Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một ngày quái đản_Phần 1

2014-09-09 15:35

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

Bốn mối tình cũ tuần tự gõ cửa trong cùng một ngày, lại là ngày đầu tiên của tuần trăng mật, thì rõ là Thần Tình Yêu đang giở quẻ hại người!

Anh có tiếc không?

Sáng mùa hè, Singapore mưa. Bầu trời tối mù nặng mây khiến kim đồng hồ đang nhích gần số 9 trở thành như một tên nói láo. Lê ngồi trong sảnh khách sạn, bên cửa sổ, hít tận lực làn thơm tho ngoi lên từ tách cà phê. Hans – anh chồng mới cưới của cô giở thói lười biếng, bỏ bữa sáng mà ngủ nướng. Cũng tốt, tiết trời u uẩn này lý tưởng để tự kỷ hơn là sẻ chia.

Lê hớp một ngụm cà phê, rồi ngắm mưa, rồi mân mê chiếc nhẫn xinh trên ngón áp út. Lòng cô mơn man rất lạ, mơ hồ chẳng rõ mình đang dũng cảm hay mù quáng. Một nửa cô tự tin vào quyết định cưới chồng ở tuổi 22, chỉ vừa chân ướt chân ráo rời trường đại học. Yêu là cưới, không tính sớm muộn. Một nửa cô hoài nghi bản thân cố tình nhảy vào thế phóng lao phải theo lao, vì đã ngấy cảnh “tình yêu đẹp đấy nhưng trước sau cũng rã đám”. Cô chủ động tìm ràng buộc, trong cái chán ngấy âm thầm dành cho việc cứ hoài gầy dựng những cuộc tình mới.



Bần thần chốc lát trong tâm trạng phức tạp, rồi Lê vỗ má mình, đánh tan tư lự. Mối quan hệ này đã đến hồi trăng mật. Nay chỉ có thể tìm cách sống tiếp trong hạnh phúc, chứ làm gì còn đường thoái lui.

- Anh ngồi đây được chứ?

Lê chào chàng điển trai đứng bên bàn bằng cái miệng há hết sức vô duyên. Ánh mắt vừa thú vị vừa lúng túng của Tove nhẹ nhàng dắt cô về thực tại. Cô gật như lật đật và miệng vẫn há.

Lặng yên trên chiếc ghế đối diện Lê, Tove ơ hờ nhìn màn mưa ào ạt. Rồi anh lộ liễu quan sát cô, nhưng tuyệt nhiên không định bắt chuyện, tránh phá bĩnh khoảng thời gian mà cô có vẻ đang dành để nghiên cứu nội tâm. Dáng điệu cô thanh tịnh tuyệt đối, mắt mơ màng nhìn cà phê trong tách. Nhưng ruột gan cô phừng phừng trên đống lửa. Sau vài chục lần thầm lải nhải “Chỉ nhìn thôi thì đâu phải ngoại tình!”, cô mới rụt rè ngẩng lên, cho phép mình một lần nữa phiêu trong vẻ nam thần của Tove.

Tove có quyền năng khiến con gái mất trí ngay cái nhìn đầu tiên. Anh dong dỏng và săn chắc. Mái tóc vàng sậm như cánh đồng lúa mạch đương thời chín rộm. Đôi mắt màu hổ phách sâu hút, ngỡ qua đấy có thể dõi xuống tận đáy tâm hồn. Khuôn miệng hơi móm, mọi đường vân trên bờ môi đều phả mê hoặc. Nụ cười tựa mặt trời của một ngày rực nắng, phảng phất nét ngạo nghễ của gã trai hiểu rõ lực hấp dẫn mã ngoài mình có.

Lê nhận ra thời gian đã phủ một lớp mỏng lên Tove, che lấp những dấu vết thuộc về khí chất của một tay chơi. Thời gian khiến anh càng đẹp khó cưỡng. Chững chạc làm tăng ma lực của nam tính…

Ba năm đầu đại học, Lê ở Singapore và Tove là nguyên nhân khiến cô rời đi.

Đấy là năm thứ ba. Anh chuyển đến trường Lê theo chương trình trao đổi sinh viên. Vừa gặp anh, bạn cùng phòng của cô và nhiều cô gái đã phát cuồng. Ỷ thế đẹp trai, Tove tự cho mình quyền đào hoa. Con gái ngã vào tay anh nhiều vô kể. Tuy vậy, thành tích cô bạn cùng phòng thu được sau nửa học kỳ thương thầm nhớ trộm chỉ là một số điện thoại không bao giờ dám gọi, cùng vài lần… cười duyên trong thư viện và tiệc tùng. Lê tiếp cận Tove hòng làm mẫu cho bạn về nghệ thuật cưa trai. Và mô típ xưa như cái cưa: cô sập bẫy chính mình.

