Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Nhi_ phần 2

2014-09-03 19:04

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Phải trả lời thế nào? Thương Hạo nghĩ, chẳng lẽ nói cho ngươi biết, ngươi chết thì ta mới có thể ra ngoài ư? Đột nhiên vào lúc đó, Thương Hạo lại oán hận hành động vô vị trước kia của chính mình. Nếu không bị giam ở trong này... thì bây giờ sao đến mức khó xử thế này.Tiểu Thiển lại rời khỏi tháp Xá Lợi. Thương Hạo nghĩ, có lẽ nàng sẽ vĩnh viễn không trở về. Trong tháp Xá Lợi yên tĩnh đến mức hắn lại nhớ rất lâu trước đây, có mọt đứa bé con bò lên trên người hắn giở trò lưu manh. Từ nhỏ sát khí đã bao trùm quanh thân hắn, không có ai dám ngang ngược đến thế trước mặt hắn. Sau này... có lẽ cũng sẽ không có.

"Có người giúp ta đi lấy thuốc đương nhiên là vô cùng quý giá." Thương Hạo nói: "Nhưng mà thuốc kia không dễ dàng lấy được đâu."


Tiểu Thiển lau nước mắt bật người đứng dậy nói: "Ngươi nói đi, ta đi lấy cho ngươi!"

Thấy nàng kiên quyết như thế, Thương Hạo chớp mắt: "Sao lại làm ra vẻ như liều mạng thế?" Rõ ràng hắn không hề đối xử tốt với nàng.

Tiểu Thiển ngơ ngác: "Ngươi là người thân nhất của ta, không liều mạng vì ngươi thì có thể vì ai chứ? Sau khi ta bị chó cắn, đám trẻ con đứng xem trò vui xong đều xua tay về nhà, khi đó ta đã nghĩ đến ngươi, ngươi luôn ở nơi này cùng ta, ngươi chính là gia đình của ta. Đương nhiên ta phải đối xử tốt với ngươi."

Thương Hạo nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, không nói nên lời.

"Thương Hạo, thuốc ở đâu? Ta đi lấy."

"Ở Thiên cung..." Hắn vừa mở miệng liền dừng lại, lần đầu tiên có cảm giác mình có phải quá đê tiện hay không. Đúng lúc đó, sợi xích vàng phía sau đột nhiên chuyển động, cứ mỗi khi đến kỳ trăng tròn là sợi xích xuyên qua xương bả vai hắn sẽ chuyển động. Ý đồ của Thiên giới muốn khiến thân thể hắn đau nhức, để có thể khiến hắn khắc cốt ghi tâm rằng bản thân bây giờ là phạm nhân Thiên giới. Thương Hạo gắng gượng qua cơn đau thứ nhất, mặc kệ sợi xích phía sau chuyển động thế nào, hắn vẫn bình thản nói: "Ở phía đông Thiên cung có một nơi, ở nơi đó có một đài cao, dưới đài đó có đốt Liệt Hỏa, thuốc có thể chữa trị vết thương của ta ở trong Liệt Hỏa."

Tiểu Điểm lẩm nhẩm ghi nhớ, nàng cân nhắc một lát: "Nhưng nếu chẳng may ta bị lửa thiêu chết thì làm sao?"

"Ngươi lại đây lấy một giọt máu trên người ta mà uống. Từ nay về sau ngươi và ta tâm ý tương thông, ngươi đi đến đâu cũng có thể nghe thấy tiếng ta, mặt khác, máu của ta có thể khiến lửa kia không làm ngươi bị bỏng." Tiểu Thiển ngoan ngoãn gật đầu, uống một giọt máu của hắn: "Vậy ta đi đây."



Thương Hạo im lặng một lát mới nói: "Hiện giờ bên ngoài trời đã tối, ngươi đợi trời sáng hãy ra ngoài."

Tiểu Thiển không nghi ngờ, lại ngồi xuống nhìn hắn: "Thương Hạo, vì sao ngươi lại bị giam ở đây?"

"Giết người, làm đổ vài tòa tháp. Bị lão già lừa đảo đầu đầy mụn bọc(*) giam lại."

"Vậy ông già lừa đảo kia chắc chắn rất lợi hại." Tiểu Thiên suy nghĩ gì đó gật gật đầu. "Vậy sao trước kia ngươi lại giết người, làm đổ nhà người ta thế?" Thương Hạo giật mình, sửng sốt nghĩ lại từ xưa tới nay chưa từng tìm hiểu nguyên nhân vì sao bản thân lại làm như vậy. Thật lâu sau hắn mới ngập ngừng nói: "Vì... quá nhàm chán."

Tiểu Thiên cũng không thấy chỗ nào không đúng, nàng lại hỏi tiếp: "Vậy ngươi bị giam bao lâu rồi? Vẫn luôn ở trong đây sao?"

"Nhìn ngọn đèn ở bên cạnh ngươi ấy, bao giờ lửa tắt thì ta có thể ra ngoài."

Tiểu Thiên nhìn ngọn đèn kia chằm chằm, cảm thấy không hiểu lắm, lại đổi chủ đề: "Vậy ngươi có biết vì sao ta lại ở đây không?"

