Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đời này tôi nợ em một ân tình

2017-07-05 01:30

Tác giả: Phạm Thị Kim Ngân Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Trong đời này, không phải ai cũng may mắn tìm được tình yêu. Và trong tình yêu, đâu phải ai cũng gặp được mảnh ghép hoàn hảo của đời mình. Vậy mà có khi tìm được tình yêu rồi, hạnh phúc năm trong tay rồi, ta lại cứ để tuột mất lúc nào không hay. Có khi, ta mải miết chạy theo những giấc mơ, đuổi theo những ảo vọng, mà bỏ rơi một người thương ta. Đến lúc quay lại, không còn ai đứng đợi. Nhưng nếu có ai đó vẫn còn đợi ta, mỉm cười bao dung với lỗi lầm của ta, đó hẳn là người mà ta phải dành trọn cuộc đời để yêu thương, trân trọng. Bởi tình cảm người đó dành cho ta còn lớn hơn cả tình yêu.

Tôi trở về sau chuỗi ngày ở xứ người…

Màn hình điện thoại sáng lên, “Em” đang khẽ híp mắt, hơi nghiêng đầu, vẽ một nụ cười rạng rỡ trên môi. Bốn năm, tôi vẫn lưu tấm ảnh đấy làm ảnh nền màn hình chờ và hôm nay, ngay lúc này, tôi rảo bước, kéo vội vali đi về hướng con đường chúng tôi từng đi...

Căn hộ em sống qua ngần ấy năm vẫn như thế. Những chậu cây cảnh hoa nở rực khắp hàng lang. Mảng tường vẫn nguyên màu, chỉ duy nước sơn có mùi thơm mới. Nhìn lệch về phía mép cửa, hình bóng quen thuộc hiện trước mắt tôi. Em qua bao nhiêu năm, vẫn miệt mài với giấy bút, cọ vẽ, tay lấm lem màu vô thức quệt vài đường lên khuôn mặt khả ái. Dáng dấp vụng về đấy thực khiến người khác bị mê hoặc, kể cả tôi. Chiếc ghế đẩu chỉ cao bằng nửa cái giá vẽ, mái tóc dài ngang hông buông xõa có phần xuề xòa nhưng tuyệt nhiên rất hợp với mắt tôi, bàn tay em cứ nhẹ nhàng dao động lên xuống đều đặn theo những nét vẽ khi mềm khi cứng, mắt chăm chú đến độ mọi thứ xung quanh không thể là vật cản.

Đời này tôi nợ em một ân tình

Em đang thiêu đốt ánh nhìn của tôi, chân tôi vụt nhanh lao đến ôm trọn vòng eo nhỏ bé kia, thở hơi nóng lên làn da mềm mại. Em bất giác giật nảy người, cử chỉ nhanh nhắn quay người, đưa con ngươi nhìn tôi, miệng mở nhỏ: “Anh về rồi sao?”. Má em ửng đỏ, vịn hai tay đẩy tôi thẳng người, em kiễng gót chân, đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy. Đôi môi em quyện lấy phần môi dưới tôi, tất cả thật ngọt.

“Em bất ngờ chứ?”

“Nếu em trả lời không, anh sẽ giận em mất.”

Em e thẹn cười mỉm, bắt đầu dụi mớ tóc rối cùng khuôn mặt lem luốc màu vào bờ vai tôi. Say, tôi đang say, cực say trong bể tình em tạo ra ngay lúc này. Tóc em phảng phất mùi loài oải hương, môi em đang cười, cái má lúm sâu tận hiện lên rõ rệt ở mặt. Em bây giờ, so với ngày trước, vẫn chẳng đổi thay là mấy, vẫn khá trẻ con, vẫn “bận rộn” mà vương vãi đồ đạc khắp nhà, vẫn yêu cái màu bánh bèo “hường quốc”, vẫn lồng ảnh chúng tôi vào những cái khung nhiều màu. Khoảng không này gợi tôi nhớ về những tháng năm cũ.

Tôi chẳng biết mình đã yêu em, yêu những bức tranh, những viễn cảnh em vẽ cho mình, cho chúng tôi những tháng năm sau này từ lúc nào. Để rồi em cho tôi tin rằng em chính là mảnh ghép vừa vặn nhất đời. Em là ánh bình minh, không quá chói lọi, nhưng đủ sáng để cuộc đời tôi rực rỡ từng ngày.

