Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương mình của ngày mai

2019-03-01 09:36

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Thương mình của ngày mai, mình càng dặn mình phải mở rộng lòng, thật sự yêu thương - bao dung chân thành với mọi người, ngay từ hôm nay...

Bạn thân mến, nhiều người thường nghĩ rằng, ốm đau, tai nạn là những điều xui xẻo mà chắc chắn mình sẽ không bao giờ gặp phải đâu. Với suy nghĩ “Chắc nó chừa mình ra” nên đôi khi chúng ta quá bình tĩnh, bàng quan trước cuộc đời. Nhưng cuộc sống không ai nói trước được điều gì, chúng ta nghĩ như vậy nhưng điều bất hạnh đôi khi xảy đến bất ngờ và không chừa ai cả. Nghĩ đến điều này không phải là tiêu cực hay bi kịch hóa cuộc đời mà là nhìn thẳng vào hiện thực để sống nghiêm khắc với bản thân mình hơn. Trong chương trình của tuần này, mời bạn lắng nghe bài viết Đừng bao giờ nghĩ: Tai nạn, chắc nó chừa, bài viết thể hiện quan điểm của tác giả Nguyễn Thành Giang.

thương mình của ngày mai

Hàng loạt những tin tức đau lòng về tai nạn, về thiên tai, chết chóc đã diễn ra cuối năm 2018 và đầu 2019. Chúng ta thương xót cho những nạn nhân. Chúng ta phẫn nộ với những kẻ - những nguyên nhân gây ra tai nạn. Tâm lý có lẽ cao trào từ xót xa, đến việc giật mình với những nạn tai của đồng loại.

Nhưng chắc chắn rằng, ít ai nhìn lại vào chính mình, và nghĩ rằng nạn tai hôm nay với người, ngày mai cũng có thể xảy ra với mình.

Để rồi, chỉ dừng lại vài phút thôi, chúng ta lại tiếp tục quay cuồng với guồng quay tranh đoạt, tham sân si, để rồi nghiệp lực lôi đi không có nhiều cơ hội gượng lại...

Thảng thốt thật, nhưng có lẽ đa phần trong chúng ta sẽ nghĩ rằng: "CHẮC NÓ CHỪA MÌNH RA". NÓ ở đây là cái chết bất ngờ do tai nạn!

Chúng ta thường nghĩ rằng mình có thể sống thọ được nhiều lắm, sức khỏe ổn định lắm, ngày tháng trên thế gian này của mình còn dài lắm... Cho đến một ngày, tất cả đột ngột tắt phụt như ngọn đèn dầu trước cơn gió mạnh bên ngoài lại vừa hết dầu bên trong...

Lúc ấy, có muốn níu lại, có muốn ứng thêm một chút thời gian, sức khỏe, sinh mạng cũng không được nữa...

Thương những nạn tai, khổ lụy của người hôm nay, chúng ta cũng nên thương cho mình ngày mai. Vì ngày nay của họ rất có thể là ngày mai của mình, nếu không phản tỉnh, không quay đầu.

Nghiệp chướng trùng trùng, mỗi phút qua đi, chúng ta lại gieo thêm biết bao suy nghĩ - lời nói - hành động bất thiện nhiều hơn là thiện lành; như thế, không thể có cái chuyện "CHẮC NÓ CHỪA MÌNH RA" được.

Thương mình của ngày mai, mình cố gắng từng phút từng giây sửa đổi mình, dành càng nhiều thời gian càng tốt để làm các việc thiện lành - hữu ích cho mọi người, ngay từ hôm nay.

Thương mình của ngày mai, càng cố gắng giảm những tật xấu, những tập khí tham - sân - si lại còn càng ít càng tốt, ngay từ hôm nay.

Thương mình của ngày mai, mình càng dặn mình phải mở rộng lòng, thật sự yêu thương - bao dung chân thành với mọi người, ngay từ hôm nay...

Trong một buổi tối cái lạnh đã len sâu vào từng lớp áo, lại viết vài dòng tự dặn bản thân mình, để mong mình tự nghiêm khắc với mình hơn.

Theo Nguyễn Thành Giang/ Vườn hoa Phật giáo

Giọng đọc: Lan Phương
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dẫu cổ tích không phải là mãi mãi thì hãy cứ tin là ta đã yêu thật lòng

Dẫu cổ tích không phải là mãi mãi thì hãy cứ tin là ta đã yêu thật lòng

Cặp đôi Song Hye Kyo, Song Joong Ki đã chính thức đường ai nấy đi. Thêm một chuyện tình đẹp tan vỡ, người ta thêm một lần hoài nghi vào thứ hạnh phúc đôi lứa vốn đã rất mong manh.

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Có những ngày cô đơn đến chênh vênh, tâm tình lạc lõng đến chơi vơi trong mớ suy nghĩ hỗn độn và bừa bộn, chân buồn không nhấc, mắt nhắm hờ để mọi thứ trôi, mặc cho gánh nặng áo cơm, sự nghiệp, công việc ghì nặng lấy đôi vai...

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Bình yên là khi mỗi sáng thức giấc không phải tính toán, tị hiềm, không phải khoác một chiếc mặt nạ mệt nhoài để nhìn cuộc sống. Bạn thức dậy sớm một chút, đọc một cuốn sách, ngắm nhìn dòng người tấp nập trên phố, cảm thấy tâm hồn rạo rực âm thanh của cuộc sống.

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai.

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Những năm tháng 28 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Đó là cô đơn? Thế với bạn, cô đơn là gì?

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Người ta vẫn nói dài nhất là cuộc đời, nhưng ngắn nhất cũng là cuộc đời. 60 năm, 70 năm hay hơn 100 năm đi chăng nữa, liệu có mấy ai dám tự tin nói rằng mình sống tốt mỗi ngày, rằng mình không làm điều gì hổ thẹn với lương tâm.

Giá có thể trốn phố về quê

Giá có thể trốn phố về quê

Lớn lên, tôi đi suốt chiều dài đất nước, đi qua những thành phố lung linh ánh đèn, chẳng ở đâu và ở đâu kiếm được một miếng cơm nắm muối vừng đủ vị và ngọt ngào như miếng cơm nắm muối vừng của bà tôi năm nào.

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Sau những tháng năm chùn chân mỏi gối vì phải bước đi một mình, đến một lúc nào đó ta sẽ dừng lại bên một người, người mà khi ta bên cạnh sẽ cảm nhận được hai chữ “bình yên”.

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân: Một văn phẩm gần đạt đến sự hoàn thiện, hoàn mỹ.

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Em yêu thích sự cô đơn như vậy, liệu có thể cũng yêu tôi như cách em yêu chúng không? Hay em cứ mãi thích một mình như thế còn để tôi yêu em, yêu luôn sự cô đơn của em.

back to top