Phát thanh xúc cảm của bạn !

THÀNH VIÊN

Chuông Mây

Tôi đi tìm chút tôi của ngày năm cũ

Tôi đi tìm chút tôi của ngày năm cũ

2019-02-16 01:28:00

Tôi đi tìm chút tôi của ngày cũ, nụ cười kia nguyên vẹn, tôi tưởng đó là bầu trời và tôi là đám mây được che chở dưới vòm trời trong xanh ấy.

Tết về nhà là bình yên nhất

Tết về nhà là bình yên nhất

2019-02-03 01:25:00

Tết rồi đó, cuộn hết quà Tết, quần áo mới mua vào bao lô, rồi đùm đề ràng vào yên sau xe. Xuất phát về nhà, chắc trong lòng ai cũng háo hức như những đứa nhỏ? Ngây thơ thôi, về rồi vùi vào ngực Mẹ nghe trái tim nhẹ nhõm khi con cái đoàn tụ sau bao ngày xa nhớ, gối đầu lên đùi Ba ngủ một giấc tròn ấm hơi rượu đế Ba lai rai với chú hai hàng xóm trưa nay… như vậy đã đủ bình yên rồi phải không?

Tôi đi tìm chút Tôi giữa tháng năm vội vã

Tôi đi tìm chút Tôi giữa tháng năm vội vã

2018-12-06 01:29:00

Năm tháng vội vã trong thời điểm gọi là thanh xuân, tôi sợ đánh mất điều gì đó tươi đẹp và đáng giá... Thế là, tôi đi tìm chút tôi hoang hoải tự do gào lên vui buồn và ngông cuồng khóc cười giữa bầu trời lam biếc, giữa tiếng sóng xô xát bờ đá và giữa tiếng lòng tôi rơi lửng ồn ào trong sự thanh tĩnh lọt thỏm nơi một thành phố đã từng qua.

Chẳng mấy khi hạ về mà không ai hay anh nhỉ?

Chẳng mấy khi hạ về mà không ai hay anh nhỉ?

2018-05-04 01:35:00

Cuộc đời mình đi qua năm dài tháng rộng, nhìn lại có bao nhiêu lần những năm ôm tròn mùa hạ xưa? Có phải, chúng ta đều lựa chọn cho riêng ta một sân ga, một tấm vé và dù bước lên con tàu nào đi nữa cũng sẽ mãi không còn bối rối trở về ngắm nghía thước phim đã vẽ nơi sân trường năm ấy.

Ba à con vẫn ổn!

Ba à con vẫn ổn!

2018-02-27 01:10:00

Ba à, lòng con bỗng trở nên ngột ngạt khó tả. Hình như con lại nghĩ đến ba, thật sự con rất nhớ! Bao nhiêu ngày ba con mình không gặp nhau? Con buông chiếc đầm hoa đang cầm trên tay xuống, cảm ơn cô chủ rồi vội vã bước khỏi cửa hàng. Cảm xúc chen ngang lồng ngực và giống như nhắc nhở con chạy trốn trước một tình huống sắp xảy ra: đôi mắt đỏ ngầu và ngấn nước lưng tròng...

Thành phố này đỡ trống trải khi có anh

Thành phố này đỡ trống trải khi có anh

2018-02-07 01:30:00

Ly cafe đen không đường của anh đã vơi hơn nửa, đàn ông thường như thế nhỉ, thích nhâm nhi cái vị đăng đắng đầy ma mị ấy. Cô bỗng gật gù: “Ừ thì, chẳng phải người ta hay ví cafe như một người đàn bà mang bùa ngải, cafe là gạch nối giữa niềm vui và nỗi buồn sao?”

Mình yêu nhau được không anh?

Mình yêu nhau được không anh?

2017-07-06 01:30:00

Tình cảm là một thứ thật sự màu nhiệm, sự yêu thương khởi điểm từ một người thì cũng ngọt ngào và đủ vị không kém nhưng vì yêu một mình nên thiếu cái nắm tay đi hết con đường đời phía trước. Nếu một ngày, tôi là nhân vật phải nói “Mình yêu nhau được không anh?” thì tôi không mong nhận được câu trả lời. Nhưng tôi sẽ như cô gái ấy, can đảm một lần.

Tôi vẫn yêu mưa như đã từng

Tôi vẫn yêu mưa như đã từng

2016-05-27 01:29:00

“Mưa đổ về, bỗng như thấy nỗi cô đơn sâu thẳm kéo về bên lề trái tim”. Tôi chợt gẫm về ước mong, khi tôi xây nhà sẽ xây mái hiên thật rộng để người vãng lai, người vô gia cư có nơi trú mưa và dừng nghỉ trong những ngày nắng… họ sẽ không có cảm giác bị rẻ rúng, lạnh nhạt của con người như cánh cửa lòng chốt hoài không định mở.

Chợt nhận ra mùa hạ đang về

Chợt nhận ra mùa hạ đang về

2016-04-27 01:29:00

Có con đường ướt sũng vì chiều mưa, cánh hoa dầu xoay tít trong gió rồi ngã vờ trên đá, đóa phượng ôm giọt mưa lạnh vẫn nghiễm nhiên giữa trời. Mưa thấm áo hay mưa trên mi mắt mà cóng lạnh và cay tê? Mưa hạ đến, bỗng thấy là tháng ngày lên giảng đường dừng thoắt lại.

back to top