Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sài Gòn, nắng, gió và anh (phần 2)

2014-09-15 09:57

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Rồi cái ngày quan trọng với anh cũng tới. Đăng hẹn gặp Trang trên sân thượng nhà cô sau giờ học. Nhưng cả đám đợi mãi, đợi mãi chẳng thấy cô về. Hàng chục cuộc điện thoại anh gọi đều không có người trả lời. Khi anh chuẩn bị lao ra đường chạy đi tìm cô thì đầu dây bên kia có người trả lời. Nhưng không phải là giọng của Trang. Anh ngỡ ngàng.

* * *

Đăng là một nhân viên ngân hàng. Hai mươi sáu tuổi. Không có người yêu thì bị gọi là ế mất rồi. Nhưng chẳng sao. Anh có cả một đám bạn độc thân.

Không phải là anh chưa từng yêu ai. Anh đã từng yêu một người con gái rất sâu đậm. Và cho đến bây giờ anh vẫn không quên được cô ấy. Thảo Trang – một cô bé hồn nhiên và đáng yêu vô cùng. Đăng mê mẩn nụ cười tỏa nắng của Trang. Anh thích ngồi ngắm cô nhâm nhi cây kẹo mút và dán mắt vào cuốn truyện Đô-rê-mon. Trong mắt Đăng, Trang như một đứa con nít mãi chẳng chịu lớn vậy. Cô từng nói với anh:

- Làm người lớn khổ lắm, phải suy nghĩ tùm lum chuyện trên đời. Với lại em còn nhỏ mà - Trang le lưỡi trêu anh rồi lại ngậm kẹo mút vào miệng.

Trang nhỏ hơn Đăng hai tuổi. Hai đứa lớn lên cùng nhau. Càng lớn tình cảm anh dành cho cô càng nhiều. Anh không biết đó là yêu hay là một cái gì khác. Anh không dám khẳng định. Càng không muốn biết tình cảm đó là gì. Vì anh sợ mất Trang. 

Năm tháng trôi qua, Trang lớn lên nhiều. Nhưng cô vẫn cứ trẻ con như vậy. Cả cách yêu cũng như một đứa trẻ. Cô muốn người yêu chiều theo ý mình và cứ nũng nịu như một đứa trẻ. Cũng vì vậy mà Trang rất dễ bị những kẻ chẳng ra gì dụ dỗ. Không biết bao lần cô bị người ta lôi tình cảm ra đùa giỡn rồi chạy đến tìm anh khóc nức nở. Mấy cái tên đểu đó toàn bị Đăng dần cho một trận nhớ đời. Anh bảo Trang:

- Em cứ làm một đứa trẻ đi. Không cần phải dính vào chuyện tình cảm làm gì. Anh sẽ bảo vệ em đến hết cuộc đời.

- Anh hứa đấy nhé! 

- Ừ. Anh hứa.



Từ đấy Trang chẳng quen ai nữa. Cô cứ tung tăng như một đứa trẻ. Hễ ai ăn hiếp cô đều bị Đăng cho một trận nên trong trường Trang thành đại ca nhí. Có hôm Đăng đánh nhau vì cô mà mặt mũi trầy xước, thâm tím. Cô ngồi bôi thuốc cho anh rồi trêu trọc:

- Anh Đăng lớn ngồi còn đánh nhau. Hư quá này! – Cô mạnh tay ấn vào vết bầm trên mắt anh.

- Ui da! – Anh la lên – Vâng. Cô hay lắm! Nếu không phải vì cô thì tôi chẳng đi đánh nhau làm gì cho mệt người – Anh cốc đầu Trang một cái.

- Ai bảo anh hứa bảo vệ em đến hết cuộc đời! - Trang phụng mặt xuống. 

Cái điệu bộ của cô khiến Đăng phì cười. Anh xoa đầu cô rồi hai đứa lại ngồi cười hì hì. Ba mẹ Đăng cũng chẳng phản đối mấy chuyện này vì từ lâu hai bên gia đình đã coi hai đứa như một đôi thanh mai trúc mã rồi. 

