Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Nhi_ phần 2

2014-09-03 19:04

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Phải trả lời thế nào? Thương Hạo nghĩ, chẳng lẽ nói cho ngươi biết, ngươi chết thì ta mới có thể ra ngoài ư? Đột nhiên vào lúc đó, Thương Hạo lại oán hận hành động vô vị trước kia của chính mình. Nếu không bị giam ở trong này... thì bây giờ sao đến mức khó xử thế này.Tiểu Thiển lại rời khỏi tháp Xá Lợi. Thương Hạo nghĩ, có lẽ nàng sẽ vĩnh viễn không trở về. Trong tháp Xá Lợi yên tĩnh đến mức hắn lại nhớ rất lâu trước đây, có mọt đứa bé con bò lên trên người hắn giở trò lưu manh. Từ nhỏ sát khí đã bao trùm quanh thân hắn, không có ai dám ngang ngược đến thế trước mặt hắn. Sau này... có lẽ cũng sẽ không có.

"Có người giúp ta đi lấy thuốc đương nhiên là vô cùng quý giá." Thương Hạo nói: "Nhưng mà thuốc kia không dễ dàng lấy được đâu."


Tiểu Thiển lau nước mắt bật người đứng dậy nói: "Ngươi nói đi, ta đi lấy cho ngươi!"

Thấy nàng kiên quyết như thế, Thương Hạo chớp mắt: "Sao lại làm ra vẻ như liều mạng thế?" Rõ ràng hắn không hề đối xử tốt với nàng.

Tiểu Thiển ngơ ngác: "Ngươi là người thân nhất của ta, không liều mạng vì ngươi thì có thể vì ai chứ? Sau khi ta bị chó cắn, đám trẻ con đứng xem trò vui xong đều xua tay về nhà, khi đó ta đã nghĩ đến ngươi, ngươi luôn ở nơi này cùng ta, ngươi chính là gia đình của ta. Đương nhiên ta phải đối xử tốt với ngươi."

Thương Hạo nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, không nói nên lời.

"Thương Hạo, thuốc ở đâu? Ta đi lấy."

"Ở Thiên cung..." Hắn vừa mở miệng liền dừng lại, lần đầu tiên có cảm giác mình có phải quá đê tiện hay không. Đúng lúc đó, sợi xích vàng phía sau đột nhiên chuyển động, cứ mỗi khi đến kỳ trăng tròn là sợi xích xuyên qua xương bả vai hắn sẽ chuyển động. Ý đồ của Thiên giới muốn khiến thân thể hắn đau nhức, để có thể khiến hắn khắc cốt ghi tâm rằng bản thân bây giờ là phạm nhân Thiên giới. Thương Hạo gắng gượng qua cơn đau thứ nhất, mặc kệ sợi xích phía sau chuyển động thế nào, hắn vẫn bình thản nói: "Ở phía đông Thiên cung có một nơi, ở nơi đó có một đài cao, dưới đài đó có đốt Liệt Hỏa, thuốc có thể chữa trị vết thương của ta ở trong Liệt Hỏa."

Tiểu Điểm lẩm nhẩm ghi nhớ, nàng cân nhắc một lát: "Nhưng nếu chẳng may ta bị lửa thiêu chết thì làm sao?"

"Ngươi lại đây lấy một giọt máu trên người ta mà uống. Từ nay về sau ngươi và ta tâm ý tương thông, ngươi đi đến đâu cũng có thể nghe thấy tiếng ta, mặt khác, máu của ta có thể khiến lửa kia không làm ngươi bị bỏng." Tiểu Thiển ngoan ngoãn gật đầu, uống một giọt máu của hắn: "Vậy ta đi đây."



Thương Hạo im lặng một lát mới nói: "Hiện giờ bên ngoài trời đã tối, ngươi đợi trời sáng hãy ra ngoài."

Tiểu Thiển không nghi ngờ, lại ngồi xuống nhìn hắn: "Thương Hạo, vì sao ngươi lại bị giam ở đây?"

"Giết người, làm đổ vài tòa tháp. Bị lão già lừa đảo đầu đầy mụn bọc(*) giam lại."

"Vậy ông già lừa đảo kia chắc chắn rất lợi hại." Tiểu Thiên suy nghĩ gì đó gật gật đầu. "Vậy sao trước kia ngươi lại giết người, làm đổ nhà người ta thế?" Thương Hạo giật mình, sửng sốt nghĩ lại từ xưa tới nay chưa từng tìm hiểu nguyên nhân vì sao bản thân lại làm như vậy. Thật lâu sau hắn mới ngập ngừng nói: "Vì... quá nhàm chán."

Tiểu Thiên cũng không thấy chỗ nào không đúng, nàng lại hỏi tiếp: "Vậy ngươi bị giam bao lâu rồi? Vẫn luôn ở trong đây sao?"

"Nhìn ngọn đèn ở bên cạnh ngươi ấy, bao giờ lửa tắt thì ta có thể ra ngoài."

Tiểu Thiên nhìn ngọn đèn kia chằm chằm, cảm thấy không hiểu lắm, lại đổi chủ đề: "Vậy ngươi có biết vì sao ta lại ở đây không?"

Thương Hạo nhắm mắt không trả lời. Tiểu Thiền thở phì phì cằn nhằn: "Lại không để ý tới ta, ta cũng không thèm để ý ngươi nữa."

Phải trả lời thế nào? Thương Hạo nghĩ, chẳng lẽ nói cho ngươi biết, ngươi chết thì ta mới có thể ra ngoài ư? Đột nhiên vào lúc đó, Thương Hạo lại oán hận hành động vô vị trước kia của chính mình. Nếu không bị giam ở trong này... thì bây giờ sao đến mức khó xử thế này.Tiểu Thiển lại rời khỏi tháp Xá Lợi. Thương Hạo nghĩ, có lẽ nàng sẽ vĩnh viễn không trở về.

Trong tháp Xá Lợi yên tĩnh đến mức hắn lại nhớ rất lâu trước đây, có mọt đứa bé con bò lên trên người hắn giở trò lưu manh. Từ nhỏ sát khí đã bao trùm quanh thân hắn, không có ai dám ngang ngược đến thế trước mặt hắn. Sau này... có lẽ cũng sẽ không có.Trong lúc nhất thời, hắn đột nhiên có cảm giác muốn gọi nàng quay về.

"Thương Hạo!" Hắn đang suy nghĩ, chợt nghe thấy tiếng nói của Tiểu Thiển vang lên trong đầu, nàng khóc nức nở nói: "Lại là con chó của Tam Nhãn Thần Quân,... nó lại muốn cắn ta!"

Thương Hạo lạnh mặt, nghĩ đến vết thương trên tay Tiểu Thiển, lạnh lùng nói: "Đánh gãy chân nó đi."

"Gãy... đánh gãy bằng cách nào..." Giọng nói của Tiểu Thiển run rẩy, Thương Hạo đã quên mất người nào đó rất vụng về, không có linh lực, không biết dùng pháp thuật. Ngoài trừ để người khác bắt nạt, nàng chẳng làm được chuyện gì. Hắn giận dữ nói: "Ngươi cứ làm theo lời ta là được."

"Được."

Chờ đến khi Tiểu Thiển làm theo lời hắn xong, chỉ một lát sau hắn đoán sẽ thấy nàng hốt hoảng quay về tháp Xá Lợi.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

back to top