Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một ngày quái đản_Phần 2

2014-09-14 09:42

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

Sau màn giới thiệu ngắn gọn, Ryo hôn trán Lê tạm biệt. Trong chiếc hôn, cô nghe tim anh rung những nhịp bất thường. Trong chiếc hôn, anh nghe tim cô nảy mạnh một nhịp rồi chậm rãi dần. Và mỗi đôi tình nhân đi về mỗi hướng. Khi cuộc đời cho hai lựa chọn và đã chọn cái thứ nhất, thì mãi mãi chẳng ai biết cái thứ hai là thế nào. Chỉ có những giả định khiến lâu lâu quá khứ được hồi tỉnh hít thở vài cái.

Anh có vui không?


Phớt lờ bầu trời âm u, dọa sẽ mưa giông bất cứ lúc nào nó thích, Hans kéo Lê đi sở thú. Trong mùa xuân của tình yêu, người lớn chẳng biết ngượng khi đội lốt con nít.

Trên chiếc xe chạy vòng vòng ngắm những con thú đem về từ khắp hang cùng ngõ hẻm thế giới, chốc chốc gáy Lê phát rợn. Như có một đôi mắt xoáy vào cô, nhưng khi quay lại, cô không thấy gì khả nghi. Ai cũng đang bận rộn chỉ trỏ hoặc bấm máy hình. Đến lúc quay lên, chỉ lát sau gáy cô lại gai gai.



Hans kẹt trong hàng chờ trước nhà vệ sinh, nên Lê khám phá khu quà lưu niệm một mình. Cô mê mẩn lũ sư tử biển bằng bông trắng muốt, kích cỡ từ nhỉnh hơn cái nắm tay đến khít một vòng ôm. Cô nâng lên hạ xuống mãi, chẳng chốt được nên mua loại nào. Bỗng một con sư tử biển bông to kềnh, loại có thể thay gối ngủ, xuất hiện lửng lơ trước mặt cô cùng giọng nói trầm mà vang:

- Em luôn thích thú bông lớn cơ mà!

- Ryooooo! – Lê hét lên khi quay sang nhìn Ryo. Môi cô lặng vài giây rồi xòe tung mừng rỡ. Cô nhảy lên, ôm chặt quanh cổ anh.

- Này này, bạn gái anh ghen lắm! – Ryo xua đuổi. Nhưng tay anh cứ vừa ôm vừa vỗ nhẹ lên lưng Lê, chẳng tỏ dấu hiệu muốn rời.

Nụ cười Lê ngỡ dính bằng keo siêu hạng, chành bành hết cỡ. Nhiều ý nghĩ xoẹt ngang não, nhưng cô chẳng tóm được cái nào để sản xuất thành lời. Cuối cùng, cô chẳng hiểu sao lại chìa bàn tay đeo nhẫn cưới về phía anh.

- Lấy chồng rồi à? Không mời anh ư? – Bên máy bán nước tự động, Ryo diễn vẻ cáu kỉnh.

- Chỉ là lễ cưới nhỏ trong nhà thờ. Em gặp anh ấy khi học ở Anh. Em định dành dụm sang Nhật du lịch sẽ gặp báo hỷ cho anh. – Lê lấm lét như đứa em gái trước ông anh cau có hơn là trước người cũ.

Ryo lừ mắt một cú dữ dằn, rồi đưa lon nước ngọt lên tu ừng ực nhằm xả phẫn uất. Biết anh khoa trương, Lê giả vờ chớp mắt ra chiều hối lỗi hòng phụ họa. Bên anh luôn vui như vậy – những cãi vã vặt vãnh, những tung hứng ăn rơ. Những kỷ niệm mà chỉ cần vài hồi tưởng cũng đủ lún tâm hồn vào gối bông êm ấm.

Năm nhất đại học. Ryo là mối tình đầu của Lê – với cô anh luôn là như vậy, dù anh nhất mực khẳng định đó đơn thuần là cú say nắng của một cô bé zero kinh nghiệm tình trường. Anh ví tình ý của cô với lớp kem bóng bẩy trang trí bánh ga-tô, chưa chạm vào được phần nhân bông lan. Cũng có lý, khi lần đầu gặp trước cổng học xá, cô đã nhỏ dãi nhìn như thể anh tỏa đầy hào quang, rồi hăm hở gửi đến hàng tấn tim. Cô thích, anh trông hay hay như một ngôi sao nhạc rock đơn độc. Cô thích, anh là thủ môn đội bóng đá.

