Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đời này tôi nợ em một ân tình (Vlog Radio)

2017-07-22 01:00

Tác giả: Phạm Thị Kim Ngân Giọng đọc: Tuấn Anh

 

blogradio.vn - Trong đời này, không phải ai cũng may mắn tìm được tình yêu. Và trong tình yêu, đâu phải ai cũng gặp được mảnh ghép hoàn hảo của đời mình. Vậy mà có khi tìm được tình yêu rồi, hạnh phúc năm trong tay rồi, ta lại cứ để tuột mất lúc nào không hay. Có khi, ta mải miết chạy theo những giấc mơ, đuổi theo những ảo vọng, mà bỏ rơi một người thương ta. Đến lúc quay lại, không còn ai đứng đợi. Nhưng nếu có ai đó vẫn còn đợi ta, mỉm cười bao dung với lỗi lầm của ta, đó hẳn là người mà ta phải dành trọn cuộc đời để yêu thương, trân trọng. Bởi tình cảm người đó dành cho ta còn lớn hơn cả tình yêu.

Tôi trở về sau chuỗi ngày ở xứ người…

Màn hình điện thoại sáng lên, “Em” đang khẽ híp mắt, hơi nghiêng đầu, vẽ một nụ cười rạng rỡ trên môi. Bốn năm, tôi vẫn lưu tấm ảnh đấy làm ảnh nền màn hình chờ và hôm nay, ngay lúc này, tôi rảo bước, kéo vội vali đi về hướng con đường chúng tôi từng đi...

Căn hộ em sống qua ngần ấy năm vẫn như thế. Những chậu cây cảnh hoa nở rực khắp hàng lang. Mảng tường vẫn nguyên màu, chỉ duy nước sơn có mùi thơm mới. Nhìn lệch về phía mép cửa, hình bóng quen thuộc hiện trước mắt tôi. Em qua bao nhiêu năm, vẫn miệt mài với giấy bút, cọ vẽ, tay lấm lem màu vô thức quệt vài đường lên khuôn mặt khả ái. Dáng dấp vụng về đấy thực khiến người khác bị mê hoặc, kể cả tôi. Chiếc ghế đẩu chỉ cao bằng nửa cái giá vẽ, mái tóc dài ngang hông buông xõa có phần xuề xòa nhưng tuyệt nhiên rất hợp với mắt tôi, bàn tay em cứ nhẹ nhàng dao động lên xuống đều đặn theo những nét vẽ khi mềm khi cứng, mắt chăm chú đến độ mọi thứ xung quanh không thể là vật cản.

Đời này tôi nợ em một ân tình

Em đang thiêu đốt ánh nhìn của tôi, chân tôi vụt nhanh lao đến ôm trọn vòng eo nhỏ bé kia, thở hơi nóng lên làn da mềm mại. Em bất giác giật nảy người, cử chỉ nhanh nhắn quay người, đưa con ngươi nhìn tôi, miệng mở nhỏ: “Anh về rồi sao?”. Má em ửng đỏ, vịn hai tay đẩy tôi thẳng người, em kiễng gót chân, đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy. Đôi môi em quyện lấy phần môi dưới tôi, tất cả thật ngọt.

“Em bất ngờ chứ?”

“Nếu em trả lời không, anh sẽ giận em mất.”

Em e thẹn cười mỉm, bắt đầu dụi mớ tóc rối cùng khuôn mặt lem luốc màu vào bờ vai tôi. Say, tôi đang say, cực say trong bể tình em tạo ra ngay lúc này. Tóc em phảng phất mùi loài oải hương, môi em đang cười, cái má lúm sâu tận hiện lên rõ rệt ở mặt. Em bây giờ, so với ngày trước, vẫn chẳng đổi thay là mấy, vẫn khá trẻ con, vẫn “bận rộn” mà vương vãi đồ đạc khắp nhà, vẫn yêu cái màu bánh bèo “hường quốc”, vẫn lồng ảnh chúng tôi vào những cái khung nhiều màu. Khoảng không này gợi tôi nhớ về những tháng năm cũ.