Năm Đăng tròn hai mươi tuổi cũng là lúc anh biết mình đã yêu Trang mất rồi. Anh quyết định sẽ nói Trang biết vào ngày sinh nhật của cô. Đăng mất cả tháng trời để lên kế hoạch cho màn tỏ tình của mình, đương nhiên là với sự giúp đỡ của đám bạn thân nữa. 

Rồi cái ngày quan trọng với anh cũng tới. Đăng hẹn gặp Trang trên sân thượng nhà cô sau giờ học. Nhưng cả đám đợi mãi, đợi mãi chẳng thấy cô về. Hàng chục cuộc điện thoại anh gọi đều không có người trả lời. Khi anh chuẩn bị lao ra đường chạy đi tìm cô thì đầu dây bên kia có người trả lời. Nhưng không phải là giọng của Trang. Anh ngỡ ngàng.

- Alô. Alô. Ai vậy ạ? - Anh lo lắng hỏi

- Anh có phải là người nhà của cô Thảo Trang không? – người phụ nữ lạ hỏi anh.

- Vâng…vâng ạ. Có chuyện gì vậy ạ?

Giọng anh không giữ nổi bình tĩnh nữa. Anh đang linh cảm có chuyện gì đó không hay rồi.

- Tôi là bác sĩ của bệnh viện Việt Đức. Cô Trang đang nằm ở phòng 214. Anh và người nhà đến đây ngay đi. Tôi nghĩ không còn nhiều thời gian đâu.



Cái gì vây? Đăng không tin vào những điều anh vừa nghe thấy. Anh nói cho ba mẹ Trang biết rồi lao như điên đến bệnh viện. 

Không. Không thể nào. Đây không thể là sự thật. Trang đang nằm trước mặt anh. Bác sĩ bảo cô ấy bị hai tên say xỉn đi ngược chiều tông phải. Hai thanh niên đó đã chết trên đường đến bệnh viện. Còn Trang được đưa đến bệnh viện muộn quá. Lẽ ra cô đã ra đi rồi nhưng không ai hiểu nổi động lực nào còn giữ cô ấy lại.

Đăng quỳ xuống bên giường bệnh. Ba mẹ Trang đứng lặng sau lưng anh. Mẹ cô khóc đến ngất đi. Anh nắm tay cô. Nhìn cái vẻ yếu ớt của Trang anh không cầm lòng được. Cô dành chút sức lực còn lại của mình lau nước mắt cho anh.

- Không sao đâu mà anh. Em chỉ đến một nơi tốt đẹp hơn mà thôi

- Không…không. Anh không cho em đi đâu hết. Anh đã hứa sẽ bảo vệ em đến hết cuộc đời – Đăng nói trong tiếng nấc.

Lúc này anh đang khóc như một đứa trẻ còn Trang lại như người lớn dỗ dành anh

- Anh đã bảo vệ em đủ rồi. Từ giờ sẽ có những thiên thần nhỏ bảo vệ em

- Anh xin lỗi…anh xin lỗi. Lẽ ra anh không nên để em đi một mình.

- Anh đừng tự trách mình. Hoàn toàn không phải lỗi của anh mà – Trang xoa đầu anh

- Em đừng đi được không? Anh yêu em…anh yêu em mà.

- Sao bây giờ anh mới nói? Em cũng yêu anh. Đồ ngốc. Có biết em đợi lâu lắm rồi không?

Trang mỉm cười và nhắm mắt. Cuối cùng cô cũng được nghe câu nói mà cô mong đợi rồi. Còn Đăng, anh gào thét tên cô trong vô vọng nhưng cô không tỉnh dậy nữa.

[...]

Tác giả: Nâu Đá

Được thể hiện qua giọng đọc : Audiobook Team

Kỹ Thuật: Jun


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

 

 
  
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

Em như ánh sao trời | Blog Radio 900

Em như ánh sao trời | Blog Radio 900

Không có một tình yêu nào là vĩnh hằng cũng chẳng có lời hứa nào gọi là mãi mãi, chỉ là con người ta thích tin vào những điều đó chỉ là nhất thời để rồi một đời đợi chờ.

back to top