Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời tạm biệt cuối cùng

Lời tạm biệt cuối cùng

2025-09-24 09:05:00

Căn phòng hội trường với những tấm màn che rất dày rất đẹp phủ kín cho cả không gian với cái máy điều hòa chạy êm như ru, ở đó cô cũng đã có nhiều kỷ niệm buồn vui khác nhau với nhiều thầy cô nhiều bạn bè khác nhau, mới đó mà thật sự xa rồi.

Mùi rơm mới (Phần 2)

Mùi rơm mới (Phần 2)

2025-09-23 18:45:00

Người như Linh, từng rời đi quá nhiều, quen dứt bỏ, quen sống trong kế hoạch và bản đồ. Cái đáng sợ nhất với cô – không phải thất bại, mà là ở lại.

Mùi rơm mới (Phần 1)

Mùi rơm mới (Phần 1)

2025-09-19 20:45:00

Dưới ánh nắng ban mai, giữa con đường làng rợp bóng tre, cô bỗng nhớ đến tuổi thơ – những buổi sáng bà ngoại dắt ra chợ, mua bánh, mua sữa, rồi về nhà ăn trên chiếc chiếu cói sờn mép. Đã lâu, rất lâu rồi, cô không ăn một miếng gì… có hương vị của ký ức.

Ước mơ của gió

Ước mơ của gió

2025-09-18 13:55:00

Gió bay đi muôn phương, mang đến những hương vị nồng nàn nhất cho cuộc đời, mang đến cả sức khỏe cho loài người cho vạn vật nữa, vì trong một mùa hạ oi nồng mà có những cơn gió mát rượi thì còn gì bằng.

Nhành hoa sinh mệnh

Nhành hoa sinh mệnh

2025-09-11 20:15:00

Anh cuối cùng thực hiện được mong ước của cô ấy, đó là ngắm nhìn bình minh và hoàng hôn trên thung lũng, sải bước cùng nhau dưới nắng chiều. Cảm nhận cái lạnh thấu xương nhưng nhanh chóng được sưởi ấm bằng sự ấm áp của tình yêu.

Duyên phận hay là Định mệnh

Duyên phận hay là Định mệnh

2025-09-10 19:50:00

Khoảng cách – nếu ai đó hỏi tôi là gì – thì có lẽ, đó là một khoảng lặng… để hai trái tim đủ yêu thương nhau, sẽ cùng lấp đầy bằng nhớ nhung, thấu hiểu, và tin tưởng.

Người săn tình ích kỷ

Người săn tình ích kỷ

2025-09-08 19:25:00

Hưng chỉ tử tế với người mà anh đang “để ý”, còn với những người khác, mọi lời nói hay hành động đều ẩn chứa mục đích – hoặc để đạt được lợi ích cá nhân, hoặc để xây dựng hình ảnh cho chính mình.

Yêu lại từ đầu

Yêu lại từ đầu

2025-09-05 12:30:00

Cu Tin im lặng. Nó không phải đứa nói nhiều, nhưng là đứa để ý. Mấy hôm nay, ba hay lặng lẽ ngồi nhìn ảnh cũ trong điện thoại. Còn mẹ - mẹ không còn tránh mặt ba mỗi lần giao con nữa. Có gì đó đã thay đổi. Chậm rãi. Nhẹ nhàng. Nhưng rõ ràng.

Một kiếp sáng lại

Một kiếp sáng lại

2025-08-29 10:25:00

Mỗi ngày, anh ra ngồi bên mộ mẹ. Không than thở. Không khóc lóc. Chỉ là ngồi đó, kể cho mẹ nghe những chuyện nhỏ - chuyện về bé gái được cứu sống, về ánh mắt biết ơn của người mẹ trẻ, và cả những bối rối, những câu hỏi chưa có lời đáp trong anh.

Thật may vì thanh xuân của chúng ta đều có nhau (Phần 2)

Thật may vì thanh xuân của chúng ta đều có nhau (Phần 2)

2025-08-28 18:40:00

Trong lớp, Đông vẫn là Đông, vẫn ngồi dựa lưng vào tường, mắt lơ đãng. Nhưng có gì đó rất khác. Không còn những lần phản ứng nóng nảy. Không còn ánh nhìn bất cần. Thay vào đó, là sự im lặng... và đôi lần ánh mắt lặng lẽ nhìn sang Hạ - ánh nhìn như đang cân nhắc điều gì. Chần chừ. Dịu lại.

Thật may vì thanh xuân của chúng ta đều có nhau (Phần 1)

Thật may vì thanh xuân của chúng ta đều có nhau (Phần 1)

2025-08-27 18:10:00

Ban đầu, khi thấy Hạ khóc, Đông chỉ nhíu mày rồi bỏ đi, lòng nghĩ: "Ai mà chẳng có chuyện để buồn. Tự làm khổ mình." Nhưng chẳng hiểu sao, hình ảnh Hạ cứ lặp lại trong đầu cậu suốt cả buổi chiều. Nhỏ nhắn. Im lặng. Cô độc.

Phía sau những nốt nhạc (Phần 2)

Phía sau những nốt nhạc (Phần 2)

2025-08-26 18:20:00

Trong lòng mỗi người, là một khoảng lặng – không tên, không màu, chỉ kéo dài mãi như một bản nhạc bị bỏ lửng.

back to top