Thương Hạo nhắm mắt không trả lời. Tiểu Thiền thở phì phì cằn nhằn: "Lại không để ý tới ta, ta cũng không thèm để ý ngươi nữa."

Phải trả lời thế nào? Thương Hạo nghĩ, chẳng lẽ nói cho ngươi biết, ngươi chết thì ta mới có thể ra ngoài ư? Đột nhiên vào lúc đó, Thương Hạo lại oán hận hành động vô vị trước kia của chính mình. Nếu không bị giam ở trong này... thì bây giờ sao đến mức khó xử thế này.Tiểu Thiển lại rời khỏi tháp Xá Lợi. Thương Hạo nghĩ, có lẽ nàng sẽ vĩnh viễn không trở về.

Trong tháp Xá Lợi yên tĩnh đến mức hắn lại nhớ rất lâu trước đây, có mọt đứa bé con bò lên trên người hắn giở trò lưu manh. Từ nhỏ sát khí đã bao trùm quanh thân hắn, không có ai dám ngang ngược đến thế trước mặt hắn. Sau này... có lẽ cũng sẽ không có.Trong lúc nhất thời, hắn đột nhiên có cảm giác muốn gọi nàng quay về.

"Thương Hạo!" Hắn đang suy nghĩ, chợt nghe thấy tiếng nói của Tiểu Thiển vang lên trong đầu, nàng khóc nức nở nói: "Lại là con chó của Tam Nhãn Thần Quân,... nó lại muốn cắn ta!"

Thương Hạo lạnh mặt, nghĩ đến vết thương trên tay Tiểu Thiển, lạnh lùng nói: "Đánh gãy chân nó đi."

"Gãy... đánh gãy bằng cách nào..." Giọng nói của Tiểu Thiển run rẩy, Thương Hạo đã quên mất người nào đó rất vụng về, không có linh lực, không biết dùng pháp thuật. Ngoài trừ để người khác bắt nạt, nàng chẳng làm được chuyện gì. Hắn giận dữ nói: "Ngươi cứ làm theo lời ta là được."

"Được."

Chờ đến khi Tiểu Thiển làm theo lời hắn xong, chỉ một lát sau hắn đoán sẽ thấy nàng hốt hoảng quay về tháp Xá Lợi.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không phải một thời điểm, mà là cả quá trình dài, còn có cả những hạnh phúc và đau thương. Ai rồi cũng sẽ lớn, nhưng để trưởng thành hơn từng ngày, đánh đổi có, thay đổi có. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ chiến đấu hết mình.

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Giống như xương rồng và sa mạc, anh muốn được ngắm nhìn em trong mọi khoảnh khắc vui buồn đau thương bên ngoài cuộc sống, anh muốn là vùng đất thật rộng lớn chỉ để chứa riêng em. Và nếu như em là xương rồng thì anh nguyện là sa mạc rộng lớn để ôm trọn lấy em.

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Mười năm sau này của sau này, tôi sẽ để cậu nắm lấy một bàn tay khác. Đời người ngắn ngủi, tồn tại những cái mười năm ấy cũng quá đủ rồi. Làm người không nên quá tham lam, nhất là trong tình yêu.

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Chúng ta gặp nhau là một duyên phận nhưng để đi với nhau cả đời đó là sự thay đổi và cố gắng không ngừng nghỉ. Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi cả anh và em cùng cố gắng yêu thương.

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Ngày xưa, ngày tôi tuổi thanh xuân, tôi giống mẹ bảo thủ ngỡ tình đầu như cơn gió mùa thổi mãi. Những lá thư, tấm bưu thiếp và cả những mẩu bút chì tôi dùng để viết, tôi cũng gói gọn trong ngăn kéo và giữ gìn.

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Hết thật rồi. Phải buông tay ra rồi. Mà sao trong lòng lại cay đắng thế này!

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Sau cùng chúc mỗi một người chúng ta đều sẽ không lỡ hẹn với phiên bản tốt nhất của chính bản thân mình. Chúc bạn một đời an nhiên.

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Tình cảm dẫu mang vị đắng của nước mắt, buồn của sự chia ly nhưng ngoài kia vẫn có biết bao người chờ mong. Thật không ngờ đến lúc ta hiểu tâm tư một người lại chính là lúc người rời xa ta.

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Tình cảm của con người cũng như hoa trong gương như trăng dưới nước phút chốc thành mây. Nếu chọn người mình yêu thì mệt mỏi trong lòng nhưng hạnh phúc trong tim. Còn chọn người yêu mình thì vĩnh viễn phụ đi trái tim của họ.

Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai

Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai

Mùa hạ ấy, tôi đánh mất chính tôi, cũng buông tay những kí ức đẹp nhất của chúng ta. Mà ngay cả lời nói cuối cùng muốn dành cho cậu cũng đã bị cái chói chang của ngày hạ ấy chôn vùi. Tất cả mọi thứ, vĩnh viễn biến mất sau ngày hạ năm ấy.

back to top