Tôi chẳng biết mình đã yêu em, yêu những bức tranh, những viễn cảnh em vẽ cho mình, cho chúng tôi những tháng năm sau này từ lúc nào. Để rồi em cho tôi tin rằng em chính là mảnh ghép vừa vặn nhất đời. Em là ánh bình minh, không quá chói lọi, nhưng đủ sáng để cuộc đời tôi rực rỡ từng ngày.

Thế mà tôi đã từng tồi tệ đến mức bỏ mặc em yếu đuối chống chọi với những mối quan hệ không nút thắt. Em yếu đuối, mỏng manh như những nét vẽ, yêu kiều và nhẹ nhàng, nhưng tôi nào biết, trái tim em nhạy cảm, và nhiều tổn thương. Môi em luôn có sẵn nụ cười, em vẫn bảo: “Cười một cái là sẽ xua tan được nhiều thứ”. Thế nhưng ngày mà tôi thấy em ngồi trong góc tủ, co rúm người, nghẹn nấc từng tiếng, tôi rốt cuộc đã hiểu cả cuộc đời này tôi nợ em một ân tình. Tôi xốc nhẹ em đặt lên chiếc ghế đẩu, cầm tay em ngoạc hai đường song song đến nửa tờ giấy vẽ, ở phía xa phác họa hình ảnh hai con người đang nắm tay nhau.

“Hãy đợi anh.”

Bản vẽ ngày đó vẫn nằm gọn ở góc bàn, vẫn thẳng thớm, tinh tươm. Tôi rút vội nó, kẹp lên giá vẽ. Em nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng. Tôi đi về phía sofa, bế em trên tay, đặt đúng ở ghế. Tôi quàng tay, đan từng ngón tay mình vào tay em, mắt em ngẩng nhìn tôi khó hiểu. Hai đường dài từ vết đứt được nối liền đến vị trí hai con người nắm tay nhau.

“Cảm ơn vì nửa con đường em đã dành cho anh. Cảm ơn vì đã không rời xa anh. Cảm ơn vì ngần ấy thời gian để anh hiểu em là duy nhất. Đừng đi đâu cả, hãy là nửa con đường còn lại của anh nhé!”

Mắt em rưng rưng, em ôm chầm lấy tôi thật lâu. Em cố rướn người, hôn lên má tôi. Chúng tôi hướng mắt về phía cuối bức tranh thầm mỉm cười.

© Kim Ngân – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Phạm Thị Kim Ngân

Your future depends on many things, but mostly on you

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Đàn ông có tuổi trẻ thì phụ nữ cũng có thanh xuân. Thanh xuân của phụ nữ là quãng thời gian tươi đẹp nhất, đẹp đẽ nhất, sáng chói nhất của một đời con gái, thì tuổi trẻ của đàn ông toàn những câu trả lời chưa chắc chắn, nhiều dang dở, lắm gập ghềnh.

Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Mọi thứ đã kết thúc như chưa bắt đầu. Mỗi người đi một hướng. Có lẽ, sau này khi chúng ta gặp lại, chúng ta sẽ có mọi thứ nhưng vĩnh viễn chẳng bao giờ có nhau.

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Người ta thường nói trong tình yêu, ai bỏ ra nhiều tình cảm hơn sẽ là người thua thiệt, tôi mỉm cười chẳng cho là đúng. Vì khi yêu ai cũng đã trao đi những cảm xúc nơi đầu tim tinh khôi và nồng nhiệt nhất, vậy lúc rời đi đừng đem theo những ưu phiền, hãy để nụ cười hong khô giọt nước mắt; ai thắng ai thua đâu còn quan trọng, chuyện tùy duyên, thôi thì mặc mây trời...

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Những lúc yếu lòng nhất, em thường để mặc mình vẫy vùng trong quá khứ mà chẳng còn cố gắng tìm cách thoát ra. Chúng ta của sau này rồi sẽ hạnh phúc và an yên cả mà thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận như thế nào đã có trời cao an bài, sau những ngày mưa gió bủa vây thì cũng sẽ có những ngày nắng ấm, em vốn dĩ có thể lấy lại tinh thần rất nhanh nên mọi cảm xúc tiêu cực đều đi qua và bầu trời lại trong vắt, xinh đẹp.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ngẫm lại câu nói: “Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy” thấy chẳng sai một tẹo nào.

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

back to top