Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy mỉm cười như loài hoa vô ưu!

2019-02-24 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Bạn đang ở nơi vô ưu, nên bạn cũng đừng có ưu phiền. Nếu có thì hãy thở đi, cười đi, rồi sẽ giống như loài hoa ấy, sẽ vô ưu…
 
***
 
Thỉnh thoảng mẹ thường hay gửi cho tôi những email nói về đạo Phật của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, những bài viết hay mà mẹ sưu tầm được ở đâu đó và luôn dặn tôi rằng: "Bố mẹ là một Phật tử và các con cũng được quy y Tam Bảo, mẹ biết con chưa hiểu nhiều về đạo Phật và Phật giáo. Mẹ mong con trong những lúc rảnh hay những khi loạn tâm hay cảm thấy bế tắc về một chuyện gì đó trong cuộc sống thì hãy đọc những bài viết về đạo Phật, mẹ tin nó sẽ giúp con thanh thản và trở về sự an lạc trong cuộc sống xô bờ này.
 
Bởi chính mẹ của con từ khi tìm hiểu giáo lý của Phật, mẹ đã có cuộc sống an lạc hơn trước rất nhiều, mẹ đã bình tâm hơn và không còn cảm thấy bức xúc trước những sự việc trái ngang, nghĩa là mẹ đã có được một chút sự phẳng lặng quý báu. Chúc con tâm luôn thanh tịnh luôn hướng về những điều thiện để vun trồng cây Đức cho mai sau. Mẹ yêu con nhiều".
 
Hãy mỉm cười như loài hoa vô ưu!
 
Những ngày vừa qua, đôi khi tôi cảm thấy cuộc sống của mình trôi qua có một chút gì đó nhạt nhạt, không buồn, không vui. Tôi thường rất sợ những cảm xúc đó vì những lúc đó tôi không bao giờ thấy mình bình yên. Chiều nay đi dạy về, tôi cầm cuốn "Để trở thành một Phật tử" trong tay, lật từng trang, từng trang và dừng lại ở dòng chữ: "Pháp danh: Hiệu Diệu Đào”, đó là cái tên của tôi. Tôi không hiểu ý nghĩa của cái tên Pháp danh đó mà mẹ hay một ai đó đã đặt cho mình, nhưng tôi thấy hay hay và khẽ mỉm cười.
 
Check lại hộp thư cá nhân và bắt gặp lại bài này mà mẹ từng gửi cho mình từ rất lâu, bây giờ ngồi gõ lại từng con chữ, tôi đã tìm thấy lại trong tâm hồn một chút bình yên.
 
Này bạn, ta biết trong tâm bạn đang có nhiều xáo trộn, chông chênh vì những “bão táp” của cuộc đời. Đó có thể chỉ là một thử thách, một chướng ngại vật để bạn (dụng công) bước qua và đi tới. Thế nên đừng vội buông tay khỏi lý tưởng mà mình đang theo đuổi, hãy vững tâm, đừng ngã xuống, đừng khóc, đừng đau…
 
Nụ cười của bạn có thể mang lại bình an cho nhiều người. Bởi bạn đã đi trên con đường thong dong, nhiều người ao ước đi trên con đường bạn đang đi, nhưng họ chưa đi tới. Vì thế họ nhìn bạn để ngưỡng mộ, để hạnh phúc với từng bước chân và nụ cười của bạn.
 
Này bạn, con đường nào cũng có chông gai. Bạn biết điều đó mà phải không? Nên bạn đừng ngại chân mình đã giẫm lên gai, đau điếng. Hãy ngồi xuống nhận diện con đường gai mà mình phải đi qua để trị liệu vết thương nơi chân và khéo léo đi qua những cây gai và những cạm bẫy.
 
Hãy mỉm cười đi!
 
Hãy mỉm cười như loài hoa vô ưu!
 
Sự vững chãi của bạn là một điều nhiệm mầu. Bởi có rất nhiều người đang tin vào bạn, họ sẽ vững chãi theo và niềm tin ấy miên viễn trong tâm thức, để họ có một điểm tựa. Tất nhiên, ai cũng cần đi trên đôi chân của mình nhưng có một điểm tựa để bám vào thì quảng đường đi sẽ bớt chông chênh hơn, phải không?
 
Này bạn, dẫu “gai đời có đâm ứa máu bàn chân” thì bạn cũng đừng có giận cây gai, đừng có giận cuộc đời. Chúng ta đã chọn là sẽ đi thong dong rồi, sẽ xem những nỗi đau, những nỗi oan ức là “thuốc” để tôi rèn hạnh nguyện, để đi tới những giá trị của giải thoát, an vui thì hà cớ chi mà bạn lại sợ hãi trước nỗi đau và sự ức oan trong một vài (hoặc nhiều) lần người ta gây ra cho mình?
 
Và, tôi nói với bạn những điều này khi tôi đang lục lọi trong mớ hình ảnh về loài hoa sa-la, mọi người hay gọi bằng cái tên dễ thương: vô ưu. Tôi chợt nghĩ về loài hoa và cái tên của nó, hoa mọc trong chùa, và nơi ấy được nhiều người xem là chốn vô ưu.
 
Bạn đang ở nơi vô ưu, nên bạn cũng đừng có ưu phiền. Nếu có thì hãy thở đi, cười đi, rồi sẽ giống như loài hoa ấy, sẽ vô ưu…
 
Theo Hoàng Yến Oanh/ Vườn hoa Phật giáo
 
Giọng đọc: Lan Phương
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 710: Thử mở lòng và yêu thêm lần nữa đi em!

Blog Radio 710: Thử mở lòng và yêu thêm lần nữa đi em!

Thời gian sẽ xóa nhòa ký ức, chỉ có cảm giác nhói đau và những vết sẹo là khó có thể lành. Để thích một người, ta không cần nỗ lực. Nhưng để mở lòng và yêu một người, ta cần rất nhiều cố gắng.

Lời tỏ tình mùa hạ

Lời tỏ tình mùa hạ

Mùa chia tay cận kề, có một ai đó đã kịp nhận ra mình không nên do dự, và có một ai đó cũng nhận ra chẳng cần quá nhiều can đảm cho một lời tỏ tình. Vì chỉ cần thật chân thành là đủ.

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

back to top