Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 591: Rồi đến lúc người thương thành lạ

2019-03-23 10:21

Tác giả: Diên Vỹ Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Cô nhìn người đàn ông mình yêu đậm sâu suốt bao năm đang vội vã sang đường, nắm chặt lấy tay cô gái từng khiến cô đau lòng đến chẳng thở nổi. Khung cảnh ấy, hóa ra lại chẳng quá đau lòng như cô từng nghĩ, cũng chẳng đủ để khiến cô gục ngã như ngày trước. Thời gian, có đôi khi luôn diệu kỳ như vậy đấy.
 
***
 
Bạn thân mến! Ở bên cạnh một người không yêu mình chẳng khác gì ở cạnh một pho tượng gỗ. Bao nhiêu nước mắt rơi xuống vì họ cũng chẳng khác nào nước đổ lá khoai, họ biết mà vờ như không biết hoặc biết nhưng cũng chẳng thể làm được gì. Rồi đến một lúc nào đó, chợt nhận ra rằng người mình đã từng thương nhiêu thế, thương bằng tất cả thanh xuân lại trở nên xa lạ đến vậy. Đời người con gái, thanh xuân chỉ có một lần, lấy người mình yêu hay lấy người yêu mình thì mới hạnh phúc?
 
Blog Radio 591: Rồi đến lúc người thương thành lạ
 
Truyện ngắn: Buông tay người lạ, giữ lấy người thương – Phần 1 (Diên Vỹ)
 
Ngày cưới
 
Vệt nắng nhạt vắt lên nhành cây, đu mình trong cơn gió nhẹ ban mai. Gió khẽ uốn mình, rong ruổi trên khoảng không thênh thang rộng lớn, vi vu cùng bọn chim nhỏ vẫn còn nấp mình trong những tán cây xanh thẫm.
 
Bên trong thánh đường trang nghiêm, hai hàng quan khách ngồi ngay ngắn, lắng nghe lời thề nguyền của đôi uyên ương.
 
“Chú rể Nguyễn Đông Phương, con có đồng ý lấy cô dâu Dương Thiên An làm vợ không? Dẫu cho ngày sau có nghèo khổ hay giàu sang...”
 
- Con đồng ý! – Anh trả lời, không chần chừ hay ngại ngần. Trong mắt mọi người, dáng vẻ của anh lúc này đây hoàn toàn giống một người muốn mang cô dâu về nhà đến phát điên rồi. Nhưng, cô biết rằng, không chần chừ hay ngần ngại bởi không còn cách nào khác. Anh là một người đàn ông quân tử, và... Cô chợt mỉm cười, thoáng vẻ giễu cợt. Có khi nào anh nghĩ, không ngờ một ngày nào đó chính sự quân tử này sẽ giết chết anh không?
 
Cô lại mỉm cười lần nữa, lần này là cười cho chính mình, có cô dâu nào trong hôn lễ của mình lại đứng nghĩ về những điều điên khùng như thế không chứ? Nếu trước giờ vẫn chưa có, vậy cô tình nguyện tiên phong vậy.
 
“Cô dâu Dương Thiên An?” – Vị chủ trì hôn lễ hơi cao giọng, cảm thấy khó chịu khi lời nói của mình bị cô gái trẻ trước mắt này phớt lờ. Bao nhiêu năm làm chủ hôn, lần đầu tiên ông gặp phải cảnh như thế này.
 
Cô ngẩng đầu nhìn ông lão phúc hậu trước mắt, rồi đưa mắt sang nhìn chú rể của chính mình, hình như cô bỏ lỡ mất lời tuyên thệ rồi thì phải. Vậy thì có lỗi quá. Cô quay sang, cười hối lỗi với vị chủ hôn.
 
Anh vẫn đang nhìn cô, chăm chú. Từ lúc cô lặng yên đến giờ, anh vẫn luôn quan sát cô, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ khó hiểu. Tại sao cô ấy lại bình thường đến vậy, bình thường đến bất thường?
 
“Cô dâu Dương Thiên An, con có đồng ý không?”
 
Cô nhìn anh, mỉm cười rạng rỡ, nụ cười như đóa phù dung bung nở, đẹp đẽ đến lóa mắt. Bỗng nhiên, anh thấy hoảng hốt...
 
- Con... không đồng ý! – Ánh mắt cô vẫn không rời khỏi gương mặt người đàn ông cô vẫn yêu tha thiết, thốt lên từng chữ từ tận đáy lòng. Bất giác, cô cảm thấy lòng mình thanh thản đến lạ.
 