Thế mà tôi đã từng tồi tệ đến mức bỏ mặc em yếu đuối chống chọi với những mối quan hệ không nút thắt. Em yếu đuối, mỏng manh như những nét vẽ, yêu kiều và nhẹ nhàng, nhưng tôi nào biết, trái tim em nhạy cảm, và nhiều tổn thương. Môi em luôn có sẵn nụ cười, em vẫn bảo: “Cười một cái là sẽ xua tan được nhiều thứ”. Thế nhưng ngày mà tôi thấy em ngồi trong góc tủ, co rúm người, nghẹn nấc từng tiếng, tôi rốt cuộc đã hiểu cả cuộc đời này tôi nợ em một ân tình. Tôi xốc nhẹ em đặt lên chiếc ghế đẩu, cầm tay em ngoạc hai đường song song đến nửa tờ giấy vẽ, ở phía xa phác họa hình ảnh hai con người đang nắm tay nhau.

“Hãy đợi anh.”

Bản vẽ ngày đó vẫn nằm gọn ở góc bàn, vẫn thẳng thớm, tinh tươm. Tôi rút vội nó, kẹp lên giá vẽ. Em nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng. Tôi đi về phía sofa, bế em trên tay, đặt đúng ở ghế. Tôi quàng tay, đan từng ngón tay mình vào tay em, mắt em ngẩng nhìn tôi khó hiểu. Hai đường dài từ vết đứt được nối liền đến vị trí hai con người nắm tay nhau.

“Cảm ơn vì nửa con đường em đã dành cho anh. Cảm ơn vì đã không rời xa anh. Cảm ơn vì ngần ấy thời gian để anh hiểu em là duy nhất. Đừng đi đâu cả, hãy là nửa con đường còn lại của anh nhé!”

Mắt em rưng rưng, em ôm chầm lấy tôi thật lâu. Em cố rướn người, hôn lên má tôi. Chúng tôi hướng mắt về phía cuối bức tranh thầm mỉm cười.

© Kim Ngân – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Phạm Thị Kim Ngân

Your future depends on many things, but mostly on you

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi 25 - cái tuổi đẹp nhất đời người

Tuổi 25 - cái tuổi đẹp nhất đời người

Tuổi 25, đã chẳng còn bé để vui đùa như lũ trẻ nhưng vẫn chưa thấy đủ trưởng thành để nhận lấy trách nhiệm của cả một gia đình, để yêu thương để chăm sóc.

Người mình yêu chưa chắc đã yêu mình

Người mình yêu chưa chắc đã yêu mình

Người ta nói đối với lá việc của lá là phải xanh, còn đối với em, em phải cố gắng sống cho thật đẹp. Hãy xem những khổ hạnh như áng mây trôi nhanh. Rồi em sẽ thấy khổ hạnh nào rồi cũng nhẹ nhàng trôi qua.

Tâm thế nào tướng thế ấy…

Tâm thế nào tướng thế ấy…

Người đẹp không phải chỉ nói đến là vẻ đẹp bề ngoài mà quan trọng hơn là vẻ đẹp của tâm linh. Người có tâm linh đẹp thì dung mạo cũng sẽ đẹp.

Nhật ký hành trình làm mẹ

Nhật ký hành trình làm mẹ

Cứ vậy các cuộc nói chuyện của ba mẹ và bà nội chỉ xoay quanh duy nhất mình con. Con đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bố mẹ con ạ.

Blog Radio 599: Chúng ta chẳng thể đợi sao băng

Blog Radio 599: Chúng ta chẳng thể đợi sao băng

Tôi lặng lẽ yêu anh bằng tình yêu đầu dại khờ, non nớt. Anh cũng chẳng nói lời nào mà yêu tôi bằng tất cả thấu hiểu và chở che.

Replay Blog Radio: Chỉ là chúng ta chưa đủ duyên nợ

Replay Blog Radio: Chỉ là chúng ta chưa đủ duyên nợ

Tình yêu là khi ta có đủ duyên và nợ. Tôi với em chỉ có duyên, không nợ nhau.

Vợ chồng A Phủ (Tô Hoài): Đọc truyện và Phân tích

Vợ chồng A Phủ (Tô Hoài): Đọc truyện và Phân tích

Ai ở xa về, có việc vào nhà thống lý Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh tầu ngựa.

22 tuổi, cô đơn đến không ngờ cô gái nhỉ?

22 tuổi, cô đơn đến không ngờ cô gái nhỉ?

Hôm nay tâm trạng không được tốt như mọi khi, hình như cái thời tiết thất thường của thành phố này lại khiến cho con người ta thay đổi đến lạ kì.

Cưới nhau đi

Cưới nhau đi

Em sẽ cùng anh đi qua mọi chuyện dù vui hay buồn, dù thành công hay thất bại, dù cuộc sống khó khăn hay cuộc sống hạnh phúc, anh nhé.

4 câu chuyện hay để thức tỉnh và cảm nhận lại trái tim nhân sinh của mình

4 câu chuyện hay để thức tỉnh và cảm nhận lại trái tim nhân sinh của mình

Trên đường đời không cần điều gì cao quý, chỉ cần làm việc bằng một trái tim chân thực là đủ. Nếu muốn có được những người bạn tốt, trước tiên bạn phải đối tốt với người khác.

back to top