Nét phấn thanh xuân
2025-01-06 15:30
Tác giả:
Chuông Mây
blogradio.vn - Mảng ký ức mộng thơ, xuân trẻ ấy một lần nữa rục rịch hiện về tô vẽ lên bức tranh mái trường đã thẫm màu rêu phong, khăn quàng đỏ, lớp học, thầy cô, bạn bè và tà áo dài trắng ai nhấp nhoáng trong chiều mưa. Ôi, ký ức đong đưa cho khóe mắt mình tràn giọt đăng đắng!
***
“Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha
nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa…”
Mấy câu hát vang lên thôi mà, khiến lòng mình hâm hấp bồi hồi về thời vãng xưa đầy dấu tích thơ dại và hồn nhiên. Những nét phấn trắng trên bảng đen quen thuộc, bài thơ tình nắn nót từng câu vội trong giờ chơi, cuốn lưu bút màu xanh chuyền tay nhau mỗi tiết toán, chùm me xanh nằm trong ngăn bàn mà mấy chục cặp mắt láo liêng thòm thèm... Mảng ký ức mộng thơ, xuân trẻ ấy một lần nữa rục rịch hiện về tô vẽ lên bức tranh mái trường đã thẫm màu rêu phong, khăn quàng đỏ, lớp học, thầy cô, bạn bè và tà áo dài trắng ai nhấp nhoáng trong chiều mưa. Ôi, ký ức đong đưa cho khóe mắt mình tràn giọt đăng đắng!

Mấy năm trước, có dịp về thăm ngày kỷ niệm thành lập trường - mình ngước tìm căn phòng số 22 ở tầng 3, nơi mà lớp mình gắn bó 3 năm cấp ba. Nơi có cái chộn rộn, náo nhiệt mỗi giờ ra chơi, rồi sự im lìm đáng sợ mỗi tiết Hóa, cái hăm hở đặc biệt khi xuống căn-tin ăn hàng. Lúc e thẹn thướt tha áo dài trắng, lúc cột áo dài đá cầu, rượt đuổi khắp sân trường của 27 đứa con gái chuyên Văn… Bất giác, nỗi niềm cuộn trào. Năm tháng ấy trở thành miền thức bất khả xâm phạm, được ôm ấp và gìn giữ sâu nơi đáy lòng mình.
Mình gặp lại thầy Xuân, hồi xưa dạy Quốc phòng. Thầy hát hay, dí dỏm và rất “nương tay” với tụi con gái lớp Văn “mong manh, miệng dẻo dẹo” trong mấy tiết thực hành bò, trườn ngoài sân nắng. Thầy bảo: “Lúc nào nhìn thấy con đăng hình hay viết status gì, thầy cũng coi hết. Nhìn thấy con vui vẻ, trưởng thành, thầy thật sự vui lắm nhưng hông hiểu sao cứ đọc những gì con viết thầy lại xúc động vô cùng…”. Mình hơi nghẹn, lồng ngực co thắt. Thì ra, sau chừng đó năm đằng sau mình vẫn luôn có người thầy tận tâm, dõi theo và cổ vũ hành trình lớn lên của mình. Nếp nhăn ẩn hiện màu thời gian trên trán thầy, sóng mắt long lanh, ngập ngừng Thầy nói tiếp: “Có những chuyện cũ hông vui thật, đau lòng thật nhưng con biết đó mình không thể thay đổi. Nhưng con phải mạnh mẽ bước tiếp, sống khác đi, tử tế và đẹp hơn…”
Rồi mình gật gật chào thầy, cảm xúc bên trong đặc quánh. Lúc rời cổng trường, mình còn nghe giọng thầy vút lên nồng nàn, da diết:
“Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Bên nhau tháng ngày cho nhau những hoài niệm
Để nụ cười còn mãi lắng trên hàng mi, trên bờ môi
Và trong những kỷ niệm xưa…”
Có phải, có những khoảnh khắc mãi mãi chúng ta cũng không thể hiểu nổi vì sao một câu hát có thể khơi dậy triền thức, kỷ niệm buồn vui thời cắp sách và đan dày nét phấn thanh xuân nguyên sơ, tròn chữ?
Có ngày mãi mãi chúng ta hiểu dẫu bước qua cánh cổng trường bao nhiêu năm chăng nữa, thì chân trời thuần nhiên, vô tư và xinh đẹp nhất của năm tháng niên thời vẫn là “... thứ ba học trò”.
© Chuông Mây - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Sẽ Có Người Tới Chữa Lành Và Yêu Thương Bạn | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.