“Con...” – Vị chủ hôn gần như tức đến độ không biết nói gì cho phải. Chuyện quái gì đang diễn ra thế này?
 
Nụ cười trên môi cô vẫn chưa hề tắt, vẫn chói mắt đến mức khiến những người ngồi bên dưới cảm thấy mơ hồ. Hình như cô dâu vừa mới từ chối thì phải? Họ quay sang nhìn nhau, trong mắt ai cũng ngập đầy những hoang mang.
 
Blog Radio 591: Rồi đến lúc người thương thành lạ
 
Cô đặt lại bó hoa cưới lên bàn, gỡ cả chiếc khăn voan đang phủ mặt mình và cuối cùng là chiếc nhẫn đính hôn ngày nào, cô cũng để lại nốt. Giờ thì cô đi được rồi phải không?
 
- Thiên An? – Anh nắm lấy tay cô, giọng nói luôn điềm tĩnh lần đầu tiên xuất hiện vết đứt gãy. Nhưng, đáng thương ở đây, vết đứt gãy ấy lại chẳng hề có chút nào gọi là lưu luyến, chỉ đơn thuần là khó hiểu.
 
- Vị trí này, vốn dĩ, chị ấy vẫn hợp hơn em.
 
Cô lại đoán đúng nữa rồi. Anh buông tay cô ngay tắp lự, cảm xúc trong đôi mắt vụt thay đổi, nhưng lại không có đau đớn, chỉ có áy náy mà thôi.
 
Cô xoay người, rời đi, vẫn thẳng lưng bước qua rừng ánh mắt thương hại cùng giễu cợt. Kiêu hãnh là điều duy nhất cô có thể bấu víu vào lúc này. Cảm giác làm cô dâu trốn chạy thì ra thú vị hơn cô tưởng. Thú vị đến nát lòng.
 
Hôm qua
 
Chiều mưa ồn ã, cô cuộn sâu người vào chăn, tiếp tục đọc cuốn tiểu thuyết vẫn còn dang dở, tận hưởng ngày nghỉ hiếm hoi một cách trọn vẹn nhất. Nhưng, lạnh quá! Giá như lúc này có tách cafe thì tốt biết mấy. Cô lại trở mình, cố gắng phớt lờ cơn nghiện cafe bất chợt kéo đến. Cứ nghĩ đến chuyện phải rời khỏi chăn thì cơn lười lại bộc phát.
 
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô vẫn không thắng nổi cơn nghiện. Đôi khi cô chợt nghĩ, không biết cấp độ nghiện cafe của cô đã đủ để so với nghiện ma túy chưa nữa. An nhún nhún vai, ngón tay gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn, đợi cafe chảy ra hết...
 
Tiếng chuông cửa bất chợt vang lên. Ai thế nhỉ? Mưa gió mà vẫn có người rỗi đến mức đến nhà người khác làm phiền sao? An đến mở cửa, cánh tay đặt trên nắm cửa run nhẹ. Cô hốt hoảng đến nỗi không nói nên lời.
 
- Anh... anh sao thế này? – An nhìn người đàn ông khuôn mặt đầy máu trước mắt, không biết phải nói sao cho phải. Người đàn ông này, cô không biết dùng từ ngữ nào để nói về anh nữa rồi.
 
- Anh gặp chút tai nạn! – Phương nhàn nhạt trả lời, rất tự nhiên bước vào nhà, ngã vật ra sofa rồi chẳng buồn nhúc nhích.
 
- Vậy thì đến bệnh viện đi, đến đây làm gì? – Cô hét lên, tức đến độ muốn đập cho người kia một phát.
 
- Chẳng phải em là bác sĩ sao? – Giọng nói lần này cũng chẳng khá hơn chút nào, ngang phè. Phương biết, chỉ có cách nói chuyện ấy mới áp chế được cơn tức của cô gái trước mặt. Nếu cứ hùa theo, có khi cô sẽ bỏ mặc anh đến chết.
 
Quả nhiên, An chẳng nói thêm gì nữa, bước vào phòng lấy hộp y tế ra sơ cứu vết thương cho anh. Cô kiểm tra tất cả, chỉ phát hiện ra vết thương trên trán, cũng may vết rách không quá dài, chỉ cần thoa thuốc rồi băng lại là ổn.
 
