Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ hôm nay thôi, cho phép bản thân chênh vênh một chút

2019-03-27 09:29

Tác giả: Steppe Huỳnh Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Nếu khóc có thể giúp bạn ổn hơn một chút, ăn thứ gì đó có thể làm bạn vui hơn… Nhưng tất cả những điều đó, chỉ là những cách vượt qua mệt mỏi một cách tức thời, chứ không thể giúp vực dậy tinh thần đang héo mòn của bạn.
 
***
 
Có những ngày mệt mỏi đến cùng cực, về đến nhà là rệu rã cả thể xác lẫn tâm hồn, chỉ muốn nhắm mắt lại, nằm lặng yên và không làm gì cả. Những ngày như thế, ta tự cho phép bản thân mình được chênh vênh một chút, chỉ một chút thôi rồi sau đó lại phục sức để lao vào dòng đời hối hả. Nếu bạn đang cần một ngày như thế, bài viết của bạn Huỳnh Thị Thảo Nguyên dưới đây sẽ mang đến cho bạn sự đồng cảm.
 
Người ta thường bảo “Có những thời điểm khiến con người ta trở nên chán nản tất cả mọi thứ, đến thở thôi cũng khiến bạn mệt mỏi vô cùng”. Tôi cũng thế, đã từng như thế… Dường như đối với tôi, cuộc sống này đã trở thành một nỗi áp lực tinh thần không hề nhỏ, từng giờ, từng phút, từng giây như đang trực chờ bào mòn tâm trí tôi… Chắc có lẽ bạn cũng thế?
 
Những ngày dài trôi qua, tất cả chúng ta có lẽ đã gánh trên vai một trách nhiệm nào đó đối với cuộc sống của chính mình và những người xung quanh. Những công việc cứ xếp chồng lên nhau chờ bạn giải quyết, những dự định ước mơ còn đang dang dở và chúng ta luôn phải đấu tranh với ý nghĩa nên từ bỏ hay tiếp tục cố gắng cho những điều không thể trở nên có thể…
 
Chỉ hôm nay thôi, cho phép bản thân chênh vênh một chút
 
Vốn dĩ, cuộc sống mà chúng ta đang trải qua không hề có một màu hồng nào như những gì chúng ta ao ước. Nhưng bằng tất cả một niềm tin nào đó, chúng ta vẫn phải cố gắng. Tôi cũng thế, cũng nhủ lòng phải cố gắng nhiều hơn…
 
Nhưng những đêm dài trôi qua, tôi lẳng lặng cảm nhận nỗi buồn thấm đẫm vào suy nghĩ, mà mặc cho thời gian trôi qua từng giây từng phút một cách vô định. Dõi mắt ra ngoài khung cửa sổ, bầu trời lấp lánh ánh sao đêm, nỗi chênh vênh trong tâm hồn lại càng ngấm sâu vào trong những dòng suy nghĩ vu vơ rằng, “lúc này đây, tôi thật sự mệt mỏi”.
 
Tôi tin rằng tất cả chúng ta, ai rồi cũng cảm thấy như thế. Cảm thấy rằng, cuộc sống nhộn nhịp ngoài kia chẳng đủ sức lôi kéo chúng ta hòa mình vào không gian của ánh đèn lung linh hào nhoáng nơi phố phường nhộn nhịp. Ngược lại, bạn chỉ muốn về nhà, ôm một chiếc gối, pha một tách trà nóng, mở toang cửa sổ và bật một bài nhạc buồn vu vơ để trò chuyện với chính bản thân mình mà thôi.
 
Cuộc sống là thế đấy, phải mang thật nhiều khuôn mặt khác nhau, phải luôn nở nụ cười thân thiện mặc dù bạn chẳng thấy thích thú những gì họ nói. Đôi lúc tôi cũng tự hỏi bản thân rằng cứ sống mãi như thế liệu mình có thấy mệt không? Đúng là rất mệt mỏi, nhưng tôi chẳng thể làm điều gì khác hơn nữa. Khi đứng giữa đám đông, dường như tôi chẳng còn là mình nữa, những nét mặt nụ cười giả tạo khiến tôi trở thành một kẻ khác. Một kẻ mà chỉ có thể vui vẻ chốn đông người, và không bao giờ dám sống thật với cảm xúc bản thân, trừ khi màn đêm buông xuống và chỉ còn tôi và nỗi cô đơn bên cạnh.
 
Chỉ hôm nay thôi, cho phép bản thân chênh vênh một chút
 
Thật ra, những điều này không phải là những cảm xúc tiêu cực, mà chỉ là có những khoảnh khắc khiến bạn nhận ra mình cần phải buồn một chút như thế, để có thể lấy động lực bước tiếp chặng đường phía trước. Nếu như cứ mãi mang trong mình những cảm xúc giả tạo mà không được sống thật với bản thân một phút nào, liệu rằng chúng ta vẫn còn là chính mình nữa hay không?
 
Vì vậy đôi lúc bạn cũng phải nói với bản thân rằng: “Chỉ hôm nay thôi, tôi cho phép bản thân chênh vênh một chút”, để lắng nghe cảm xúc trái tim mình, và hơn hết là để cho tâm hồn được quay về đúng bản ngã của nó, để được sống là chính mình. Và hơn hết là để bỏ lại những cảm xúc tồi tệ cho cuộc sống này tạo ra. Vậy, thì sao chúng ta không cho mình cái quyền được buồn, được tận hưởng nỗi cô đơn trong một thời điểm nhất định mà thôi.
 
Ai rồi cũng sẽ thế, sẽ cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống xô bồ ngoài kia, cảm thấy mình lạc lõng chênh vênh, bước những bước vô định mà không biết điểm dừng lại sẽ là một nơi như thế nào. Tôi đã từng có những ngày dài, đối mặt với cảm giác đó. Tôi có thể vui vẻ tươi cười với rất nhiều người, nhưng chưa bao giờ tôi lại cười với chính bản thân mình khi soi gương, vì tôi biết chỉ khi đối mặt với con người thật của mình, thì chính khoảnh khắc đó tôi mới nhận ra, dường như chưa một giây phút nào tôi thật sự hài lòng với những gì mình có.
 
Nếu khóc có thể giúp bạn ổn hơn một chút, ăn thứ gì đó có thể làm bạn vui hơn… Nhưng tất cả những điều đó, chỉ là những cách vượt qua mệt mỏi một cách tức thời, chứ không thể giúp vực dậy tinh thần đang héo mòn của bạn. Thứ bạn cần, đó chính là hãy sống thật với mình, hãy cho phép bản thân được ấp ủ nỗi cô đơn, và tâm trạng chênh vênh của một kẻ chán nản, để rồi sau một giấc ngủ say, bạn có thể mạnh mẽ hơn mà đứng dậy để nói với bản thân mình rằng: “Mọi việc rồi sẽ trôi qua, và chỉ cần bản thân không từ bỏ là được”.
 
© Huỳnh Thị Thảo Nguyên – blogradio.vn
 
Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Steppe Huỳnh

Chiều sâu hơi thở của một con người, là điều mà chúng ta không bao giờ đo điếm được.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Nếu bạn ở trong một mối quan hệ mà luôn phải giấu giếm, không thể công khai với những người xung quanh, vậy hãy tự hỏi xem người ấy có đặt bạn trong trái tim hay không, có muốn bạn bước vào thế giới của họ không?

back to top