Nhớ thương chái bếp nghi ngút khói
2017-01-25 01:25
Tác giả:
Chái bếp là hình ảnh đẹp của mỗi vùng quê Việt Nam trước đây, nó đã gắn với kí ức của bao người theo nhiều năm tháng. Dù ở bất kì vùng quê nào thì chái bếp cũng được xây cất theo cách nghĩ sao cho tiện dụng nhất. Đó chỉ là một gian nhà nhỏ liền kề với ngôi nhà lớn ba gian, hoặc một phần không gian có mái hiên che ở nơi góc sân nhỏ. Trong chái bếp có đủ thứ nồi niêu xoong chảo lỉnh kỉnh. Ngoài ra chái bếp còn là nơi chứa củi, lá ngô, lá tre khô để đun nấu quanh năm. Thậm chí trong chái bếp thường có những cái xề treo lủng lẳng và có cả những trái bắp, mướp, trái bầu khô. Không những thế, đây còn là nơi lý tưởng cho gà, vịt ấp trứng. Bếp rất đơn sơ, chỉ mấy cục đất sét hay mấy cục gạch ống cũng được kê ngay ngắn thành bếp.
Tuy chật hẹp, nhưng nhờ sự sắp xếp của những người phụ nữ mà chái bếp vẫn gọn gàng ngăn nắp. Quan sát sự sắp xếp bài trí trong chái bếp có thể đánh giá được bàn tay khéo léo, sự tinh tế và lòng hiếu hạnh của những người phụ nữ trong từng gia đình. Bởi những người phụ nữ đảm đang luôn biết chăm chút cho chái bếp của nhà mình. Sự gọn gàng của chái bếp còn là tiêu chuẩn của không ít bà mẹ chồng dùng để kén chọn các nàng dâu thảo hiền.

Bếp xưa đơn sơ là thế nhưng vẫn luôn từng ngày đỏ lửa. Mỗi khi lửa được nhóm lên thường có rất nhiều khói. Nhiều khi nhóm được lửa mà nước mắt chảy đầm đìa, nhất là những khi trời ẩm ướt, củi không bắt lửa phải cúi gập người mà thổi, khói cuộn lên bay vào mắt cay xè, mùi khói bếp nồng nồng khiến cho chúng ta đi xa bất cứ nơi nào cũng không dễ dàng mà quên được. Nhớ những ngày mưa lạnh được quây quần bên bếp lửa nướng khoai, luộc ngô, rang những mẻ ngô thơm lừng ấm bụng. Những đêm giao thừa ngồi trông nồi bánh chưng bên ánh lửa bập bùng, cùng nhau ôn lại những câu chuyện vui buồn của cả một năm lao động vất vả, hay mỗi khi có công to việc lớn hoặc giỗ chạp là chái bếp lại rộn ràng, mùi thơm nức mũi làm rạng rỡ những nụ cười. Không ít người sau nhiều năm bươn chải, mới chợt nhận ra chái bếp chính là không gian của nhiều thế hệ phụ nữ nối tiếp nhau thắp lên một ngọn lửa tình cảm gia đình, làm nên cái hồn gia đình trong mỗi cuộc đời chúng ta. Chỉ với tiếng cơm sôi réo rắt và những làn khói bếp từ mái tranh toả lên bầu trời vào mỗi buổi chiều tà khiến cho bất cứ người xa xứ nào cũng phải nao lòng.
Ngày nay thời đại công nghiệp hoá với nhiều thiết bị gia dụng tiên tiến, phần không gian bếp không còn là chỗ riêng tư dành cho người nội trợ mà trở thành không gian chung để họp mặt gia đình và làm nơi tiếp khách khi có tiệc tùng. Người ta sử dụng bếp gas, lò vi sóng, lò nướng, nồi cơm điện và nhiều vật dụng hiện đại khác. Ta không còn được hít hà mùi khét của rơm, củi và hình ảnh của những chái bếp xưa chỉ còn là hoài niệm rất xa trong kí ức mỗi người.
Chái bếp luôn gợi cho người ta một cảm giác ấm cúng gần gũi yên ả của những buổi chiều tà và những bữa cơm sum họp gia đình ấm áp. Chái bếp vẫn là nơi khiến cho ta nhớ về quê, nhớ về mẹ với những quá khứ và kỉ niệm không thể nào quên.
© Nguyễn Thúy Hạnh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.