- Xong rồi, anh có thể đi. – An xoay người, thu dọn mọi thứ, học anh cách nói không mặn không nhạt.
 
- Này, đừng ác như thế, anh hơi mệt, mượn sofa của em một lát thôi. – Phương xoay người, chưa bao lâu đã nghe tiếng hít thở đều đặn.
 
An buông xuống mọi thứ trên tay, mệt mỏi ngồi phịch xuống sàn. Cô mệt mỏi khi cứ ngụy trang thế này. Vai diễn này, cô phải tiếp tục đến bao giờ? Quả nhiên, làm một tri kỉ vốn không phải điều dễ dàng, mà một tri kỉ yêu tri kỉ thì càng khó khăn gấp bội. Đã bao lần cô nhìn anh đến rồi đi, nhìn anh vui vẻ rồi đau thương vì chị, lắng nghe những điều mà có lẽ với chị anh cũng chưa bao giờ nói. Mỗi khi đến với cô, anh luôn thoải mái tâm sự tất cả, chưa bao giờ màng tới cảm nhận của cô. Bởi đơn giản, có yêu mới có lo được lo mất, có yêu mới có lắng lo cho những nghĩ suy của đối phương. Còn với anh, cô đơn giản chỉ là một tri kỉ.
 
Blog Radio 591: Rồi đến lúc người thương thành lạ
 
Nhưng, với bản thân cô thì sao? Anh không đơn giản là một người bạn, hay nói đúng hơn ngay từ đầu cô đã mặc định tình cảm của mình nhưng lại chọn cách đứng sau vạch mức giới hạn, ngập ngừng để rồi chẳng bao giờ có thể phá vỡ cái ranh giới ấy. Chỉ đi bên lề cuộc đời anh và cảm thấy mãn nguyện? Cô gượng cười, cũng có một ngày cô lại chấp nhận để bản thân hãm sâu vào một tình yêu hèn mọn như thế. Trách ai được, chỉ có thể trách bản thân mình. Gặp sai người, sai thời điểm, vốn dĩ đã là một loại bất hạnh rồi. Chỉ có cô vẫn chấp nhận lấy cái bất hạnh ấy để xây nên hạnh phúc của mình mà thôi.
 
- Khánh Linh, em đừng đi. – Anh nỉ non trong cơn mơ màng.
 
An nhìn anh hồi lâu, một giọt nước mắt bất giác lăn dài, mặn chát. Cố nén cảm giác khó chịu đến nghẹn ngào này, cô vào phòng lấy ra chiếc chăn mỏng, nhẹ nhàng đắp lên người anh rồi quay trở về với tách cafe và cuốn tiểu thuyết của mình. Chỉ là, cô vẫn không biết kết thúc của cuốn sách ra sao mặc dù đã lật đến trang cuối cùng.
 
Phương choàng tỉnh sau giấc ngủ dài, thoáng ngẩn người khi vẫn không thể nào định hình được mình đang ở đâu. À, là nhà An. Không biết cô nhím xù kia đang ở đâu.
 
Anh bước vào bếp. Quả nhiên, cô ấy đang ở đây.
 
- Tách cafe thứ mấy rồi? - Anh hỏi cô, biết rằng không chỉ có một. – Cái gì, những 3 tách. – Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lí nhưng vẫn không thể nào tin được khi thấy cô đưa lên 3 ngón tay. Cô là máy nghiền cafe hay sao chứ?
 
- Trong tủ lạnh còn hai lon Ken thì phải. – An không quay lại, vẫn mải mê thưởng thức tách cafe thứ 3.
 
- Em có phải bác sĩ không thế? – Anh hỏi trong khi lấy ra một lon bia, tự khui cho chính mình.
 
- Gì?
 
- Có bác sĩ nào mà trong nhà toàn thức uống có chất kích thích như em không?
 
An nhún vai, từ chối trả lời câu hỏi mang tính khiêu khích ấy. Người đàn ông này, bao giờ cũng lấp liếm lời quan tâm bằng những câu nói như thế.
 
- Lần này lại là chuyện gì. – Giữa hai người họ, vốn dĩ không có khoảng trống cho những câu xã giao vô nghĩa. Anh tìm đến cô, chỉ có một lí do duy nhất, anh đang đau lòng.
 
