Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu một ngày anh quay về… (Thì thầm 389)

2014-08-31 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím  - Nếu trên quãng đường tấp nập vô tình đối diện với người yêu cũ, bạn sẽ thong thả bước đi như chưa từng quen biết hay mỉm cười thật tươi chào người đã từng rất yêu thương. Và có bao giờ bạn nghĩ mình sẽ mở trái tim đón chờ người ấy quay trở lại một lần nữa.

***

Nếu Tình Yêu có thể trở lại như xưa
Cái cơ hội mà chúng mình đã không nhận thấy
Thì Tình yêu có thể đẹp như lúc nó bắt đầu không?
Và nếu tình yêu vẫn đấy
Chúng ta có thể... mãi mãi bên nhau?
Chúng ta có thể giữ hơi ấm tình yêu, hoài?


Mưa rơi rả rích ngoài mái hiên, em trằn trọc cả đêm không ngủ được. Chiếc Mp3 cũ mèm phát đi phát lại bài hát em vốn vẫn thích thời còn đi học. Mọi thứ đã quá cũ kỹ và đóng bụi mờ. Và hình như, đã rất lâu rồi không có ai nhắc em nhớ anh

Lặng im mặt nước hồ thu, không gợn sóng
Thoảng nghe lá gieo mình,xào xạt
Huyên thuyên về những câu chuyện trên trái đất này,
Khơi những giọt nước mắt,
Không gian chìm lắng, ơ hờ
Bao phủ lấy nỗi cô đơn
Tuổi trẻ trôi qua trong thoáng chốc




Đêm. Mưa. Một người trưởng thành bảo em: Nếu một ngày anh quay về, em sẽ như thế nào. Ừ nhỉ! Em chưa từng nghĩ mình có một lý do nào để có thể gặp lại nhau hay thậm chí hỏi chào trong tư thế của một người – đã – cũ. Anh biết đấy, giữa vô vàn những đôi từng yêu nhau, may mắn lắm mới có những người đồng hành cùng nhau đến hết cuộc đời.

Người trưởng thành bảo em: Yêu và chia tay là những thứ gì đó quá bình thường trong thế gian này. Chia tay không phải tận thế, cũng không phải quá lớn lao như con gái vẫn hay tưởng tượng để tự đày đọa, làm khổ bản thân mình Có những người đang yêu rồi chia tay, có những lấy nhau rồi chia tay, có những người có con cái cùng nhau vẫn chia tay. Họ đau đấy, khóc đấy, rồi cười đấy, vẫn tiếp tục đứng lên sống nốt phần đời còn lại. Có những quãng đường đặt thành tên in hằn trong tâm trí họ lâu đến độ khó mà bôi xóa, chỉ là sau này khi lớn lên họ biết cách cân bằng cho vết thương xưa thôi nhức nhối, âm ỉ, an vị làm một – ngày – đã cũ.

Có những người dấu nước mắt trong nụ cười, đến cuối đời, không ai biết được rốt cuộc trong tim họ đã hỏng đi mấy phần. Em nên thấy an ủi vì có người đã chọn rời xa em bằng cách dễ tha thứ nhất. Khi không thể tiếp tục hoàn thành nghĩa vụ của một người yêu, họ chọn ra đi, để em có cơ hội tìm được một người mới thay họ tiếp tục đối tốt với em như họ đã từng làm, hoặc thậm chí hơn. Ai cũng mong muốn tìm kiếm cho mình người phù hợp để đi suốt cuộc đời, tim em và người ấy đã từng được ghép vào nhau nhưng không khít nên cố gắng mở chẳng vừa. Chỉ là họ đi trước em một bước, nới lỏng tay em ra trước, nên em còn chông chênh. Em phải thấy họ đáng thương và thêm phần cao thượng vì đã chấp nhận để cuộc đời đánh dấu họ là người – phản – bội chứ không phải là em

Người trưởng thành bảo em: Không biết bao nhiêu đêm cô ấy mất ngủ. Đã không còn thao thức nghĩ về bóng người xưa, đã thôi mong chờ, nhớ mong và hi vọng. Chỉ là cảm giác trống rỗng vô hồn nhưng lại siết dần tâm thức người ta một cách đáng sợ. Đối mặt với cô đơn, một mình thật sự rất khủng khiếp. Em đã từng bao giờ cảm thông cho người xưa vì biết đâu họ cũng từng đối mặt với đêm đen đặc, nhả từng làn khói mỏng ra màn đêm và cũng thẩn thờ nhớ đên em? Hai con người, hai thế giới, hai đoạn đường đôi khi cũng muốn giao lại một lần nữa chỉ để xem người xưa giờ sống sao, thay đổi thế nào.

