Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi duyên đã đủ cuối cùng cũng sẽ được ở bên nhau

2019-03-21 09:32

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Khi duyên đã đủ cuối cùng cũng sẽ được ở bên nhau
Tình cảm chân thành cuối cùng cũng sẽ được đền đáp.
Đủ bao dung cuối cùng cũng sẽ không thể lạc mất duyên phận.
***
 
Bạn thân mến! Phật giáo rất coi trọng cái duyên giữa vạn vật trên đời, không chỉ giữa con người với nhau mà cái duyên còn là sợi dây liên kết chúng ta với thế giới. Tất cả những gì xuất hiện và biến mất khỏi cuộc đời của chúng ta đều do duyên phận. Còn duyên thì ở lại, hết duyên thì ra đi, không thể cưỡng cầu. Nhưng chắc chắn tình cảm chân thành sẽ luôn được đền đáp, đủ bao dung thì sẽ không lạc mất duyên phận. Trong chương trình của tuần này, mời bạn lắng nghe bài viết Khi duyên đã đủ cuối cùng cũng sẽ được ở bên nhau.
 
Đêm hôm ấy, trời nổi cơn giông. Nhất Thiền cùng sư phụ bước qua cánh đồng cỏ úa. Tiếng sét rạch ngang trời. Cơn mưa lớn kéo đến mỗi lúc một gần…
 
Bỗng sư phụ dừng lại trước một tấm bia đá, đứng nhìn hồi lâu. Nhất Thiền theo sát gót sư phụ, cũng dừng lại nghe ngóng. Đôi mắt của sư phụ như găm chặt lên tấm bia đá, tràn đầy nuối tiếc. Ấy giống như ánh mắt của một người đã trải qua rất nhiều phong ba của cõi nhân sinh để rồi nhận ra nỗi vô thường của sinh mệnh.
 
Nhất Thiền cất lời: “Sư phụ, người đã quỳ ở đó rất lâu rồi. Đây là mộ của ai vậy ạ?”.
 
Khi duyên đã đủ cuối cùng cũng sẽ được ở bên nhau
 
Lúc bấy giờ sư phụ mới đứng dậy, phủi đất bám ở hai đầu gối, đoạn thở dài một tiếng, nói: “Lúc trước ta có gặp một bà lão. Bà ấy nuôi một con chó. Nó đã rất già rồi. Già đến mức dường như lúc nào cũng có thể chết ngay lập tức. Bà lão đành phải đem con chó đó gửi gắm cho nhà người họ hàng cách đó trăm dặm”.
 
Nhất Thiền chau mày ra chiều ngẫm nghĩ lung lắm, cuối cùng thủ thỉ: “Bà lão không nỡ lòng tận mắt nhìn con chó ấy chết đi phải không sư phụ?”.
 
Sư phụ nhìn Nhất Thiền, nét mặt thoáng buồn: “Chẳng ngờ con chó vốn già yếu sắp chết ấy đột nhiên lại tràn đầy sinh lực. Nó phá cửa, chạy về nhà bà lão. Nó phóng như bay qua đồng ruộng, khe núi rồi thôn làng và những đồng lúa mạch… nhưng vẫn không đến kịp để gặp mặt bà lão lần cuối”.
 
Nhất Thiền tròn xoe mắt: “Hả! Con cứ tưởng bà lão không nỡ nhìn con chó ấy qua đời. Thật là đáng thương tâm!”.
 
Sư phụ hơi cúi đầu xuống, mắt nhắm nghiền nói: “Thật ra bà lão biết được mình sắp chết, không nỡ để con chó chứng kiến cảnh mình qua đời nên mới làm như vậy. Con chó ấy dùng chút sức tàn lực kiệt chạy về nhà để gặp chủ nhân, chẳng ngờ đã quá muộn. Rồi nó cũng chết gục bên bậu cửa. Đây là ngôi mộ của bà lão, còn nấm đất bên cạnh kia là mộ của con chó ấy. Thật quá bi thương!”.
 
Cơn mưa chuẩn bị kéo đến đầy trời. Gió đã nổi lên mỗi lúc một lớn. Mây đen giăng lên trời đêm một chiếc màn u ám. Những hạt mưa nhỏ đã bắt đầu thấm trên vai, trên áo hai thầy trò. Thi thoảng ánh chớp nhoáng nhoáng trên không trung dường như soi thấy những ngấn lệ trên mắt sư phụ.
 
Sư phụ trầm ngâm đứng dưới tán cây xanh cổ thụ cạnh ngôi mộ, đoạn cất tiếng: “Nhất Thiền à, có những lúc người ta quả thực không nỡ để người mình yêu quý phải bi thương. Họ chọn cách trốn tránh. Nhưng tiểu tử ngốc à, sợi dây vận mệnh của một số người sớm đã mắc nối cùng với con. Cuối cùng thì cả hai cũng sẽ tương ngộ thôi, bất kể cách nhau bao xa, bất kể bằng cách nào”.
 
Khi duyên đã đủ cuối cùng cũng sẽ được ở bên nhau
 
***
 
Tình cảm chân thành cuối cùng cũng sẽ được đền đáp.
 
Đủ bao dung cuối cùng cũng sẽ không thể lạc mất duyên phận.
 
Khi duyên đã đủ cuối cùng cũng sẽ được ở bên nhau.
 
Bất kể bằng cách nào đi nữa… Bất kể bằng cách nào đi nữa…
 
Theo Tiểu Phi/ Vườn hoa Phật giáo
 
Giọng đọc: Lan Phương
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tuổi thanh xuân

Lời hứa tuổi thanh xuân

Người ta nói những người yêu nhau có duyên không phận như hai đường thẳng song song không thể gặp nhau. Nhưng cuộc đời cả hai chúng ta giống như hai đường thẳng cắt nhau vậy, chỉ cắt nhau tại một điểm duy nhất và chia hai ngả tiếp tục đi mà thôi.

Tôi chọn tuổi trẻ bước về phía trước, còn bạn thì sao?

Tôi chọn tuổi trẻ bước về phía trước, còn bạn thì sao?

Tôi chọn tuổi trẻ bước về phía trước. Bạn thì sao? Lựa chọn của bạn là gì? Tuổi trẻ dẫu có chông chênh nhưng chúng ta phải biết lựa chọn lối đi đúng đắn cho mình, để rồi khi ngẩng đầu lên, bạn sẽ không thấy gì khác ngoài những nỗ lực để thành công.

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Ai cũng có cho mình một tuổi thanh xuân duy nhất. Đừng trao nó vào tay ai cả, dù là người yêu mình hay người mình thương. Bởi lẽ tuổi thanh xuân ấy sẽ chết nếu nó rơi khỏi chính tay người nắm giữ.

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Thời gian, dài hay ngắn, đáng trân trọng hay không cũng như nhau cả thôi, đó là đối với một người đã dành ra rất nhiều năm tháng và đổi lại sự trống rỗng.

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Nếu bây giờ chúng tôi cứ bước đi mãi về phía trước là có thể bỏ lại tất cả ở phía sau. Thì ra, chẳng có ai mãi đứng một chỗ để đợi chờ. Có thể trong cuộc đời này, anh không phải là người duy nhất đợi em, nhưng lại là người khiến em phải ghi nhớ nhất...

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

back to top