Ôm niềm đam mê to như cái kho, Lê lao vào Ryo. Cô luôn thừa rảnh rỗi túc trực ngoài sân cỏ, ngắm anh bắt bóng khi hụt lúc trúng. Cô trường kỳ giả ngu, tìm anh gia sư tất cả môn học. Cô… đốt anh chết cháy bằng lửa tình của đứa con gái lần đầu đủ can đảm kết thân với người mình yêu thích.

“Cược không, sẽ có lúc em chán anh như chán những con gấu bông từng khiến em reo to khi lần đầu nhìn thấy?” – Ryo nói, lúc gặm phong chocolate Lê tặng vào lễ tình nhân. Cô bĩu môi, dặn lòng sẽ dùng thời gian chứng minh chuyện ngược lại. Thế mà… anh đúng!



Tình cảm của Ryo hoàn mỹ hơn cả yêu. – Lê ám thị mình như thế khi quyết định thôi đeo đuổi anh. Anh với cô luôn quá tốt. Luôn khéo léo ứng xử những tán tỉnh quá lố, tránh làm cô bẽ mặt. Nhưng viên chocolate ngọt ngào hạng nhất cũng có hạn sử dụng, huống chi ngọt ngào của con người. Cô sợ một ngày anh hết kiên nhẫn và hóa lạnh lùng. Cô thà có anh lâu dài trong cuộc sống dưới bất kỳ thân phận nào, còn hơn được anh yêu rồi gãy đổ. (Tình đầu mấy khi có hậu!) Và thật ra là cô nản, khi mọi cố gắng bị rơi vào túi vô đáy. Hai người thân thiết thêm vài tháng rồi anh tốt nghiệp. Anh đi. Mối liên lạc vẫn giữ nhưng bớt thường.

- Hồi đấy em thật rầy rà, nhưng vì sao anh không gắt? Cứ nói nặng một lần, thể nào em cũng tự ái mà thôi bám riết anh.

- Yêu là quyền tự do của con người, cấm em anh bị phạt thì sao? Mà thực ra bên em rất vui. – Ryo khẽ cười. Ánh cười có cái bẽn lẽn chữa thẹn của kẻ đang thừa nhận một sự thật đáng yêu mà mình từng bác bỏ – Những trò tán tỉnh của em thật trẻ con, nhưng vui kỳ lạ.

- Vậy sao không yêu em? – Lê hấp tấp, rồi liền ngậm chặt miệng như thể đấy là lời kiêng kị hay xấu hổ lắm.

- Em là đồ ngốc! Nếu không thích, anh đâu phí công lằng nhằng với em? Anh vốn muốn mọi chuyện tự nhiên phát triển. Yêu phải từ tốn. Nhưng yêu với em là đốt giai đoạn.

- Ha ha ha… – Lê giấu cái ngỡ ngàng vào tràng cười thô gượng – Vì sao đoán được em sẽ chán anh?

- Em là ả đa tình. Cứ mặc em thoải mái yêu thích, đến một lúc tim em sẽ tự xẹp mà không cần anh lỗ mãng.

- Vì sao…

- Tình cờ gặp lại, em hãy tận hưởng món quà của số mệnh thay vì liên thanh chất vấn anh. – Giọng Ryo trở nên cứng – Không ngờ em cưới sớm thế. Tính cách em luôn khiến anh nghĩ rằng em sẽ ế hoặc ở giá.

- Nhọc nhằn lắm em mới bẫy được một chàng tử tế giống anh. Và anh ấy chịu cưới em, phải nhanh tay chứ!

Thấp thoáng, Hans và bạn gái Ryo cùng tiến đến máy bán nước tự động từ nhà vệ sinh. Sau màn giới thiệu ngắn gọn, Ryo hôn trán Lê tạm biệt. Trong chiếc hôn, cô nghe tim anh rung những nhịp bất thường. Trong chiếc hôn, anh nghe tim cô nảy mạnh một nhịp rồi chậm rãi dần. Và mỗi đôi tình nhân đi về mỗi hướng. Khi cuộc đời cho hai lựa chọn và đã chọn cái thứ nhất, thì mãi mãi chẳng ai biết cái thứ hai là thế nào. Chỉ có những giả định khiến lâu lâu quá khứ được hồi tỉnh hít thở vài cái.

(...)

Tác giả: Ploy

Được thể hiện qua giọng đọc : Nhím Xù, Jun

Kỹ Thuật: Nhím Xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

back to top