Đừng bao giờ tôn thờ ai đó mà hãy tìm cuộc sống riêng của chính mình
2019-01-07 01:28:00
Tôi bắt đầu hành trình tìm kiếm giá trị sống cho riêng mình. Bắt đầu từ việc suy nghĩ thực tế và thôi mộng tưởng. Mớ triết lí trên tường được dọn sạch, thay vào đó là một mảnh note nhỏ ghi những việc cần làm mỗi ngày. Bản kế hoạch ngày, tháng, năm dài đằng đẵng được thay bằng vỏn vẹn ba từ: “Thức dậy sớm”.
Sài Gòn có quá rộng lớn khiến em lạc mất anh?
2019-01-07 01:26:00
Thích một nơi có thể vì nhiều lí do khác nhau nhưng ghét một chốn thì ắt hẳn chính là vì một người
Thư gửi con gái bé nhỏ của mẹ
2019-01-07 01:20:00
Nhớ con, mẹ cũng lại nhớ bà ngoại. Những ngày ấu thơ, mẹ cũng đã thường xuyên bị bệnh. Những lúc ấy, ngoại đi làm đồng không yên tâm để mẹ ở nhà một mình nên đã gánh mẹ theo.
Đời thì rộng còn em thì bé nhỏ
2019-01-07 01:16:00
Cần một điểm tựa cho khỏi chơi vơi Vậy mà chừng như đó là điều quá khó Đời thì rộng còn em thì bé nhỏ Lỡ một ngày em biến mất thì sao?
Biết bao giờ anh quên
2019-01-07 01:15:00
Trăng mùa cũ vẹn nguyên Chỉ hình em xa mãi Ôi tình xưa vụng dại Biết bao giờ anh quên!
Những ngày còn được yêu thương
2019-01-06 01:32:00
Tôi đã sống nông nổi như mùa hè với những buồn vui bất chợt. Tôi đã căng buồm ra khơi khi bão nổi, rồi hành động trong giận dỗi, có ai lấy lửa mà mong dập tắt đám cháy bao giờ. Có lúc tôi nhìn đời bằng ánh mắt bi quan, ở đâu cũng không là nơi neo đậu an toàn, loay hoay tìm kiếm bến bờ bình yên nhưng chiếc thuyền đời cứ trôi vô định, tôi sống trong trời bơ vơ mà nghe xa lạ xô bờ.
Gia đình mới là điều con cần nhất
2019-01-06 01:22:00
Tại sao còn thơ dại, mẹ đã quá già, vậy mà đành nỡ giao chân trời tương lai của con cho ông bà nội ngoại? Liệu họ có còn đủ sức, đủ trí để dạy con trong thời đại mà người ta nói là công nghệ lên ngôi. Hai thế hệ sống giữa hai thời đại khác nhau nên làm sao mẹ già có thể dạy dỗ nổi đứa cháu nhỏ. Thiết nghĩ, hãy để cha mẹ mình có một tuổi già an vui.
Lời yêu tôi chưa nói
2019-01-06 01:15:00
Ai đã nói cuộc đời là muôn ngàn mảnh ghép được dựng nên từ những lần tan vỡ Bởi có đớn đau thì mới có một lần gượng dậy giữa cơn mê Bởi có cách xa mới có hạnh phúc gọi tên là trở về Nhưng giữa tôi - người chưa một lần kề cận để mong ngày cùng vui câu hạnh ngộ
Đau thương trong em đã nhiều rồi
2019-01-05 01:28:00
Hạnh phúc của em sao mong manh đến vậy. Không phải em chưa từng có dũng khí từ bỏ đâu anh, mà là ý chí của em không còn đủ sức để chống lại trái tim. Những thói quen thường ngày làm em nhớ anh, những con đường hàng ngày em đi khiến em cũng nhớ tới anh, những quán quen hàng ngày em đi qua cũng khơi dậy trong em nỗi nhớ anh vô bờ. Đã là yêu thì khó tránh đau khổ, với em những kỷ niệm với anh cứ hiện lên trong trí nhớ của em rõ ràng lắm anh à.
Chỉ mong cho đến ngày Tết để về nhà với mẹ
2019-01-05 01:26:00
Tôi bỗng thấy thèm cái cảm giác bình yên của ngày xưa, cái ngày bé tí ngồi sau xe mẹ đèo đi chợ, cầm tay mẹ làm nũng đòi ăn quà, cái tay bé tí nắm cái áo của mẹ nhăn nhúm. Nhớ đến những tối thắp đèn dầu ngồi học bài đồng hành cùng mấy mẹ con nhà muỗi, thấy nhớ cái mùi hương của đèn dầu khen khét mà ấm áp, nhớ những trận đòn mẹ đánh vì ham chơi quên học rồi nhận ra từ lúc nào đã không còn bị mẹ đánh đòn nữa và “mình đã trưởng thành”.
Bạn thân thật sự là gì?
2019-01-05 01:24:00
Người khiến mối quan hệ của bọn mình trở nên thân thiết là cậu, nhưng người thực sự đẩy mối quan hệ của bọn mình rời xa nhau lại là tớ. Bây giờ đây khi ngồi viết lại nhưng dòng này là lúc có lẽ tớ đã suy nghĩ thấu đáo hơn, hiểu chuyện hơn, nhưng hình như lại còn khép mình hơn. Cậu đừng nghĩ là do mình, là do tự tớ cả thôi.
Cười một cái rồi sẽ qua hết thôi
2019-01-05 01:15:00
Em sẽ quên anh thôi, như giấc ngủ ban chiều Sau cơn mê cũng đến ngày thức giấc Dù tỉnh dậy lại thấy mình cô độc Cười một cái rồi, sẽ qua hết nhanh thôi!




















