Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tấm lòng cha mẹ

2013-09-12 00:15

Tác giả:


Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi tại box phản hồi cuối bài viết hoặc chia sẻ đường link bài viết này đến bạn bè của bạn - 2 giải bài viết yêu thích nhất cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể được hệ thống tính tự động dựa trên lượt xem và bình luận bài viết (Bạn đọc theo dõi qua box Đọc nhiều nhất/Bình luận nhiều nhất tại trang chủ blogviet.com.vn)

Tiếng bước chân nặng nề trên từng bước thang. Bà Vui tiến lại gần cửa phòng của anh Huy.

“Cốc... cốc…cốc”

-    Mẹ vào được không?

-    Mẹ à? - Anh Huy mở cửa.

-    Con đang bận à? Mẹ nói chuyện với con được không?

-    Mẹ nói đi.

Căn phòng im lặng lạ thường, chỉ có âm thanh phát ra từ tiếng đánh máy của anh Huy. Anh Huy vẫn nhìn chăm chăm nhì vào bản vẽ đang còn dang dở trên màn hình mà không một chút bận tâm về chuyện bà Vui sắp nói.

Một ánh mắt khổ sở, buồn rầu nhìn con. Nghẹn ngào không nên lời. Bà đứng dậy.

-    Con bận lắm à? Thôi để lúc khác.

-    Mẹ muốn nói gì thì nói đi, con vẫn đang nghe mà.

Vẫn cái dáng người khắc khổ, bà bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại. Anh Huy chẳng biết Bà đã ra khỏi phòng từ lúc nào.

Một tiếng thở dài. Khuôn mặt đăm chiêu, nhì xa xăm. Nước da ngăm đen, những nếp nhăn trên khuôn mặt hốc hác càng làm lộ rõ vẻ cơ cực của người đàn bà đã có tuổi.

lòng mẹ

***
   Đang lúc nửa đêm. Nghe tiếng gọi cửa.

-    Mẹ, mẹ ơi, ba ơi! Là tiếng của con dâu.

   Bà Vui mở cửa.

-    Anh Huy đang đau dữ lắm mẹ ạ, anh sốt cao lắm. Cô con dâu hốt hoảng.

-    Đi, đi lên xem chồng con thế nào.

Nhấc từng bước nặng nề qua những bậc thang. Bà cố chạy nhanh hơn dù cái chân đang rất đau. Nhưng không đau bằng nỗi đau con bà đang chịu.

Bà Vui  bị bệnh tê thấp, những lúc trái gió trở trời , con đau lại hành hạ bà.

-    Đưa mẹ coi nào. Sốt cao quá ông ơi. Ba nó chích cho con mấy mũi, rồi cho nó xông sẽ hạ sốt thôi.

-    Kim đây ba

Chồng bàn Vui có tiếng chích lễ rất giỏi. Mấy mặt con, dù đau ốm gì cũng tự tay ông chữa trị. Nhưng bệnh gì ông không biết là cho con đi bệnh viện ngay chứ chẳng bao giờ ỷ lại bản thân.

Bà Vui quy sang con dâu.

-    Con xuống nấu nồi hơi cho chồng con xông.

-    Nấu bằng gì hả mẹ? Giờ là đêm khuya kiếm đâu ra lá gì.

-    Lên ban công, bẻ lá chanh mà nấu. Hôm mẹ lên đây có mang một nhánh lên trồng.

-    A...A...đau quá!

Dù lớn nhưng anh Huy sợ kim. Cú thấy kim chích là anh hoảng hốt.

-    Con đừng để ý. Nhìn mẹ này, đừng nhìn bên kia nữa. Ba nó chích nhè nhẹ thôi.

Biết tính con, bà dỗ dành âu yếm như một đữa trẻ. Dáng người to con của cậu con trai giờ cuộn tròn trong lòng mẹ như chú cún con đang được vuốt ve.

Một lúc sau, anh Huy hạ sốt

-    Con đi nghỉ đi, mai còn đi làm. Ở đây để mẹ lo. Bà nhìn con dâu bảo ban.

-    Dạ.

Hai ông bà thức suốt đêm không ngủ. Lúc xoa bóp, lúc nấu cháo, lúc nhắc con ăn, con uống thuốc.....

-    Con đi đâu giờ này. Đã khỏe hẳn chưa. Nghỉ một ngày không được hả con?

-    Đi làm công ty Nhà nước mà mẹ nói như làm công ty nhà mình. Huy cọc cằn với mẹ vì trễ giờ làm.

-    Ông à, hay mình về quê ông nhỉ? Cuộc sống ở đây tôi thấy không hợp với mình.

-    Ừ. Tôi cũng định nói với bà. Tôi xin lỗi. Nếu không vì tính “siêng ăn nhát làm” của tôi thì bà không phải chịu ấm ức thế này. Tôi cứ nghĩ lên đây để con báo hiếu tuổi già. Không ngờ...

Bà Vui lại thở dài.

Đôi vợ chồng già nhìn nhau nghẹn lòng.

-    Bà nói đúng “Một mẹ nuôi chín mười đứa con, chín mười đứa con không nuôi tròn một mẹ”. Về quê tôi kiếm lá nấu nước chữa bệnh tê thấp cho bà. Mấy tháng nay không thuốc thang gì, bệnh càng nặng hơn.

Bà Vui hạnh phúc nhìn chồng bởi sự quan tâm, lo lắng của ông. Cái nhìn như ngày đầu mới cưới. Niềm vui đâu đó lại trở về.

***
lòng mẹ

-    Bố mẹ định về quê. Mẹ thấy cuộc sống của con bây giờ đã ổn định, mẹ cũng yên tâm.

   Anh Huy ngừng viết. Nét mặt nhăn nhó, có vẻ bực bội. Quay sang hỏi mẹ:

-    Mẹ có gì không hài lòng à? Mẹ ở lại chơi với mấy cháu.

-    Mẹ ở đây không quen, xe cộ đông đúc ồn ào quá.

-    Mẹ đã không muốn ở thì con cũng không thể giữ mẹ. Tùy mẹ vậy. Huy hằn học.

Bà lặng lẽ đứng dậy định đi, nhưng Huy giữ lại.

-    Mẹ, mẹ cầm lấy để trang trải cuộc sống. Con không ở gần không thể lo cho ba mẹ được.

Cầm xấp tiền trên tay. Bà Vui rưng rưng. Không phải vì xúc động. Càng không phải vì vui sướng. Mà là vì một nỗi đau – nỗi đau lòng.


•    Bài dự thi của <cuncont91@>



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

Bên kia thế giới

Bên kia thế giới

"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.

back to top