Tove và Lê bí mật hẹn hò nhiều tháng. Góc kín sân bóng rổ. Dạo phố nửa đêm. Quán ăn tồi tàn mà không sinh viên nào thèm bén mảng tới… Anh buông tay cô ngay khi xuất hiện người quen, giả lả như vô tình cùng cô ở một chỗ. Cột chú ngựa non vẫn thèm mùi vị đồng cỏ còn khó hơn bắc thang lên trời, nên cô chấp nhận để anh đá long nheo hết ả này sang ả khác, miễn anh hứa nghiêm túc trong chuyện với mình. Lê lên một danh sách dài lý lẽ tự dằn lòng khi anh đi với nàng khác: ăn vụng tuyệt hơn ăn trên đĩa, đa tình nằm trong gene di truyền của cánh đàn ông từ thuở khai thiên lập địa, vân vân và vân vân. Cô ngụy trang những cú rát lòng bằng cái tự hào hão rằng mình là người yêu rộng lượng và sâu sắc nhất quả đất. Nhưng nào có biên giới cho ham muốn chiếm hữu của con người. Hoa Tove hái ngày càng nhiều. Và Lê chua chát ngày càng đậm.



Đêm chơi bời trước tuần thi cuối kỳ, Lê say túy lúy. Rượu đập vỡ cái hũ uất ức cô trữ lâu ngày. Cô ôm loa phóng thanh leo lên chiếc bàn giữa đám tiệc, tung hê chuyện với Tove. Trách mắng, kết tội và chấm hết. Ngay sau bài thi cuối, Tove lặng lẽ về nước, còn cô đăng ký đi trao đổi sinh viên sang Anh. Chẳng còn mặt mũi nhìn nhau. Chẳng còn mặt mũi nhìn ai.

- Anh mới vào khách sạn này làm. Em vẫn luôn ở Sing à? Đã học xong chưa? Sao lại đến đây? – Tove đầu hàng bầu khí im ắng đến lố bịch.

- Em rời Sing cùng lúc với anh. – Lê vân vê chiếc nhẫn cưới, giọng hờ hững – Giờ em đang đi trăng mật.

- Ồ! Chúc mừng! – Tove đưa tách cà phê lên, che nụ cười xã giao.

- Anh có tiếc không?

Mắt Tove rối vò dò đoán. Câu hỏi của cô tưởng rạch ròi mà lại tù mù. Thân phận của cô – một nàng dâu mới – khiến tình thế thêm nhập nhằng. Một câu trả lời bất cẩn dễ mào đầu một cuộc ngoại tình tư tưởng. Nghĩ nhiều giây, Tove quyết định đáp bằng tiếng tằng hắng, rồi lấy cớ bận việc bỏ đi.

Lê tiễn Tove bằng ánh mắt lãnh đạm. Cô không nhìn theo anh, chỉ trút cái thở dài vào tách cà phê đã lạnh. Lưỡi đăng đắng vị tiếc nuối. Cô tiếc ngày xưa, cám dỗ nhất thời đã lóa mắt Tove, khiến anh vuột mất người yêu đáng mơ ước là cô. Cô tiếc hành động nông nổi trong bữa tiệc năm nào, để bây giờ không dám gặp lại nhiều bạn bè cũ, e họ thầm cười nhạo mình. Cô tiếc anh – miếng bánh ngon mà số phận không chia cho.

Trong mạch nuối tiếc, Lê chợt thấy buồn cười mà ngưỡng mộ hành động gan dạ của Tove. Nếu cô thấy anh trước, chắc chắn sẽ lẩn ngay chứ không chủ động gọi lại. Chẳng ghét bỏ, nhưng còn gì nói với nhau? Có những người cả đời cô không mong gặp lại dù vẫn thường nhớ đến, vì lẽ này hay lẽ khác. Nhưng anh với cô cứ điềm nhiên như không… Tình xưa phải chăng mỗi mình cô ngộ nhận, còn anh chỉ chơi đùa? – Nghĩ đến đấy, vị đắng thoang thoảng trên lưỡi cô hóa đậm nghét. Cô ném thẳng cuộc hội ngộ vào sọt rác của trí nhớ.

(...)

Tác giả: Ploy

Được thể hiện qua giọng đọc : Nhím Xù, Jun

Kỹ Thuật: Nhím Xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 655: Em không sai khi dừng yêu lại, chúng ta sai nếu bước khỏi đời nhau

Blog Radio 655: Em không sai khi dừng yêu lại, chúng ta sai nếu bước khỏi đời nhau

Con người đôi khi gặp được nhau là duyên, đến được với nhau là phận, ở bên nhau trở thành thói quen, nhưng lựa chọn buông tay lại đau đớn khôn nguôi.

Replay Blog Radio: Người yêu cũ nhắn tin hỏi, tôi trả lời: ‘Em rất tốt, còn anh?’

