Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

2026-01-20 18:35

Tác giả: Bà tám siêu cấp


blogradio.vn - Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách. 

***

Dẫu rằng,con biết là với mẹ thì con chỉ là một đứa con mà mẹ không hề mong muốn có. Bởi vì có con nên mẹ buộc lòng phải lấy ba - một người mẹ chưa từng yêu. Nhưng với ba thì mẹ là người con gái ba yêu nhất thế nên con là món quà tuyệt vời mà ông trời đã ban tặng cho ba. 

Ngay từ lần đầu tiên gặp mẹ trên sân bóng đá năm hai đại học thì ba đã ấn tượng rất nhiệu về mẹ. Cũng từ ấy mà ba luôn tìm mọi lý do để gặp mẹ. Nhưng mẹ chẳng hề hay biết vì với mẹ khi ấy đã có người yêu nên ba chẳng là gì trong mắt mẹ cả. Rồi dịp sinh nhật hay ngày quốc tế phụ nữ, ngày phụ nữ Việt Nam thì ba luôn làm xếp hoa bằng giấy và vẽ tranh về mẹ lén bí mật gởi cho mẹ. Dù ba biết có thể mẹ không bao giờ quan tâm tới người bí mật luôn gởi bao nhiêu lá thư và quà handmade đó là ai đâu.

Hàng ngày, ba luôn phải chứng kiến cảnh mẹ cười nói vui vẻ bên cạnh người yêu mà lòng đau lắm. Những khi mẹ và người ta giận dỗi thì ba lại là người đi hòa giải cho cả hai. Bởi ba lại là bạn chung phòng kí túc xá với người yêu của mẹ. Đến một ngày, mẹ vô tình phát hiện người ta lừa dối mẹ nhưng mẹ chỉ lang thang và ngồi khóc một mình ở công viên.

Bỗng ba nhận được tin nhắn của mẹ và ngay lập tức chạy đi tìm mẹ. Ba lặng lẽ ngồi bên và chẳng biết nói gì để an ủi mẹ nên ba chỉ có thể lắng nghe mẹ trút bầu tâm sự. Sau đó, mẹ rủ ba đi nhậu để quên đi mọi chuyện vừa xảy ra. Và chuyện gì tới cũng tới, mẹ đã trao đời con gái cho ba. Và ba biết đây là sự cố ngoài ý muốn mà thôi. Bởi trong trái tim mẹ thì nào có dành chút nào cảm tình dành cho ba đâu.

Mấy tháng sau, mẹ bị trễ kì kinh nên mẹ đi khám thì phát hiện có thai. Mẹ bối rời chẳng biết giải quyết sao nên đành thông báo cho ba hay. Ba lại không thể kìm lại niềm hạnh phúc và lập tức gọi về thông báo cho ông bà nội cưới gấp. Mẹ đâu biết rằng ba vui sướng thế nào đâu. Bởi thế, ba luôn cố gắng kiếm thật nhiều tiền để lo cho mẹ có một cuộc sống đầy đủ. Ba chưa từng để mẹ phải động tay vào bất cứ việc gì dù là việc nhỏ nhặt .Ngày mẹ sinh con là ngày hạnh phúc nhất của ba. Thế là, ba chạy tất bật từ lo cho mẹ quay sang lo cho con. Ba vừa đi học ở trường vừa lo chạy đi làm thêm.

Thời gian ngủ của ba dần ít lại nhưng với ba thì chỉ cần có mẹ và con là điều hạnh phúc của ba rồi. Dẫu bao năm trôi qua nhưng ba vẫn luôn kiên nhẫn chờ mẹ đón nhận tình yêu của ba. Có lần, ba tự trách bản thân ba vì đã làm lở dở chuyện học của mẹ. Nhưng nào biết để có được sự chấp nhận của ông bà ngoại về đám cưới và được đồng ý của ông bà nội để cho mẹ được tiếp việc học sau khi sinh con là cả một quá trình gian khổ của ba.

Khi nghe tin mẹ có thai, ba tức tốc mua vé xe về quê dù ba bị say xe nặng để đến gặp ông bà ngoại. Mẹ cũng biết là tính ông bà ngoại khó nên làm sao chấp nhận chuyện mẹ phải dừng việc học có con rồi lại lấy chồng mà nhà chồng chẳng khá giả là bao. Bà ngoại kể cũng cả tuần ba hết phụ ông ngoại làm ngoài đồng xong tới phụ bà ngoại hái rau cho heo ăn và tắm cho heo. Sáng sớm dắt đàn bò đi ăn cỏ tới chiều lùi chúng về trại. Bởi hỏi sao ông bà ngoại không chấp nhận ba và nhận thấy sự chân thành của ba. Còn ông bà nội thì vốn tư tưởng cổ hủ phụ nữ không cần học nhiều chỉ lo sinh con và gia đình là được.

Mưa dầm thấm lâu nên không biết từ bao giờ mà mẹ đã yêu ba. Bởi ba luôn dành những gì tốt nhất cho mẹ và bao năm qua ba chưa từng làm mẹ rơi giọt nước mắt nào đúng như lời ba đã hứa với ông bà ngoại. Vậy mà cũng có lúc mẹ hối tiếc vì đã không nhận ra tình cảm của ba sớm hơn. Dẫu sao thì tới giờ con vẫn thấy may mắn vì là con của ba mẹ. Con luôn cảm thấy tự hào về tình yêu của ba mẹ. Con mong ba mẹ sống thật khỏe mạnh đó là điều con mong muốn nhất.

Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách. 

© Bà tám siêu cấp - blogradio.vn

Bà tám siêu cấp

Tôi nhận ra từ trước giờ tôi luôn mong người khác phải hiểu và thông cảm cho tôi mà tôi quên đi rằng tôi chưa đặt mình vào vị trí của bất cứ ai để hiểu cho họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa

Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.

5 câu nói

5 câu nói "hack não" của người thông minh

Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.

back to top