- Cô ấy bỏ đi rồi. – Phương hớp một ngụm bia rồi từ tốn trả lời, giọng nói vẫn nhạt như cũ nhưng cô có thể nghe ra được nỗi đau đớn khôn cùng đang lẩn quất trong đó. Người phụ nữ ấy, chị ấy, vẫn có đủ sức mạnh để khiến anh đánh mất chính mình như vậy. Cô thừa nhận, trong một chốc nào đó, cô đã thực sự hâm mộ.
 
- Vì vậy?
 
Lần này thì anh không trả lời, chỉ mệt mỏi gục đầu xuống, bàn tay đang cầm lon bia thoáng run rẩy. Có giọt nước mắt bất chợt rơi khẽ, chạm vào mặt bàn sáng loáng rồi vỡ tung. Anh khóc cơ đấy. Lần đầu tiên, An biết được hóa ra quá đau lòng cũng khiến người ta chết lặng, chỉ có thể bật cười như chính cô lúc này. Cô có cảm giác mình chẳng thể nào thở nổi nữa rồi. Cứ như thế này, có ngày con tim cô sẽ vỡ tung mất.
 
- Chị ấy... đáng sao? – Lần đầu tiên An cho phép mình để sự ích kỉ chiếm lĩnh tất cả. Cùng là phụ nữ, tại sao chị ấy có thể, còn cô thì không. Dẫu biết rằng thế này thật vô lí và buồn cười nhưng cô vẫn muốn biết, một lần thôi, dẫu có phải trả giá thế nào đi chăng nữa. Đau đến chẳng thể nào khóc được cô cũng đã bước qua rồi, vậy thì còn gì có thể đắt giá hơn nữa đâu.
 
Blog Radio 591: Rồi đến lúc người thương thành lạ
 
Phương ngẩng lên, lần đầu tiên nhìn An như một người con gái mà không phải là một chiến hữu như bao lâu nay. Hôm nay, cô ấy lạ quá. Đôi mắt vốn dĩ bình thản đến lạnh lùng giờ lại ướt át đau thương, đôi môi vẫn thoáng mỉm cười nay lại mím chặt quá đỗi. Anh đã bỏ lỡ điều chi?
 
- Như thế này không giống em chút nào. – Phương chậm rãi lên tiếng, mờ hồ cảm thấy điều gì đó.
 
- Anh về đi! – An đứng lên, bước về phía cánh cửa sổ để mở, mượn làn gió đêm lạnh buốt để khiến bản thân trở nên tỉnh táo.
 
Phương đặt lon bia lên bàn, đứng dậy bước đi. Có lẽ, anh cần thời gian để sắp xếp lại mọi thứ. Cảm giác mơ hồ này khiến anh khiến anh khó chịu đến điên lên. Bất chợt, anh xoay người, nhìn thật lâu vào bóng lưng mong manh như sương như khói ấy...
 
- Thiên An, anh không muốn mất em theo cách này. – Trong một thoáng nào đó, anh chắc rằng mình đã thấy bờ vai cô thoáng run rẩy.
 
Một khoảng lặng bao trùm lấy tất cả, vào lúc anh xoay người rời đi khi nghĩ rằng cô sẽ mãi yên lặng như thế thì giọng cô lại bất ngờ vang lên, yếu ớt như một người đã cạn cùng sức lực trên con đường dài.
 
- Vậy thì... chúc mừng, anh đã mất em rồi!
 
Cánh cửa đóng lại cũng là lúc cô để bản thân mình mặc sức yếu đuối. Men theo tấm kính lạnh, cô trượt người xuống, ôm lấy thân mình tựa hồ như đứa trẻ trong lòng mẹ. Cô khóc, lần đầu tiên từ khi biết đến tình yêu tuyệt vọng ấy, cô cho phép bản thân mình được thỏa thuê tức tưởi như vậy. Đơn phương một người là đau khổ nhưng ít ra vẫn còn hi vọng. Còn đơn phương một người biết rằng chẳng thể thuộc về mình thì ngay từ đầu đã chỉ có tuyệt vọng. Giá như tình yêu cũng tuân theo định luận phủ định của phủ định là khẳng định thì tốt biết mấy. Ít ra, khi như thế, thì tuyệt vọng trong tuyệt vọng của cô đã có thể trở thành hi vọng rồi.
 
1 năm...
 
Rồi 2 năm...
 
