Những mùa hè năm ấy
2017-07-13 01:25
Tác giả:
Không biết đã bao lâu rồi, tôi không còn được thấy những dải cát vàng xa tít tắp, những ụ rơm đốt dở với hàng tá nấm mọc chi chít xen lẫn rạ khô. Tuổi thơ đối với những đứa trẻ lớn lên ở miền quê chúng tôi là những kỷ niệm vô cùng đẹp và đáng nhớ. Còn giờ đây, tôi đã 24...
24 là độ tuổi của sự trưởng thành, già dặn, biết lo toan và cũng đã có những khoảng thời gian dài bươn chải giữa cuộc đời. Sáu năm bon chen nơi thành phố hoa lệ, tôi chợt nhận ra rằng mình cần hơn hết một góc bình yên nơi làng bản xưa.
Ngày đó, tôi là một đứa trẻ nghịch ngợm nhất trong xóm, dù là con gái nhưng mấy trò đánh nhau, đá banh, đi bắt chuột đồng,... chẳng thua kém gì cái tụi con trai. Tôi yêu những buổi trưa hè với tiếng gió rì rào dễ chịu, phảng phất đâu đó mùi mạ non, mùi đất cháy đang xới dở. Trẻ con chúng tôi không học hành liên tục như ở thành phố, chúng tôi có tuổi thơ – một tuổi thơ đẹp đẽ, nhiều màu sắc đến lạ thường.
Hè đến cũng là thời khắc lất phất những cơn mưa đầu mùa vô ý, tuy nhỏ nhưng đủ để ướt áo người đi đường. Khi đó đồng ruộng gần như đã thu hoạch xong, con sông trước nhà bắt đầu những đợt nước dâng nhè nhẹ, dần dần mưa nhiều hơn, thời tiết thiếu nắng nhưng mát mẻ vô cùng.
Vào thời điểm cách đây hơn 10 năm, quê tôi rất hiếm máy gặt đập liên hợp để thu hoạch lúa, đa phần vẫn phải thuê nhân công cắt lúa, vác và tuốt bằng máy, tạo nên những đống rơm to tướng giữa đồng. Khi rơm rạ bắt đầu khô, người ta thường đi đốt đồng.

Trẻ con chúng tôi thường tụ tập hái nấm rơm ngoài đồng khi rơm đã được ủ đủ. Những cây nấm to nhỏ li ti, trắng muốt, xem lẫn là rơm tro cứ lần lượt được chúng tôi hái về.
Lũ đến với quê tôi như một người bạn, giúp gột rửa ruộng đồng, bồi đắp phù sa và cuốn đi những mầm mống bệnh trong đất. Lũ về, người dân quê tôi sắm lưới, chài, viền câu để đánh bắt cá đồng, vớt ốc vừa bán vừa làm thức ăn. Những năm đó vui vẻ và bình yên biết mấy, tôi thường cùng mẹ chèo chiếc thuyền mộc đi vớt ốc và hái hoa súng nấu canh, buổi trưa tiện thể ghé nhà người cô họ xem phim trưa và về lúc đầu giờ chiều. Ngày đó trong xóm tôi chỉ duy nhất có 1 nhà có tivi và buổi tối thường thụ tập lại để cùng thưởng thức.
Con sông trước nhà mỗi mùa nước cạn đều mang cảm giác bình yên đến lạ, chúng tôi có thể đi bộ trong lòng sông từ bờ bên này sang bờ bên kia mà chẳng cần thuyền. Dải cát vàng kéo dài xen lẫn một số vực nước đơn độc, trong vắt khiến mùa khô trở nên đáng sống hơn bao giờ hết. Lòng sông đẹp nhất khi về chiều, bóng cây che mát đến hơn nửa sông, bờ bên kia là ánh nắng tạo nên hai mảng màu đối lập. Hương gió đồng nội tươi mới thổi dồn, khiến những buổi tắm sông, nghịch cát, bắt trai sông trở nên nhộn nhịp, mỗi lần như thế chúng tôi thường nán lại rất lâu trước khi lên bờ.
Đó là những kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên, bây giờ quê tôi đã không còn những hình ảnh ấy nữa, tất cả được thay thế bằng vườn tược, hoa trái, và sông cũng chẳng còn lũ và cát như mọi năm. Khi tôi bắt đầu những năm tháng cấp 3 bận rộn, chiến dịch khai thác cát trên sông đã cuốn đi tuổi thơ của chúng tôi với những công trình xây dựng, đường xá, nhà ở, thu hoạch lúa và máy gặt đập liên hợp, tiếng thương nhân to tiếng nhau khi vào vườn thu mua, ép giá, kỳ kèo qua lại, ... tôi đã không còn có thể bắt gặp những khung cảnh bình yên của miền quê lúc xưa trong cuộc đời mình nữa rồi.

Thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt, thoáng chốc đã từng ấy năm. Tôi xa quê lên Sài Gòn học tập, làm việc và bị cuốn theo bước chân phồn hoa phố thị, đôi lúc bắt gặp hình ảnh đồng hương buôn gánh bán bưng, nó khiến tôi khao khát được một lần trở về tuổi thơ của mình. Đã bao lâu rồi, lòng tôi không được bình yên như thế, dù biết mình cần phải nỗ lực đi lên, chú tâm đến hiện tại nhiều hơn, nhưng dù sao trái tim con người cũng cần đôi lần nhói lên vì những kỷ niệm luôn đau đáu, những rung cảm bất chợt và lòng trắc ẩn trường tồn. Kỷ niệm, khiến con người ta có thêm động lực để bước tiếp, có niềm vui và cũng có nỗi buồn, những lúc như thế này, tôi cần hơn hết một lần được sống không lo nghĩ. Có phải mình đã già rồi không?
Trẻ con, đâu ai biết trước sẽ có một con đường còn khó đi hơn cả những con đường đất đỏ thôn quê, cũng ổ voi, ổ gà không kém, cũng dốc đá cheo leo, cũng khó khăn vạn dặm, nhưng sự lạc quan ngây thơ của chúng đã làm tan biến đi mọi nhọc nhằn mà đối với người lớn nó quá gian nan. Mong lắm một lần được trở về với tuổi thơ, không lo âu, muộn phiền, suy nghĩ, được tung tăng dưới những cơn mưa tháng 7 đầu hè, được ngắm nhìn khung cảnh làng quê với ao sen, gốc chuối, nghe mẹ hát câu ca ví dầu, tắm mát lòng son.
© Tiểu Cân – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







