Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Nhi_ phần 3

2014-09-10 08:43

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

"Thương Hạo, ta sẽ không ràng buộc chàng nữa."

Dứt lời, Linh Tê thuật cũng đứt đoạn. lòng Thương Hạo nhói một cái, hắn đưa mắt nhìn về phía ngọn đèn chong kia, ngọn lửa vĩnh viễn không tàn ấy lụi dần rồi hóa thành một luồng khói đen, đèn... tắt rồi.

Tiểu Thiển vội vàng chạy ra khỏi tháp Xá Lợi, chạy thẳng về phía đông Thiên cung, trùng hợp là đêm nay trăng rất tròn, chiếu sáng cả một mảng mây tím bao phủ Thiên giới. Tiểu Thiển cuống quít chạy đi, qua lối rẽ lại đúng lúc trông thấy một tiên tử áo trắng đi từ phía xa đến, nàng vội vàng chạy lên, túm vạt áo người đó nói:


"Tiên nữ! Tiên nữ! Xin lỗi cho em hỏi đường, nó...."

Tiên tử cười dịu dàng nói: "Ta tên là Diệp Tử, em đừng vội, có gì thì từ từ nói."

"Em muốn hỏi, muốn đi tới đài cao phía đông Thiên cung thì đi đường nào? Nơi mà luôn có Liệt Hỏa ấy ạ?"

"Em muốn hỏi Tru Tiên đài đúng không? Đi lối này." Diệp Tử chỉ đường cho nàng, lại băn khoăn nhìn nàng: "Nửa đêm nửa hôm, em muốn đến cái nơi đáng sợ đó làm gì?"

"Tru Tiên đài?" Tiểu Thiển sững sờ: "Em muốn đi tìm thuốc quý, người em yêu bị bệnh, chàng rất khó chịu, nói rằng phía dưới đó có phương thuốc có thể chữa bệnh cho chàng."

"Em đang đùa , dưới Tru Tiên đài, vạn vật mất đi, làm gì có thuốc quý gì." Tiểu Thiển buông thõng tay, đờ đẫn. Diệp Tử vỗ vai nàng: "Đã muộn lắm rồi, mau về cung của mình nghỉ ngơi đi, em là Đăng linh trong phòng của Tiểu tiên quân nào, có cần ta tiễn em đi một đoạn không?"

"Tỷ nói sao...Đăng linh?" Tiểu Thiển giật mình: "Em là Đăng linh? Em là... Đăng linh."

Trong nháy mắt, tất cả mọi việc đều được xâu chuỗi lại. Thương Hạo không muốn nói ra lai lịch của nàng, đèn chong, còn có "thuốc quý" dưới Tru Tiên đài. Tiểu Thiển cũng không ngốc, nếu đến bây giờ mà vẫn không hiểu ra điểm quan trọng thì quá lãng phí dáng vẻ tiên nhân này rồi.

Nhưng, nàng không muốn tin đây là sự thật, nàng yêu Thương Hạo, nhưng chính người nàng yêu nhất trong cuộc đời này lại muốn nàng chết đi.

"Tiểu đăng linh, em ở đâu?" Giọng nói của Diệp Tử bên tai Tiểu Thiển như trôi về nơi xa xăm nào đó, nàng thất thần lảo đảo hai bước, trước khi Diệp Tử kịp phản ứng thì nàng đã chạy về phía đông.



Đến sáng sớm, cuối cùng sợi xích vàng cũng dần ngừng chuyển động, đầu óc Thương Hạo tỉnh táo hơn nhiều, hắn mở mắt nhìn bốn phía, không thấy bóng dáng Tiểu Thiển, trong lòng cảm thấy lo lắng, kèm theo bối rối, hắn dùng thuật Linh Tê gọi nàng vài tiếng.

Một lúc lâu sau, Tiểu Thiển mới nhẹ nhàng trả lời. Thương Hạo nổi giận: "Nàng đang ở đâu?"

"Thương Hạo..." Giọng nàng mờ mịt, giống như đang khóc nức nở: "Chàng bị giam ở đó đã bao lâu rồi? Hai sợi xích vàng ấy chắc chắn khiến chàng rất đau. Ta..."

Nghe thấy nàng khóc, Thương Hạo cau mày, bực bội nói: "Ta có đau hay không cũng không liên quan đến nàng, nàng mau quay về đây cho ta."

"Thương Hạo, Tiểu Thiển thương chàng. Ta đã biết có cách thả chàng ra khỏi tháp."

"Nàng đang ở đâu?" Giọng của hắn hơi khàn khàn, và nhỏ dần, lòng càng thêm bất an khiến hắn xiết chặt nắm tay.

"Tru Tiên đài."

Thương Hạo im lặng, nếu Tiểu Thiển có thể nói ra ba chữ "Tru Tiên đài", vậy chắc chắn nàng đã biết nhân quả ẩn giấu trong đó, hắn thở dài, nhắm nghiền hai mắt: "Nàng..."

Nàng mau về đi.

Còn chưa kịp nói, Tiểu Thiển đã cắt ngang lời hắn: "Thương Hạo, sự thật là không hề có thuốc quý nào hết, cũng không có pháp thuật tránh lửa, chẳng qua chàng muốn lừa ta nhảy từ Tru Tiên đài xuống, để ta biến thành tro bụi mà thôi." Tiểu Thiển không phải là một linh vật kiên cường, vừa nói xong nàng đã khóc: "Thương Hạo, chàng không thích ta, chàng muốn giết ta." Giọng nàng nghẹn ngào, chỉ nghĩ đến đã muốn khóc.

Thương Hạo nhíu mày: "Nàng đang nói nhăng cuội gì thế?"

Tiểu Thiển hét lên: "Nhưng mà ta yêu chàng! Ta yêu chàng nhất! Chàng nhớ kỹ lời ta, ta sẽ không bỏ mặc..."

Nghe ra ý đoạn tuyệt trong lời nàng, Thương Hạo giận đến đỏ cả mắt: "Tiểu Thiển! Nàng dám tự quyết..."

"Thương Hạo, ta sẽ không ràng buộc chàng nữa."

Dứt lời, Linh Tê thuật cũng đứt đoạn. lòng Thương Hạo nhói một cái, hắn đưa mắt nhìn về phía ngọn đèn chong kia, ngọn lửa vĩnh viễn không tàn ấy lụi dần rồi hóa thành một luồng khói đen, đèn... tắt rồi.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Người ta vẫn có thể cô đơn ngay cả khi được tình yêu bao bọc, vẫn sợ mất mát dù chiếc chìa khóa mở cửa trái tim của một người đã giữ chặt trong tay và vẫn sợ thay đổi ngay cả khi la bàn trái tim họ luôn chỉ một hướng duy nhất về phía mình

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

back to top