Anh vẫn một mình lẻ bóng. Cô vẫn đơn côi, đi đi về về lặng lẽ. Thi thoảng anh vẫn đến tìm cô, cùng nhau uống cạn cốc rượu hay nhâm nhi mấy tách cafe, chỉ là tuyệt nhiên không còn nhắc về những gì của ngày hôm ấy... và quan trọng hơn cả, chị đã không còn xuất hiện trong những câu chuyện của anh. Cô đã từng có lúc vui mừng khi nghĩ rằng, ít ra hình bóng chị, theo thời gian đã dần xóa mờ trong anh cho đến lúc cô phát hiện, trong cơn nhập nhẳng giữa hai bờ hư thực khi cơn say ập đến, cái tên anh nghẹn ngào thốt lên cũng là tên chị.
 
- Thiên An, chúng mình kết hôn nhé? – Anh cầu hôn cô vào một ngày mưa rơi rả rích đến não lòng. Cầu hôn? Hỏi cưới thì đúng hơn.
 
Cô rũ xuống đôi rèm mi khiến anh không thể nào nhìn thấu được cảm xúc. Chẳng phải cô đã đợi điều này quá lâu rồi sao? Đã gần mười năm có lẻ, cô chỉ đợi mỗi điều này, vậy mà sao lúc này cô lại thấy đắng cay quá đỗi.
 
- Được thôi.
 
- Em không cần suy nghĩ sao? – Lần này đến lượt anh cảm thấy ngạc nhiên, đáng ra cô không nên bình tĩnh như thế này.
 
Cô nhún vai, đặt tách cafe lên bàn, xoay đi để anh không có cơ hội nhìn ra được sự giãy giụa cố chấp của cô lúc này.
 
- Chẳng phải chúng ta đều không yêu nhau nhưng quá hiểu nhau hay sao. Hôn nhân, vốn dĩ cần thích hợp chứ không phải tốt nhất.
 
Anh bước đến ôm lấy cô, cúi xuống ngấu nghiến lấy cánh môi mềm để bộc lộ tất cả những cảm xúc mâu thuẫn đang tồn tại trong chính bản thân mình lúc này. Giọt nước mắt trượt khỏi mi cay, rơi xuống làn môi mặn đắng. Cô cần một mái ấm và anh có thể cho cô điều ấy. Chẳng phải đây là kết quả hoàn hảo nhất rồi sao. Chỉ là, mái ấm ấy không có tình yêu. Cược tất cả hạnh phúc một cách mơ hồ như thế này, phải chăng cô đã quá ngu ngốc?
 
Rồi họ thông báo kết hôn, chóng vánh như khi bắt đầu.
 
Blog Radio 591: Rồi đến lúc người thương thành lạ
 
Chiều, cô bước ra khỏi nơi thử áo cưới, khẽ so vai khi cơn gió buốt bất chợt lướt qua. Cô bước nhanh qua con phố dài, muốn nhanh trở về trước khi bản thân đông cứng vì lạnh. Bước chân cô bất giác khựng lại. Cô nhìn vào trong shop cafe nhỏ như bị thôi miên, chẳng thể nào nhích nổi thân mình. Người đàn ông ban chiều vẫn tỏ ra hối lỗi khi bất đắc dĩ không thể cùng cô đi thử áo cưới tại sao lại có mặt ở đây? Và bên cạnh anh, cô đưa mắt nhìn sang, không khỏi cười khổ cho chính bản thân mình, tại sao vẫn là chị ấy?
 
Chị ấy đang khóc, cô có thể thấy điều ấy qua bờ vai run rẩy không ngớt, còn anh, bàn tay vẫn không rời khỏi đôi tay gầy guộc của chị. Đôi mắt anh hoe đỏ, đau đớn khi nhìn chị.
 
Bàn tay cô hết siết chặt rồi lại buông ra, trở về nhà trong trạng thái của người mộng du.
 
Đêm muộn, anh trở về, khuôn mặt phờ phạc vì mệt mỏi và đau đớn. Anh nhìn cô, đôi môi mấp máy như có điều gì muốn nói nhưng cuối cùng lại thôi. Cả hai người phụ nữ này đều quan trọng với anh... theo một nghĩa khác nhau. Anh vẫn không thể nào bỏ mặc Khánh Linh, vẫn không thể nào buông được cô, nhất là khi biết được sự thật đau lòng ngày ấy, nhưng với Thiên An, anh lại nợ cô quá nhiều. Anh sai, để rồi giờ đây phải trả giá. Anh tìm quên một người nơi một người khác, để rồi giờ đây lại khiến tất cả phải chịu tổn thương.
 