Người trưởng thành bảo em: Nước mắt là gia vị cuộc đời, mặn nhạt tùy vào cảm giác. Có thể dốc cạn, chân thành vì một điều gì đó là quá may mắn. Có vài người đôi khi muốn khóc cho ai đó nhưng rốt cuộc chẳng có ai xứng đáng để nhỏ lệ. Em phải biết hãnh diện vì những thứ em cho đi mà không toan tính hay so đo. Con gái, khóc cười qua bao chuyện tình lao đao giông bão, cuối cùng lại chọn cho mình người mang lại cảm giác an yên nhất để có thể tựa đầu vào. Đó chưa hẳn là người họ yêu nhất, nhưng chắc chắn sẽ là người yêu họ nhất. Em phải biết ngẩng cao đầu vì tình yêu tuổi trẻ của em chưa từng một lần ân hận hay nuối tiếc. Để sau này nếu em may mắn được mặc lên người chiếc áo cô dâu từ người yêu thương em hết mực, em sẽ thanh thản tiến vào lễ đường mà không chút mảy may do dự hay so đo bởi em từng ướp lên quá khứ thứ hương liệu kỳ diệu của khổ đau và hạnh phúc .Tuổi trẻ của em ở đó, vĩnh hằng và tươi đẹp cùng tháng năm đã qua

Người trưởng thành bảo em: Hãy cứ vị tha trong tình yêu ngay khi còn có thể. Để ai đó biết rằng họ là một phần đời của nhau. Hãy cho tất cả những tổn thương có cơ hội bước ra khỏi đáy lòng mình để yêu thương tìm lại bằng một cách khác hoặc ở một nơi nào khác. Em nên biết  đôi khi ông trời rất vô lý khi sắp đặt ai đó là người yêu ai đó. Họ lao vào nhau, yêu nhau mà quên mất rằng thứ tình cảm này mong manh vô cùng, chỉ một cái lơi tay cũng khiến mọi thứ vỡ tung một cách không kiểm soát. Những mảnh ghép cho dù đã từng vỡ tung như lại vô cùng thân thuộc đến kỳ lạ. Tất cả vẫn còn là một hằng số vô cùng bí ẩn. Nhưng nếu em lại được gặp lại người ấy giữa biển người mênh mông, thì hãy tin đó là một điều kỳ diệu.

Đêm. Người trưởng thành ấy tự ru ngủ mình bằng tiếng Kinh cầu đều đều, nhẹ nhàng như sương khói. Cô ấy bảo: Rốt cuộc mọi thứ rồi cũng là hư không, mình sống vì mình, cảm giác là của mình. Thời gian là thước đo chính xác nhất cho mọi thứ. 1 năm, 2 năm, 5 năm... hay 10 năm sau, nếu còn giữ được hình ảnh người cũ trong lòng hãy mạnh dạn đối diện nhau nói dõng dạc: Tôi còn yêu anh. Rồi thanh thản bước đi nếu họ không biết dang tay nắm giữ.

Em cười.

- Nếu họ đã có hạnh phúc riêng, mình trở thành người thứ ba chen ngang thì thật đáng xấu hổ.



Người trưởng thành bảo em: Hãy đặt họ lên bàn cân để biết rằng trong lòng mình họ đáng giá bao nhiêu. Nếu họ lạnh lùng quay lưng đi, hãy cứ để họ đi như ngày xưa đã từng. Đã từng đau khổ một lần, đã từng vắt kiệt tình cảm cho đi. Bây giờ còn sợ gì mà hối tiếc. Thậm chí, còn nên cảm hơn họ vì họ biết cách đâm vào tim mình một nhát thật đau, để thức tỉnh, để không còn mộng mị, để vết thương lâu năm có cơ hội lành, chứ không dở dở, ương ương. Nếu họ xin lỗi vì đã có được hạnh phúc hiện tại và chỉ muốn toàn tâm, hãy chúc phúc cho họ và tự biết mỉm cười vì mình đang làm được điều có ích, tự hy sinh cái tôi cá nhân để đo dùm tình cảm của người mà cô gái kia đang yêu. Nếu họ dùng dằng giữa cũ – mới, xưa – nay, hãy dứt khoát mà quên đi và tự xem đó là người không đáng để nhớ. Tuổi trẻ của mình đã từng sai lầm. Cái giá của những tháng năm chờ đợi thật sự rất đắt và thỏa đáng. Còn nếu, họ quay về trong tư thế sẵn sàng…

Nếu một ngày anh quay về trong tư thế sẵn sàng mà không vướng bận, em sẽ vẫn đợi anh như bao ngày còn đợi, sẽ cười tươi như chưa từng tổn thương, sẽ hồn nhiên như chưa từng va vấp, sẽ níu anh như đã từng sợ mất. Em hứa sẽ ngoan. Nhưng…

Đâu đó trên thế gian này, đã có một giọt nước mắt rơi…

Tình yêu trên con đường
Xưa nay đều không ngại mưa bão,
Tình yêu phải được hạnh phúc
Sợ chi những giọt lệ rơi rơi..

(Phát Hiện – Kinh Hoa Yên Vân)


  • Bạn vừa nghe thì thầm được gửi từ bạn Lê Hoàng Quỳnh.

Mời bạn lắng nghe thì thầm Có những hạnh phúc từ nỗi đau

Thì thầm số 389 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.









Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình. Đó có thể là những rung chuyển khẽ khàng như cách một chú chim non mới nở từ trứng nhỏ sau bao ngày được ấp ủ, chở che bởi đôi cánh dang rộng đầy yêu thương của mẹ, là thanh âm giọt mưa xuân gõ nhẹ trên phiến lá thông xanh khi nắng hồng vừa tắt. Hay lớn lao hơn, ta có thể nghĩ tới khoảnh khắc lần đầu tiên làm mẹ, lần cuối cùng được siết tay người mình yêu say đắm trước giây phút chia biệt,...

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

back to top