưa lần lượt kéo về rồi dịu dàng bỏ đi…

Giờ đây lối em bước về chỉ có một mình em nhưng mỗi bước chân không còn gánh nặng và những lo lắng thấp thỏm trong cõi lòng. Em thấy nhẹ nhàng.

Mưa lại đổ xuống, chạm vào cơn mưa, quá khứ ùa về nhiều như một cơn mưa ngâu, em có thể mỉm cười. Mùa mưa ngâu năm nay, em có thể buông hình bóng của anh một cách nhẹ nhàng, rũ đôi cánh trong làn nước trong veo, ánh cầu vồng đang đợi em, nơi chân trời xa, khi em bay về phía ấy, với đôi cánh mới, và để anh ở lại.

Tạm biệt anh trong ngày nắng lên!

© December lies – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Chạm vào mưa để em quên đi một bóng hình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

back to top