Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chơi vơi giữa Sài Gòn

2019-03-29 09:27

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Sài Gòn mùa này mưa lớn lắm mẹ à? Nhìn những hạt mưa rơi ngoài kia mà lòng con đau nhói. Những kí ức ngày xưa lại ùa về trong con, bất giác khóe mắt con đã cay cay, chiều mưa con nhớ mẹ rất nhiều.

Quê mình mùa này chắc cũng mưa nhiều lắm phải không mẹ? Con làm sao quên được những nỗi nhọc nhằn của gia đình mình mỗi lúc mùa mưa về. Mẹ còn nhớ không, ngày con còn bé, con rất thích mưa. Mỗi lúc trời mà vừa âm u là con rất vui vì thế nào chút nữa mình cũng được tắm mưa thỏa thích. Con ngây thơ nào đâu biết mỗi lúc mưa về là mẹ phải khổ như thế nào khi mẹ phải đi lấy từng cái thau để hứng nước mưa nhỏ giọt trên mái nhà xuống, mái tôn nhà mình đã cũ kỹ, rách nát ấy vậy mà suốt bao nhiêu năm nhà mình vẫn không có tiền để mua tôn mới. Căn bếp nhỏ nhà mình nước dội ào ào xuống ướt hết thế là mẹ phải đem vô trong nhà nấu. Mẹ nhóm lửa vất vả lắm mới có được bữa cơm cho gia đình.



Rồi cơn bão năm 2006 ập đến, nhà mình lụp xụp quá, mẹ sợ nên phải bế con qua bên nhà thờ trú bão, thế mà con lại cảm thấy rất vui vì bão sẽ được nghỉ học. Niềm vui của con lại là nỗi lo lắng hằn sâu trong mắt mẹ.

Mẹ lo bão sập nhà rồi lấy gì mà tránh nắng tránh mưa, rồi đến vườn kêu sau nhà mẹ cất công chăm sóc bao lâu nay sẽ bị gió quật ngã hết lấy tiền ở đâu mà sinh sống. Rồi bão cũng đi qua, may mắn thay là nhà tôi không bị sập mà chỉ bị bay tôn hết nửa mái nhà. Thế là nhà mình phải sinh hoạt dưới những mảnh tôn còn sót lại. Mỗi lúc đêm về là con lại xà vào lòng mẹ, được ngắm sao trên trời con rất thích, con còn mong nhà mình đừng lợp tôn lại để được nhìn ngắm bầu trời đêm. Những lúc mưa về, mưa tạt khiến con và mẹ ướt hết người, bất giác, con thấy nước mắt mẹ rơi. Chắc có lẽ mẹ thấy buồn vì không lo cho con được một chỗ ở tốt. May mắn nhà mình được chính quyền địa phương hỗ trợ nên cũng được lợp tôn mới, mẹ rất vui vì từ nay con và mẹ không phải lạnh cóng vì bị ướt mưa nữa rồi.

Có lẽ những nỗi niềm của mẹ mà một đứa bé ngay thơ như con không thể nào hiểu hết được. Ba mất sớm, mẹ một mình nuôi con vất vả đến ngày con khôn lớn. Suốt mười tám năm, con chưa một ngày nào rời xa vòng tay mẹ. Con thích nhất cái cảm giác đêm xuống, được nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn và được nằm bên mẹ ôm mẹ vào lòng. Lúc đó mẹ âu yếm con, thủ thỉ bên con nhưng những ngày con còn bé.Mẹ còn nhớ không câu nói mà mẹ hay nói với con nhiều nhất “Đi học nhớ đem theo áo mưa nha con”, con nào đâu quan tâm đến lời mẹ nói vì nghĩ trời nắng thế này sao mưa được. Nhưng lời mẹ dặn chưa bao giờ là thừa cả, hôm đó trời mưa rất to mà con không đem theo áo mưa, mẹ lặn lội từ nhà đi bộ đem áo mưa xuống trường cho con.Thật sự lúc đó con đã khóc mẹ à, nhưng có lẽ giọt nước mắt đã hoàn tan theo giọt mưa nên mẹ không nhìn thấy.

Con còn nhớ như in năm đó lụt lớn lắm, mẹ tranh thủ ra ngoài đồng bắt vài con tôm, con tép để cho con ăn. Nhìn hình ảnh mẹ từ xa với chiếc áo mưa rách tả tơi, đội nón lá trên đầu, tay chân lấm lem, cả người ướt sũng trên tay xách giỏ cá về khoe với con mà tim con quặn thắt, con chỉ ước mình lớn thật nhanh để đi làm giúp mẹ, con sẽ không để mẹ phải đi làm vất vả như thế này. Suốt cuộc đời mẹ phải ôm những nỗi lo toan cơm, áo, gạo tiền. Mẹ nguyện hy sinh tất cả để con có được một cuộc sống ấm no, đầy đủ.

chơi vơi giữa sài gòn

Giờ đây đứa con bé bỏng ngày nào của mẹ đã lớn khôn trưởng thành, phải vào Sài Gòn học để lại mẹ nơi quê nhà. Chiều nay, con bước chầm chậm trên phố, khu phố sao yên tĩnh đến lại lùng, chắc mọi người đã về nhà trú mưa hết hồi, con lê từng bước chân mệt mỏi dưới cơn mưa, con thật sự rất mệt, con nhớ nhà, nhớ quê, nhớ mẹ da diết mẹ ơi, con thấy mình bơ vơ, lạc lõng trên mảnh đất Sài Gòn xô bồ tấp nập này. Hình ảnh về căn nhà dột mưa, về những ngày lam lũ của mẹ dưới mưa cứ hiện về trong con. Giờ này chắc mẹ cũng đang nhớ con gái của mẹ lắm. Con sẽ cố gắng để học thật giỏi để nhanh về với mẹ, con thèm tô bún riêu cua đồng của mẹ lắm mẹ ơi.

Đêm nghe tiếng mưa mà lòng con quặn thắt
Con nhớ mẹ nhiều lắm mẹ yêu ơi
Sài Gòn này con đứng giữa chơi vơi
Không biết đâu là bến bờ hạnh phúc

Chỉ có mẹ đến bên con đúng lúc
Để vỗ về và che chở cho con
Công ơn mẹ như biển trời bát ngát
Suốt đời này con sẽ mãi không quên.

© Nguyễn Thị Bích Liên – blogradio.vn

 

Mời bạn xem thêm tại: 

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Ai cũng có một người trong trái tim, hễ nhắc đến là sẽ khiến cho bạn hoặc sẽ hạnh phúc, hoặc sẽ đau lòng. Có khi là cả hai thứ cùng tồn tại.

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

“Hai chữ đã từng trong tình bạn còn đáng buồn hơn cả trong tình yêu”, câu nói đó đã thật sự làm trái tim tôi hẫng đi một nhịp, một nhịp hẫng mà có lẽ bất kì ai từng mất đi một người bạn, đều có thể hiểu được.

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Mùa đông, tôi vẫn có những người bạn thân kề vai sát cánh, mà sao tôi vẫn thấy lòng mình lặng thinh, trong thâm tâm tôi vẫn đang tìm kiếm điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa?

back to top