- Anh sẽ buông tay em sao? – An mở miệng, không thể nào đoán được tâm tình cô qua tông giọng nhạt nhẽo ấy.
 
- Em...
 
- Chị ấy đã trở lại? – Câu hỏi mang tính chất khẳng định.
 
Anh bước tới trước mặt cô, siết chặt bàn tay lạnh buốt. Anh từ từ quỳ xuống. Trong thoáng chốc, cô cảm thấy tất cả đều sụp đổ. Những gì cô còn lại chỉ là khoảng không trơ trọi hoang vu.
 
- Chúng ta...
 
- Không thể, ba ngày sau vẫn là hôn lễ của chúng ta.
 
Cô vùng khỏi tay anh, sập mạnh cửa phòng. Tiếng khóc vọng ra từ căn phòng nhỏ khiến anh thẫn thờ như một pho tượng. Đến tận lúc này, anh mới biết, mình đã tổn thương người con gái ấy đến mức nào. Trong đêm đen, tiếng gào khóc thê lương vẫn vang vọng, tiếng đồ đạc bị ném vỡ vẫn không ngớt...
 
Blog Radio 591: Rồi đến lúc người thương thành lạ
 
Hôm sau
 
Cô đối mặt với chị, tự cảm thấy ngạc nhiên khi chính bản thân mình lại có thể bình thản đến thế này. Cũng đúng thôi, khi chấp nhận buông bỏ thì cảm xúc cũng trở nên vô tri. Lần đầu tiên cô có thể nhìn chị kĩ như thế. Chị đẹp, đó là điều dĩ nhiên, một vẻ đẹp bình lặng, giản dị mà đằm thắm, không giống cô, lạnh lùng, gai góc và đầy kiêu ngạo. Thật tâm, cô cảm thông với chị hơn là hận thù. Anh đã kể tất cả cùng cô. Chỉ là, cô không ngờ số phận người con gái này lại chông chênh đến thế. Và, cô chợt hiểu một điều rằng, chỉ chị mới mang lại cho anh anh cảm giác muốn che chở, và cũng chỉ có tình yêu của anh mới có thể giúp chị xoa dịu tất cả.
 
- Cảm ơn em. – Chị lên tiếng, đôi mắt rơm rớm. Tất cả những gì chị có thể bày tỏ, gói gọn cũng chỉ như thế. Chưa bao giờ chị muốn phá vỡ những hạnh phúc mà anh đang có. Thế nhưng, đến cuối cùng, cô gái này lại quay lưng như thế. Chị thừa nhận, bản thân chẳng thể nào có được sự mạnh mẽ như cô.
 
- Em chỉ vì bản thân mình. Nên giữ lấy người thương, buông tay người lạ, đến bây giờ em mới hiểu điều đó. – Cô mỉm cười, nụ cười vẫn còn đó nhàn nhạt đau thương.
 
Cô rời đi, bên ngoài trời vẫn còn mưa lất phất. Nắng bất chợt ùa về, xuyên qua màn mưa mỏng tạo nên ánh cầu vồng mỏng manh mà đẹp đẽ. Cầu vồng kia nào khác gì tuổi xuân người con gái. Cuộc đời cô, có bao lần 10 năm để mà hoang phí. Buông tay anh, cũng chính là buông tha cho chình bản thân mình, cho những đau thương quẩn quanh bao năm qua được đi đến hồi kết.
 
An nhìn người đàn ông mình yêu đậm sâu suốt bao năm đang vội vã sang đường, nắm chặt lấy tay cô gái từng khiến cô đau lòng đến chẳng thở nổi. Khung cảnh ấy, hóa ra lại chẳng quá đau lòng như cô từng nghĩ, cũng chẳng đủ để khiến cô gục ngã như ngày trước. Thời gian, có đôi khi luôn diệu kỳ như vậy đấy.
 
Blog Radio 591: Rồi đến lúc người thương thành lạ
 
- Đi ăn thôi nào! Anh đói rồi. – Một giọng nói quen thuộc cất lên bên cạnh khiến An giật mình. Cô tròn xoe mắt nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh và rất đường hoàng khoác tay lên vai mình. Những giọt nước mắt đọng lại khi nãy cũng bất giác tan đi.
 
- Sao anh lại đến đây?
 
