Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Nhi_ phần 3

2014-09-10 08:43

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

"Thương Hạo, ta sẽ không ràng buộc chàng nữa."

Dứt lời, Linh Tê thuật cũng đứt đoạn. lòng Thương Hạo nhói một cái, hắn đưa mắt nhìn về phía ngọn đèn chong kia, ngọn lửa vĩnh viễn không tàn ấy lụi dần rồi hóa thành một luồng khói đen, đèn... tắt rồi.

Tiểu Thiển vội vàng chạy ra khỏi tháp Xá Lợi, chạy thẳng về phía đông Thiên cung, trùng hợp là đêm nay trăng rất tròn, chiếu sáng cả một mảng mây tím bao phủ Thiên giới. Tiểu Thiển cuống quít chạy đi, qua lối rẽ lại đúng lúc trông thấy một tiên tử áo trắng đi từ phía xa đến, nàng vội vàng chạy lên, túm vạt áo người đó nói:


"Tiên nữ! Tiên nữ! Xin lỗi cho em hỏi đường, nó...."

Tiên tử cười dịu dàng nói: "Ta tên là Diệp Tử, em đừng vội, có gì thì từ từ nói."

"Em muốn hỏi, muốn đi tới đài cao phía đông Thiên cung thì đi đường nào? Nơi mà luôn có Liệt Hỏa ấy ạ?"

"Em muốn hỏi Tru Tiên đài đúng không? Đi lối này." Diệp Tử chỉ đường cho nàng, lại băn khoăn nhìn nàng: "Nửa đêm nửa hôm, em muốn đến cái nơi đáng sợ đó làm gì?"

"Tru Tiên đài?" Tiểu Thiển sững sờ: "Em muốn đi tìm thuốc quý, người em yêu bị bệnh, chàng rất khó chịu, nói rằng phía dưới đó có phương thuốc có thể chữa bệnh cho chàng."

"Em đang đùa , dưới Tru Tiên đài, vạn vật mất đi, làm gì có thuốc quý gì." Tiểu Thiển buông thõng tay, đờ đẫn. Diệp Tử vỗ vai nàng: "Đã muộn lắm rồi, mau về cung của mình nghỉ ngơi đi, em là Đăng linh trong phòng của Tiểu tiên quân nào, có cần ta tiễn em đi một đoạn không?"

"Tỷ nói sao...Đăng linh?" Tiểu Thiển giật mình: "Em là Đăng linh? Em là... Đăng linh."

Trong nháy mắt, tất cả mọi việc đều được xâu chuỗi lại. Thương Hạo không muốn nói ra lai lịch của nàng, đèn chong, còn có "thuốc quý" dưới Tru Tiên đài. Tiểu Thiển cũng không ngốc, nếu đến bây giờ mà vẫn không hiểu ra điểm quan trọng thì quá lãng phí dáng vẻ tiên nhân này rồi.

Nhưng, nàng không muốn tin đây là sự thật, nàng yêu Thương Hạo, nhưng chính người nàng yêu nhất trong cuộc đời này lại muốn nàng chết đi.

"Tiểu đăng linh, em ở đâu?" Giọng nói của Diệp Tử bên tai Tiểu Thiển như trôi về nơi xa xăm nào đó, nàng thất thần lảo đảo hai bước, trước khi Diệp Tử kịp phản ứng thì nàng đã chạy về phía đông.



Đến sáng sớm, cuối cùng sợi xích vàng cũng dần ngừng chuyển động, đầu óc Thương Hạo tỉnh táo hơn nhiều, hắn mở mắt nhìn bốn phía, không thấy bóng dáng Tiểu Thiển, trong lòng cảm thấy lo lắng, kèm theo bối rối, hắn dùng thuật Linh Tê gọi nàng vài tiếng.

Một lúc lâu sau, Tiểu Thiển mới nhẹ nhàng trả lời. Thương Hạo nổi giận: "Nàng đang ở đâu?"

"Thương Hạo..." Giọng nàng mờ mịt, giống như đang khóc nức nở: "Chàng bị giam ở đó đã bao lâu rồi? Hai sợi xích vàng ấy chắc chắn khiến chàng rất đau. Ta..."

Nghe thấy nàng khóc, Thương Hạo cau mày, bực bội nói: "Ta có đau hay không cũng không liên quan đến nàng, nàng mau quay về đây cho ta."

"Thương Hạo, Tiểu Thiển thương chàng. Ta đã biết có cách thả chàng ra khỏi tháp."

"Nàng đang ở đâu?" Giọng của hắn hơi khàn khàn, và nhỏ dần, lòng càng thêm bất an khiến hắn xiết chặt nắm tay.

"Tru Tiên đài."

Thương Hạo im lặng, nếu Tiểu Thiển có thể nói ra ba chữ "Tru Tiên đài", vậy chắc chắn nàng đã biết nhân quả ẩn giấu trong đó, hắn thở dài, nhắm nghiền hai mắt: "Nàng..."

Nàng mau về đi.

Còn chưa kịp nói, Tiểu Thiển đã cắt ngang lời hắn: "Thương Hạo, sự thật là không hề có thuốc quý nào hết, cũng không có pháp thuật tránh lửa, chẳng qua chàng muốn lừa ta nhảy từ Tru Tiên đài xuống, để ta biến thành tro bụi mà thôi." Tiểu Thiển không phải là một linh vật kiên cường, vừa nói xong nàng đã khóc: "Thương Hạo, chàng không thích ta, chàng muốn giết ta." Giọng nàng nghẹn ngào, chỉ nghĩ đến đã muốn khóc.

Thương Hạo nhíu mày: "Nàng đang nói nhăng cuội gì thế?"

Tiểu Thiển hét lên: "Nhưng mà ta yêu chàng! Ta yêu chàng nhất! Chàng nhớ kỹ lời ta, ta sẽ không bỏ mặc..."

Nghe ra ý đoạn tuyệt trong lời nàng, Thương Hạo giận đến đỏ cả mắt: "Tiểu Thiển! Nàng dám tự quyết..."

"Thương Hạo, ta sẽ không ràng buộc chàng nữa."

Dứt lời, Linh Tê thuật cũng đứt đoạn. lòng Thương Hạo nhói một cái, hắn đưa mắt nhìn về phía ngọn đèn chong kia, ngọn lửa vĩnh viễn không tàn ấy lụi dần rồi hóa thành một luồng khói đen, đèn... tắt rồi.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top