Gia đình mới là điều con cần nhất
2019-01-06 01:22
Tác giả:
Mấy ngày hôm nay bên nhà hàng xóm thấy người ta ra vào rất đông. Cũng tò mò, không biết có chuyện gì? À hỏi ra cũng biết chút chút là mọi người chúc mừng mẹ của bé D chuẩn bị được qua Tây với chồng. Số nó đúng là đỏ, con người ta đi học tiếng lâu rồi mà chưa qua được,nó mới chạy giấy tờ có mấy tháng mà chuẩn bị lên máy bay rồi kìa - lời ra tiếng vào của mấy bà hàng xóm.
Ngậm ngùi! Tôi quay gót chân về nhà, suy ngẫm!
Ngày mẹ của bé D chuẩn bị ra Hà Nội để làm giấy tờ thủ tục bay, tối hôm đấy có rất đông bạn bè, anh em, hàng xóm đến tại ngôi nhà ba tầng cao sừng sững bên trong với đầy đủ tiện nghi để chia vui với gia đình. Sau nữa là chúc mừng mẹ T. Một bữa tiệc thật to để đãi bà con hàng xóm,có cả ông bà thông gia, và rất đông đồng nghiệp của cô giáo trẻ.
Nhưng bỗng chợt nhận ra có một cái gì đó u buồn trên khuôn mặt của người mẹ già trên tám mươi tuổi. Bà nội bé D đang ngồi né ở một góc hành lang cuối sân, một khuôn mặt với vầng trán nhăn nheo, hai gò má đã hốc hác tiều tụy, nước mắt lưng tròng trên khóe mi của bà cụ. Còn bé D thì cứ lẽo đẽo đi theo sau mẹ T như có gì đó báo hiệu một cuộc chia xa không biết khi nào mới gặp lại. Cô bé D mới gần bốn tuổi mà ăn nói khôn ra phết, nó quý bà nội lắm nên cứ chạy đến đưa bàn tay nhỏ bé của nó lau nước mắt cho bà.

Một bữa tiệc lẫn lộn cảm xúc, vui có, mừng có, và cũng không thiếu những giọt nước mắt vừa lưng tròng vừa lăn dài trên má.
Bữa tiệc sắp tàn cũng là lúc mẹ T chuẩn bị xách vali lên xe. Mẹ T khóc òa, ôm con, chào tạm biệt mọi người.Cô bé D loay hoay nắm vào vạt áo mẹ. Bất chợt nó òa khóc lên,ai dỗ cũng không được. Bà nội đến rồi ôm cô bé vào lòng, van với mẹ T rằng: “Tau xin mi đừng bỏ con bé D mà đi, nó còn nhỏ lắm, tiền không thiền thì thôi, tau cũng già rồi làm sao nuôi dạy nó nổi, rồi mai đây tau cũng chết, vợ chồng bây tính răng.”
Không gian như tĩnh lặng lại, một cảm xúc nào đó vừa chao chát vừa ngao ngán, có thể nghe rõ những tiếng nấc nghẹn dù nhỏ nhất. Ở ngoài kia có tiếng to nhỏ thì thầm với nhau của một số người đồng cảm: “Bà cụ khóc mấy ngày rồi, nhìn mà xót xa quá!”
Nhưng rồi, mẹ T cũng cất bước lên xe bỏ lại đằng sau đứa con thơ cùng với người mẹ già, với một lí do khá đơn giản là: “Con qua với chồng đi làm ăn chứ có đi đâu mô mà mẹ sợ.”
Tại sao mẹ của bé D từng học đại học ra và với tấm bằng giỏi mẹ đã có công việc ổn định. Nhiều năm liền là giáo viên dạy giỏi nên được phụ huynh tín nhiệm dạy kèm rất nhiều, kiếm thêm được thu nhập sau những giờ dạy chính trên trường.
Tại sao nhà cao của rộng, với đầy đủ tiện nghi vật chất.Vẫn đi.Không biết còn thiếu gì nữa mà chưa thỏa mãn được? Vậy ra, người ta làm nhà to để phô bày với thiên hạ, còn ở hay không lại là một chuyện khác.
Tại sao còn thơ dại, mẹ đã quá già, vậy mà đành nỡ giao chân trời tương lai của con cho ông bà nội ngoại? Liệu họ có còn đủ sức, đủ trí để dạy con trong thời đại mà người ta nói là công nghệ lên ngôi. Hai thế hệ sống giữa hai thời đại khác nhau nên làm sao mẹ già có thể dạy dỗ nổi đứa cháu nhỏ. Thiết nghĩ, hãy để cha mẹ mình có một tuổi già an vui.

Bố đi Tây từ khi mẹ T mới mang thai bé D, đến bây giờ bé T vẫn chưa biết ngoài đời trông bố như thế nào, có thì cũng chỉ qua hình ảnh điện thoại. Vậy mà giờ mẹ T cũng đi thì cô bé D biết làm sao đây.
Dẫu biết rằng kiếm tiền là rất quan trọng, chúng ta rất cần nó trong cuộc sống. Nhưng suy cho cùng thì tiền cũng chỉ là một công cụ để chúng ta mưu cầu hạnh phúc. Có tiền nhiều rồi để làm gì? Cứ mải kiếm tiền làm gì trong khi đó một thế hệ con cái không được dạy dỗ, sống không có mục đích, không có định hướng rồi dần dần sa vào các tệ nạn xã hội. Liệu "tiền" có chữa được những căn bệnh "trầm kha" này không?
Còn bé D vẫn cười - nụ cười của bé thơ ngây! Bé thường hỏi bà nội: “Con nhớ mẹ T lắm khi nào mẹ T về bà nhỉ?”
Bà nội em chỉ biết cười trong nỗi buồn.
Em vẫn cười, nhưng niềm vui của em có được trọn vẹn.
© Nguyễn Thị Tiệp – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.