Replay Blog Radio: Người yêu cũ nhắn tin hỏi, tôi trả lời: ‘Em rất tốt, còn anh?’

Người yêu cũ à! Phía sau một cô gái là gì anh biết không? Có một người đã nói rằng “Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy…” Và với em nó chính là nỗi nhớ về những gì đã qua mà ta không thể nắm giữ, nỗi nhớ về những phần YÊU đã mất đi.

Đến khi nào anh mới bớt suy nghĩ về em?

Đến khi nào anh mới bớt suy nghĩ về em?

Người ta thường nói đàn bà là phái yêu đặc biệt trong chuyện tình yêu. Nhưng đôi khi đàn ông tuy có thể mạnh mẽ trên rất nhiều phương diện tuy nhiên trong tình yêu thì lại yếu đuối đến không ngờ.

Người yêu cũ nhắn tin: “Em không sai, chúng ta sai”

Người yêu cũ nhắn tin: “Em không sai, chúng ta sai”

Yêu lại người cũ? Người ta nói với em yêu lại người cũ như đọc một cuốn sách đã biết trước kết thúc, nhàm chán và vô vị. Tại sao khi em cố gắng quên đi anh, anh lại xuất hiện? Tại sao khi em chấp nhận được sự thật anh rời xa em, anh lại nói chúng ta quay lại? Là một sự thử lòng em ư trong mối tình "đọc lại" này?

Blog Radio 654: Vì quá đau nên không thể cùng nhau suốt kiếp

Blog Radio 654: Vì quá đau nên không thể cùng nhau suốt kiếp

Đôi khi người ta rời bỏ nhau không phải vì hết yêu mà vì đã tổn thương quá nhiều. Một mối tình không có hạnh phúc, một mối tình chỉ toàn làm đau lẫn nhau thì sao có thể đi cùng nhau suốt kiếp.

MV ‘Không thể cùng nhau suốt kiếp’ của Hòa Minzy sát sử đến đâu?

MV ‘Không thể cùng nhau suốt kiếp’ của Hòa Minzy sát sử đến đâu?

Liệu MV của Hòa Minzy có sát sử không và sát sử đến đâu? Liệu có chi tiết nào hư cấu?

Replay Blog Radio: Mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều có một lí do

Replay Blog Radio: Mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều có một lí do

Nếu có thể tôi cũng muốn có thể giữ tất cả mọi người bên cạnh mình, không bao giờ phải chia tay nhau, nhưng tôi cũng hiểu rõ, giữa cuộc đời muôn trùng này có gặp gỡ, có chia ly thì mới có điều kì diệu, người cũ không đi thì người mới sao đến. Duyên hết thì tự khắc sẽ rời đi! Hãy luôn nhớ mỗi cuộc gặp gỡ trong cuộc đời này đều là lí do để chúng ta trưởng thành hơn!

Cuộc đời này có nhiều sân ga và sân ga có anh không còn là đích đến

Cuộc đời này có nhiều sân ga và sân ga có anh không còn là đích đến

Đời người như những con tàu, để đến được đích cuối cùng phải trải qua bao nhiêu điểm dừng, gặp bao người đặt chân lên mỗi cuộc hành trình dài dằng dặc. Người ta nói rằng người yêu cũ vốn là để quên đi.

Chủ tịch Hồ Chí Minh và nghệ thuật trả lời phỏng vấn cực tài tình khiến báo chí quốc tế thán phục

Chủ tịch Hồ Chí Minh và nghệ thuật trả lời phỏng vấn cực tài tình khiến báo chí quốc tế thán phục

Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ được biết đến như một Danh nhân văn hóa thế giới, Anh hùng giải phóng dân tộc, Lãnh tụ của nhân dân Việt Nam mà còn là một nhà chính trị, quân sự, ngoại giao đầy tài ba. Người đã nhiều lần chủ động tiếp xúc, trả lời phỏng vấn của phóng viên nước ngoài vì truyền thông là một kênh rất hữu hiệu để thế giới hiểu rõ tình hình, chủ trương của Việt Nam, qua đó tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế.

Sau này hãy gặp lại nhau vào mua hoa nở nhé

Sau này hãy gặp lại nhau vào mua hoa nở nhé

Một mối quan hệ tưởng chừng bình yên nhưng thật ra lại khiến người ta nhớ đến khắc cốt ghi tâm. Cuộc đời sẽ có người bước đến nhưng lại không nắm tay ta đi đến cuối cuộc hành trình.Nhưng chính lúc họ rời đi sẽ dạy cho ta cách yêu thương bản thân mình và những mối tình về sau. Xuất hiện trong thanh xuân của nhau đó chính là “duyên”, còn việc ở lại bên nhau bao lâu lại là do giữ gìn.

back to top