Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 219: Promise me – vết xước ngọt ngào trong tim

2014-08-30 00:10

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Hằng Nga

CXAN - Chẳng cần một câu nói nào, chỉ cần cái ôm ghì siết mạnh của anh đã cho tôi câu trả lời mà mình cần biết...Từ ngày ấy, giai điệu bài hát này trở thành một phần ký ức và kỷ niệm trong tôi. Không phải là những ký ức dằn vặt khổ sở vì ghen tuông, mà là những ký ức ngọt ngào bởi tôi và anh đã tìm thấy cho mình một nửa của cuộc đời nhau.


***

Lần đầu tiên tôi biết đến giai điệu của bài hát này là một sự tình cờ, những âm thanh trong trẻo ma mị và buồn da diết đó phát ra từ tiếng chuông điện thoại của anh - người con trai tôi yêu.Tôi đã bị thu hút ngay từ những nốt nhạc đầu tiên, bởi tâm hồn vốn nhạy cảm với âm nhạc và những giai điệu mềm mại như thế này... Nhưng tôi không hề biết đó là bài hát kỷ niệm của anh và người ấy - người phụ nữ đến với anh trước tôi.

Khi biết được sự thật đó, trái tim tôi chợt thấy xót xa cho chính mối tình của mình, tôi chông chênh giữa hai dòng suy nghĩ: Liệu anh có yêu tôi hay tôi chỉ là cái bóng thế chỗ cho người con gái kia mà thôi?

Nỗi nhức nhối như một vết xước trong trái tim khi tôi lên mạng search và nghe lại ca khúc Promise Me của Beverly Craven:

“Anh châm thêm một điếu thuốc nữa
Em đổ đầy những ly rượu nho
Bốn giờ sáng
Bầu trời ngoài kia bình minh đã bắt đầu ló rạng
Giây phút này, em ở đây, ở nơi mà em luôn mong muốn thuộc về
Gần như thời gian đã lùi xa
Nhưng em vẫn mãi nguyện cầu đêm qua ở lại.


Anh như đang miên man ở một thế giới nào khác
Nhưng em vẫn có thể nhìn thấu tận cùng tâm tưởng anh
Tại sao anh dường như ở rất xa
Dù đang nằm bên cạnh em thật gần
Khi em bước đi xa em sẽ luôn nhớ anh
Và nghĩ về anh
Bất kể đêm hay ngày”.

ôm em

Từng câu hát như làm trái tim tôi thêm đau đớn, hóa ra họ yêu nhau sâu đậm đến vậy, để đến giờ sau khi chia tay gần 2 năm, họ vẫn nhớ về nhau, khắc khoải từng kỷ niệm đã có trong nhau. Phải nhớ, phải yêu sâu đậm thế nào thì anh mới để ca khúc này làm nhạc chuông, và buồn thay nó cũng vang lên khi tôi gọi đến... Từng đêm trong bóng tối, nước mắt tôi tuôn ướt đẫm gối khi giai điệu bài hát cứ vang mãi trong đầu.

Người con gái đó đã bước qua đời anh, gạt anh sang một bên và bỏ đi với những hoài bão của riêng mình, yêu một người con trai khác nữa, vậy thì cô ấy lấy quyền gì, lấy tư thế gì để nói với anh câu:

“Hứa với em, anh sẽ mãi đợi em quay về
Vì em sẽ dành trọn tất cả tình yêu này cho anh
Em sẽ về bên anh sớm thôi
Hứa với em, hãy cứ chờ em anh nhé
Em muốn biết rằng anh cũng yêu em
Và vì thế, em sẽ sớm quay trở về.”

Vừa chua chát cho mối tình xưa của anh, tôi vừa thấy đắng nghét nơi cổ họng bởi suy nghĩ ghen tuông càng ngày càng khiến tôi đau đớn. Tôi không cho anh biết tôi nghĩ gì, tôi ít cười, ít nói hẳn khi đi bên anh, nhưng có lẽ anh cũng không nhận ra điều đó. Chỉ có những vòng tay ôm dần dần buông lỏng, những nụ hôn không còn sâu đậm nồng nàn như tôi vẫn tưởng.

Rồi một ngày tôi lựa chọn biến mất khỏi cuộc sống của anh. Chỉ để lại dòng tin nhắn: " Hãy cho tình yêu này thời gian để nhìn lại, hãy xem chúng ta có thực sự cần có nhau, hãy để cho trái tim của anh về đúng vị trí của nó, dù kết quả có ra sao...thì nó vẫn tốt hơn là ở bên cạnh em nhưng anh vẫn nhớ về người ấy. Em xin lỗi, em đã biết cả rồi...và mỗi lần nghe lại ca khúc đó vang lên từ nhạc chuông của anh là một lần vết xước trong tim em thêm sâu, thêm nhức nhối. Tạm biệt anh." Tôi tắt điện thoại, không liên lạc với anh suốt 5 ngày. 5 ngày mà tôi thấy sao dài đằng đẵng, bởi tôi đã quen với hơi ấm trong vòng tay anh, mùi hương thanh nhẹ nhưng trầm ổn từ anh, nhịp đập trái tim anh mối khi tôi áp tai vào lồng ngực ấy...những ánh mắt, nụ cười phảng phất quay cuồng trong cả những giấc ngủ muộn màng mộng mị.

Tôi chọn cho mình cách biến mất, bởi tôi không muốn ghen với quá khứ của anh, ghen với một người tôi chưa từng quen, chưa từng biết mặt. Tôi cũng muốn cho mình một câu trả lời: Thật ra anh có yêu tôi không? Tôi lang thang trong cái se sắt của mùa đông Hà Nội, đi dọc những con đường xám xịt bởi mưa gió, mái tóc dài dính bết vì mưa, rồi tôi chui vào rạp xem phim một mình - một bộ phim kinh dị, loại phim mà tôi thường xem mỗi khi thấy mất mát và cô độc. Chẳng hiểu sao mỗi khi lâm vào tâm trạng bế tắc chán nản tôi lại xem phim kinh dị và thấy mình khá hơn.

Thế rồi, buổi tối của ngày thứ 6 từ khi tôi biến mất khỏi cuộc sống của anh thì anh xuất hiện. Anh gầy đi, nhưng nụ cười lại ấm áp và rạng rỡ hơn bao giờ hết. Chẳng cần một câu nói nào, chỉ cần cái ôm ghì siết mạnh của anh đã cho tôi câu trả lời mà mình cần biết...

Từ ngày ấy, giai điệu bài hát này trở thành một phần ký ức và kỷ niệm trong tôi. Không phải là những ký ức dằn vặt khổ sở vì ghen tuông, mà là những ký ức ngọt ngào bởi tôi và anh đã tìm thấy cho mình một nửa của cuộc đời nhau.

Trang Nhím

  • Bài hát sử dụng trong CXAN 219: Promise me (Beverly Craven).
  • Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Hằng Nga và Dalink Studio Group.

music for soul

Click vào đây để tham gia chương trình Music for soul

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình. Đó có thể là những rung chuyển khẽ khàng như cách một chú chim non mới nở từ trứng nhỏ sau bao ngày được ấp ủ, chở che bởi đôi cánh dang rộng đầy yêu thương của mẹ, là thanh âm giọt mưa xuân gõ nhẹ trên phiến lá thông xanh khi nắng hồng vừa tắt. Hay lớn lao hơn, ta có thể nghĩ tới khoảnh khắc lần đầu tiên làm mẹ, lần cuối cùng được siết tay người mình yêu say đắm trước giây phút chia biệt,...

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

back to top