Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chẳng mấy khi hạ về mà không ai hay anh nhỉ?

2018-05-04 01:35

Tác giả:


blogradio.vn - Cuộc đời mình đi qua năm dài tháng rộng, nhìn lại có bao nhiêu lần những năm ôm tròn mùa hạ xưa? Có phải, chúng ta đều lựa chọn cho riêng ta một sân ga, một tấm vé và dù bước lên con tàu nào đi nữa cũng sẽ mãi không còn bối rối trở về ngắm nghía thước phim đã vẽ nơi sân trường năm ấy.

***

Chẳng mấy khi hạ về mà không ai hay anh nhỉ?

Chẳng mấy khi, hạ về mà không ai hay anh nhỉ?

Bởi có ai ngớ ngẩn hỏi em đâu, cứ thế em đành lặng im nhìn phố dày thêm nắng, loang chút nhạt chiều tà pha sắc hạ kiêu kỳ... để lơ ngơ em định nhắn hỏi: “Hạ về, anh biết chưa?”

Mùa này...

Mùa gì mà lộc vừng trắng thả những sợi dây hoa óng màu tinh khôi, trắng ngần một góc cafe Emi nhìn ra hồ Xáng Thổi? Lộc vừng đặc biệt ở chỗ, hoa nở vào thời điểm hoàng hôn buông, giữa đêm là thời điểm hoa nở đẹp nhất và cho đến sáng sớm hoa tàn rụng... Trong đêm tối hoa bừng lên kiêu hãnh lạ thường.

Mùa này...

Mùa gì mà hàng sao đen dọc đường đơm dày một màu hoa non xanh đang sắp sửa ngả vàng nâu tàn úa chờ gió cuốn đi? Em thích nhìn bầu trời, lúc mà trái sao đen bị thổi tung vần vũ xoay tít như những chiếc chong chóng tuổi thơ tỏa đi khắp chốn. Đậu trên vai người đi bộ, tạc vào mặt người, xe trên phố, ngả thụp lên lưng chú xe ôm đang ngủ mê... nó đẹp đến mức, giữa thành phố hơn triệu dân, vẫn có người thích cái guồng quay quay cô đơn của nó, khi vút lên, khi la đà chạm đất, ngả nghiêng ngoạn mục. Hàng nghìn cánh sao đen bung lìa cành lá, anh biết không, nó như quét sạch hết u buồn trong tiết chiều u ám nhưng cũng khiêu khích nỗi nhớ của ai, trỗi cơn sóng dữ trên môi son buồn không tô vẽ.

Mùa này...

Mùa gì mà phượng đẫy đà đỏ rực? Có một lúc mình nhặt hoa để chụp lại chút hạ đầu mùa, rồi gửi nhau ngớ ngẩn như thể có gì đặc biệt đâu mà tuổi học trò mê mệt, bày đặt nhớ nhớ thương thương thuở chia tay bài vở, bè bạn, thầy cô, trường lớp? Thời trẻ con không ai ngăn cản những mộng mơ, đâu ai nhốt bầu trời “tưởng tượng” của mình rực rỡ hơn đốm lửa đương đậu ngoài cửa lớp. Cuộc đời mình đi qua năm dài tháng rộng, nhìn lại có bao nhiêu lần những năm ôm tròn mùa hạ xưa? Có phải, chúng ta đều lựa chọn cho riêng ta một sân ga, một tấm vé và dù bước lên con tàu nào đi nữa cũng sẽ mãi không còn bối rối trở về ngắm nghía thước phim đã vẽ nơi sân trường năm ấy. Mải miết, mải miết chúng ta chỉ đứng từ sân ga hiện tại nhìn về kỷ niệm đã nằm lại nơi sân ga quá khứ, không gian còn gì đó sót lại, phong rêu, nhưng thời gian tự ý trôi không quay đầu lại... Hình như, ta mua nhầm tấm vé một chiều hoặc chẳng có bất kỳ tấm vé khứ hồi nào được bán phải không anh?

Chẳng mấy khi hạ về mà không ai hay anh nhỉ?

Mùa này...