- Vì có người đang khóc! – Chàng trai cười cười xoa mái đầu nhỏ của An.
 
(còn nữa)
 
© Diên Vỹ - blogradio.vn
 
Bạn vừa lắng nghe phần 1 của truyện ngắn Buông tay người lạ, giữ lấy người thương được gửi đến từ tác giả Diên Vỹ. Người đàn ông bí ẩn xuất hiện ở cuối truyện là ai? Liệu có phải là một “anh hùng” sẽ giải cứu cô nàng khỏi nỗi đau thất tình hay không? Mời bạn đón nghe phần tiếp theo của truyện ngắn sẽ phát trong chương trình tuần sau.
 
Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Diên Vỹ

Khi sống cùng câu chữ, tôi nhận ra nhiều nhân cách khác của chính mình: Mộc hơn, dịu hơn nhưng cũng không kém phần cuồng dã và hoang hoải...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Im lặng là một loại trí tuệ, một loại cảnh giới cao của tu dưỡng

Im lặng là một loại trí tuệ, một loại cảnh giới cao của tu dưỡng

Người xưa có câu: “Học nói thì chỉ mất hai năm, nhưng học im lặng thì phải mất cả đời!” Im lặng không chỉ là một loại trí tuệ mà còn là một loại cảnh giới cao.

Này người yêu cũ, thương ai thì thương cho tử tế vào!

Này người yêu cũ, thương ai thì thương cho tử tế vào!

Chọn ai rồi thì phải thương họ thật lòng, đừng đùa cợt tình của người ta, mà cũng đừng bỏ lỡ người thương mình thật lòng.

Những cung hoàng đạo gặp vận may mắn trong tháng 4 ai khiến ai cũng ngưỡng mộ

Những cung hoàng đạo gặp vận may mắn trong tháng 4 ai khiến ai cũng ngưỡng mộ

Bước vào tháng 4, cuộc sống của những cung hoàng đạo này đã bước sang trang mới với đầy niềm hy vọng.

Giới thiệu tiểu thuyết Diên Hi Công Lược và các nhân vật chính

Giới thiệu tiểu thuyết Diên Hi Công Lược và các nhân vật chính

Tiểu thuyết Diên Hi Công Lược, phiên bản chuyển thể phát thanh sắp có mặt tại blogradio.vn

Ước gì mình đừng lớn nữa

Ước gì mình đừng lớn nữa

Tôi ước mình đừng lớn nữa, tôi ước mình cứ mãi nhỏ bé để được ba mẹ bao bọc che chở mãi, bởi tôi không đủ sức mạnh để tự đối chọi một mình với những khó khăn và mệt mỏi ngoài kia.

Reply 2009: Tôi viết nỗi đau lên cát – phần 1 (Blog Radio 236)

Reply 2009: Tôi viết nỗi đau lên cát – phần 1 (Blog Radio 236)

Tôi từng nghĩ mình là kẻ hạnh phúc nhất trên thế gian này khi có một người yêu thương mình như thế, nhưng...

Nếu có con gái, hãy nói với con những điều này ba nhé!

Nếu có con gái, hãy nói với con những điều này ba nhé!

Có con gái quả là một điều tuyệt vời đối với bất kỳ ông bố nào, bởi người ta thường nói, “con gái chính là mối tình đầu kiếp trước của cha” chính vì thế cũng dễ hiểu vì sao con gái và cha thường vô cùng thân thiết.

Ai có 5 đặc điểm này hậu vận không là tỷ phú cũng giàu sang viên mãn hết đời

Ai có 5 đặc điểm này hậu vận không là tỷ phú cũng giàu sang viên mãn hết đời

Theo các chuyên gia nhân tướng học, chỉ cần nhìn vào tướng mạo của một người cũng có thể đoán được ít nhiều về số mệnh cũng như sự giàu có trong tương lai của anh ta.

Thương một người là khi...

Thương một người là khi...

Cảm giác thương một người dù biết người đó không thể thương mình là một cảm giác cực kì ngu ngốc. Biết là ngu ngốc nhưng bản thân là chẳng thể dừng.

Em không thể cứ mãi đứng chờ anh quay đầu lại được đâu

Em không thể cứ mãi đứng chờ anh quay đầu lại được đâu

Có những mối quan hệ cũng giống như tấm kính, thà ngồi yên nhìn nó vỡ. còn hơn nhặt lại những mảnh vỡ để tự làm đau mình.

back to top