Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hỏi cưới

Hỏi cưới

2026-01-20 15:45:00

Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

2026-01-20 14:35:00

Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

2026-01-20 11:30:00

Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân về, Tết ở hai thời

2026-01-18 20:40:00

Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.

Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời

Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời

2026-01-16 15:33:00

Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.

Mùa đông này lạ quá

Mùa đông này lạ quá

2026-01-16 15:00:00

Mùa đông này lạ quá Xen lẫn giữa mùa mưa Có lúc trời trở bấc Cái rét đậm hơn xưa.

Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?

Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?

2026-01-15 17:00:00

Có những người chỉ có thể đồng hành cùng nhau suốt một thời tuổi trẻ rực rỡ, rồi thì sẽ có những ngã rẽ khác nhau, sống những cuộc đời khác nhau, có những hạnh phúc khác nhau, bên những người khác nhau.

Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi

Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi

2026-01-15 14:00:00

Tôi từng nghĩ xã hội ngày càng phát triển thì giàu hay nghèo không có gì liên quan tới tình yêu nhưng sống lâu và nhìn thấy nhiều chuyện của mọi người xung quanh thì tôi nhận ra tôi đã nhìn nhận sai. Bởi khi hai người yêu nhau là một chuyện còn sau khi kết hôn rồi là một chuyện khác nữa. Tiền không ảnh hưởng đến tình yêu nhưng nó lại trực tiếp ảnh hưởng vào đời sống hôn nhau. Hai người yêu nhau cứ không thể sống mà không có tiền được. Tôi luôn mong những ai nếu đã thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua khó khăn gian khổ để đi đến bờ bến hạnh phúc cuối cùng.

Du Miên và Gió (Phần 2)

Du Miên và Gió (Phần 2)

2026-01-12 20:42:00

Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.

Thanh âm mang tên cậu

Thanh âm mang tên cậu

2026-01-12 15:30:00

Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.

Du Miên và Gió (Phần 1)

Du Miên và Gió (Phần 1)

2026-01-11 16:40:00

“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”

Một mùa đông lạnh

Một mùa đông lạnh

2026-01-11 10:22:00

Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.

back to top