Mùa gì mà bằng lăng tím ngắt, nhuộm sắc hoàng hôn thêm buồn? Nhắc em nhớ học phần cuối cùng trên giảng đường đại học, cái hôm ngồi thật lâu trong phòng học tự dưng đôi mắt nhòe nhoẹt. Tự trách mình dễ dãi với cảm xúc, em xếp giáo trình vào balo rồi trở về ký túc xá chỉ bỏ quên một mảnh note cũng biếc màu bằng lăng: “Miễn tôi đừng đánh mất tôi trong những mùa hạ tới. Dù sống cũ với cái tôi mình, chỉ mong đáng mặt tuổi trẻ. Gặp đúng người, yêu cuồng cũng được, chỉ mong thành thật với cảm xúc. Ngây thơ đến mùa hạ này đủ rồi...

Mùa này...

Mà gì mà hoàng hậu vàng tươi cao ngạo lắc lư?

Mùa gì mà điệp cháy rực rơi rụng trên mặt đường em qua?

Mùa gì mà...

Vắng anh, chỉ mình em tất tả trời trưa, ngắm phố hạ đã cận về giữa tiếng cười rung lên nhạt thếch?

Vắng anh, thật ra đã bao giờ có anh?

Hạ về ngẩn ngơ,

Ngó phố không người nhặt màu hạ tô mối tình đầu thêm sắc?

“Người đi suốt một cơn say

lặng im như thể đền đài trong nhau

cõi người thất lạc chiêm bao

tháng tư gõ cửa chào nhau lạ lùng!” (*)

© Chuông Mây – HB Linh – blogradio.vn

Chú thích: 

(*): Thơ của Khắc Qui (chú thích của tác giả)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bài hát của ký ức

Bài hát của ký ức

Bài hát em nghe hôm nay là bài hát anh hay hát cho em nghe ngày xưa. Nhưng em hiểu bây giờ đó sẽ chỉ là bài hát của ký ức. Ký ức về một tình yêu đẹp nhưng chúng ta đã đánh mất trong đời.

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Chỉ khi trời sụp tối, không còn nhìn rõ mặt nhau mới chịu tản ra, ai về nhà đó. Mặt mũi tèm lem, mồ hôi ướt sũng, nhìn là biết thấm mệt cả rồi nhưng đứa nào cũng mặt cười rạng rỡ cùng với những cuộc hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Hy vọng mỗi chúng ta sẽ luôn có những mối quan hệ tốt đẹp. Và dù đang ở trong mối quan hệ nào cũng hãy cùng nhìn lại và đừng đánh mất kết nối với thế giới quanh mình.

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Hãy kiên định lên nhé cô gái tuổi 18. Bởi vì tớ tự hào về cậu. Tự hào về con đường cậu chọn cho tương lai của chúng ta, giàu có hay không, tớ để cậu thay đổi và chọn lựa, có thể nó hoàn toàn trái ngược với những ước mơ mà cậu của từng muốn. Nhưng quan trọng là phải hạnh phúc nhé.

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

Ký sinh trùng thu hút ngay từ cái tựa đề của nó. Bởi nhiều người nhầm tưởng đây là một bộ phim khoa học viễn tưởng, nói về cuộc sống của những động vật ký sinh nhỏ bé. Nhưng Bong Joong Ho đã đánh lừa tất cả, bộ phim là một phản ánh sâu sắc về sự phân hóa giàu – nghèo trong xã hội Hàn Quốc, là một vở bi kịch đen của xã hội hiện đại.

Mùa hạ không em

Mùa hạ không em

Em đi rồi hoa tím xác xơ rơi Anh thơ thẩn bên gốc cây già đó Thầm gọi tên một người thương xa nhớ Em không về nghe tháng bảy gọi tên.

Cái miệng hại cái răng

Cái miệng hại cái răng

Trong khi tôi đang cười như được mùa thế thì cậu ta lại sợ đến nỗi tay chân loạn xạ, vung vung vẩy vẩy thế nào lại quẳng cả cục sắt yoyo ấy vào miệng tôi, vào hàm răng tôi vừa kịp thay cái cuối cùng mới tuần trước.

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

back to top