Ba à con vẫn ổn!
2018-02-27 01:10
Tác giả:

Ba,
Con vừa trở về phòng, trời ngoài kia lạnh quá nhưng con lại bướng bỉnh chẳng khoác thêm áo. Nhưng con ổn, và con muốn ba biết điều đó. Vậy mà tối nay con lại để gò má của mình tì lên những vệt ướt nhòe, nỗi buồn vơ vơ vô tình làm bờ mi con hoen nước ba à.
Khi con tắt máy tính, nhìn xung quanh chỉ còn một vài người khách trong quán. Con nán lại ít phút để ngắm con phố đã thưa người, ánh đèn thưa rực rỡ và màn đêm như tắm trong sương khuya dày cộm. Lạnh lẽo đến buốt lòng, con cũng không hiểu sao con lại có cảm xúc như vậy? Có phải, chuyện trưa nay còn lẩn quẩn trong đầu con, khơi gợi nỗi mất mát sâu thẳm nơi đáy tim con? Trưa nắng, một người đàn ông mặc bộ đồ cũ kỹ, lai áo rách bươm dắt theo cô con gái nhỏ vào shop quần áo trẻ em. Con cũng đang lựa vài bộ cho các cháu nhà mình, đứng cách họ không xa, nên con loáng thoáng nghe được...
“Cha, con thích bộ đồ này?” - Cô bé chỉ vào bộ đồ màu vàng nhạt, trơn họa tiết và giá rất rẻ.
Người cha lắc đầu:
“Thôi con, con gái mặc đầm mới đẹp. Vô lựa đi con...”
“Nhưng đầm mắc lắm. Mình có đủ tiền không cha?” - Cô bé ngẩng lên hỏi cha mình như thế.
Rồi một khoảng im lìm rất lâu sau đó, con không nghe được người cha nói thêm gì... Chỉ thấy người đàn ông đó siết bàn tay nhỏ của cô bé bước vào trong, với chiếc đầm đỏ rực rỡ ướm lên người cô bé. Người cha mỉm cười rất tươi, đôi mắt hằn vết chân chim ẩn hiện niềm hạnh phúc vô chừng rất đỗi giản dị đó. Cô bé cũng lộ hàm răng sún trông rất đáng yêu, nụ cười ngây thơ như bao đứa trẻ mừng vui vì có đồ mới...
Ba à, lòng con bỗng trở nên ngột ngạt khó tả. Hình như con lại nghĩ đến ba, thật sự con rất nhớ! Bao nhiêu ngày ba con mình không gặp nhau? Con buông chiếc đầm hoa đang cầm trên tay xuống, cảm ơn cô chủ rồi vội vã bước khỏi cửa hàng. Cảm xúc chen ngang lồng ngực và giống như nhắc nhở con chạy trốn trước một tình huống sắp xảy ra: đôi mắt đỏ ngầu và ngấn nước lưng tròng...

Từng chút một, có thể con ngừng thu nhặt cảm xúc bồng bềnh như đám mây, chấm hết trạng thái yếu hèn trong tình cảm, vứt đi những ám ảnh cũ kỹ, lược bỏ sự bẽ bàng đáng thương trong giai đoạn thanh xuân nồng nhiệt. Rồi con tự cho phép mình hồ đồ và ngoan cố trong suy nghĩ lẫn hành động ở khoảng chừng mực nhất định nào đó... Nhưng sau tất cả con sẽ trưởng thành hơn, trầm tĩnh trước những cơn bão cảm xúc, những sẹo trong đời sống chỉ khiến con cứng cáp hơn ba nhỉ?
Mấy hôm nay trời trở lạnh, tiết trời của xuân ngập trong nắng vàng ươm, hoa tươi rực rỡ khoe sắc khắp các ngả đường trong thành phố... con lại thổn thức cảm giác trở về nhà, chật chội trong vòng ôm của ba. Chỉ có thế, mà 20 mùa xuân qua con nấp trong ý thèm rồi nhanh chóng lau xóa đi. Rồi con sẽ thôi nguôi nhớ về ba, thôi nấc nghẹn về sự thiếu vắng cái ôm của ba và chấp nhận việc ba vĩnh viễn nằm lại trong tâm thức con.
Mỗi ngày con lớn thêm và trưởng thành hơn đấy ba à. Thế nên ba đừng lo lắng cho con nhé, con vẫn ổn.
Con gái,
© Chuông Mây – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.






